t đã kích,thật tàn nhẫn!
Nhưng bây giờ nghĩ về nó, chuyện đau lòng kia dường như chỉ còn lại bối rối., xấu hổ vì tự mình đa tình.Thời gian quả thật là liều thuốc tốt nhất.
Trong xe, chẳng ai nói gì, chỉ có tiếng nhạc radio. Xe đi được một đoạn, Hàn
Việt tắt radio, không khí trong xe bỗng dưng lại yên tĩnh.
Anh ta đột nhiên nói:
- “Y Khả, thật xin lỗi.”
Tuy rằng chỉ là một câu, nhưng là trong thâm tâm hai người đều rõ ràng là cái gì.
Từ Y Khả chút kinh ngạc, chỉ nghĩ anh ta đã quên từ lâu , không nghĩ đến
anh ta vẫn để tâm chuyện này, điều này làm cho cô cảm thấy an ủi một
chút, ít nhất làm cho cô cảm thấy giấc mộng đẹp ba năm kia không phải là chuyện cười.
Hàn Việt thấy Từ Y Khả không nói chuyện, tiếp tục nói: “Y Khả, vài năm này
anh vẫn muốn nói với em tiếng xin lỗi nhưng vẫn chưa có cơ hội, ngay cả
chính anh cũng không dám nhớ đến những lời nói ác liệt đã làm tổn thương em hôm đấy. Vào lúc em cần người an ủi nhất, anh lại nói chúng ta không có quan hệ gì cả, anh thật là một tên khốn!”
Tâm trạng Hàn Việt có chút kích động, tay nắm lấy tay lái, bởi vì dùng sức mà khớp xương hiện lên rõ ràng.
Từ Y Khả nói:
-”Hàn Việt, anh không cần như vậy, đó là chuyện qua rồi.”
Nói xong,cô và anh ta thật sự không có mối quan hệ nào.
Hàn Việt lắc đầu:
-”Có lẽ trong lòng em chuyện này vẫn chưa quên được, bằng không ngày đó em cũng sẽ không quay đầu lại nhìn anh bước đi.”
Anh ta biết không thể tha thứ cho chính bản thân mình! Vẫn nhớ rõ sự cô khổ sở ra sao, đi một mình, một mình ăn cơm, một người chịu đựng ánh mắt
xem thường của người khác, một cô gái tốt đẹp như vậy càng ngày càng tự
ti, càng ngày càng khiếp nhược(1). Chỉ biết cúi đầu ngồi trong lớp, tan
học lại lặng lẽ ra về.
(1) hèn nhát
Thời gian đấy anh ta cũng như những người khác xa lánh cô ấy, anh ta cũng chỉ là sợ người khác khinh thường nhìn mình.
Nhưng cô làm sai gì? Cô chả làm gì sai cả, Liệu cô sai là vì đã gặp điều bất hạnh kia? Cái kia không phai lỗi của cô.
Chỉ là lúc anh ta hối hận thì đã quá muộn. ba tháng sau kì thi đại học kết
thúc anh ta đã không gặp lại cô. Từ trường học anh biết được cô đã đi
Tây An học, sau chuyện đấy cô cũng chả liên lạc với ai cùng lớp cả. Sau
lại thật vất vả lắm mới có được số điện thoại của cô từ Đinh Tĩnh, nhưng không có dũng khí để gọi,anh không biết nói gì, có lẽ cô đã không cần
sự quan tâm của anh nữa rồi, cũng không muốn liên lạc với anh nưã, dù
sao, so với những người khác mà nói chính anh là người làm trái tim cô
đau khổ hơn. Anh ta còn nhớ rõ lúc muốn lấy số điện thoại của cô, Bạn
của cô nói bằng giọng mỉa mai: “Anh bây giờ còn muốn liên lạc với cô ấy
sao ? Không sợ người ta cười à? Đồ đạo đức giả!”
Anh ta xấu hổ vô cùng, ngay cả bạn tót của cô cũng nghĩ như vây, chứ đừng nói đến cô !
Những lúc họp lớp, anh vẫn luôn chờ đợi cô xuất hiên, cho dù chỉ muốn nói một câu xin lỗi thôi. Nhưng đã bốn năm, họp lớp lớn nhỏ, cho tới bây giờ
chưa thấy cô đến, cũng là, cho dù là ai cũng sẽ không xuất hiện lại
trước mặt đám người đã từng xát muối vào vết thương của mình.
Cho nên đến vài năm sau anh vẫn không thể tự tha thứ cho chính bản thân mình!
Tâm trạng Từ Y Khả bình tĩnh hơn Hàn Việt nhiều , thật sự trong thời gian ngắn ngủn đấy cô đã học được nhiều thứ .
Cô chỉ cười cười, nói:
-”hóa ra ngày ấy anh đã nhìn thấy em!.”
-”Uh, Khả, em hôm đó dường như gặp mãnh thú hồng thủy, liền chạy đi.”
Từ Y Khả nói:
-”Hàn Việt, anh thật sự không cần tự trách mình, em trốn tránh anh không phải bởi vì còn oán giận anh, mà có lẽ là bởi vì lòng tự trọng của em, cho
nên cảm thấy xấu hổ khi gặp người khác, nhưng bây giờ đã tốt hơn nhiêu,
anh cũng biết em là người hay gây rắc rối, luôn làm cho người khác khó
xử, anh không cần phải để trong lòng. Thật ra lúc đó em rất đau khổ, anh cũng biết đấy, anh lại nói với em chúng ta không có gì, cho nên em nghĩ rằng anh đối với em cũng chả có gì đặc biệt. Lúc em vừa quay về em rất
sợ gặp anh, em bây giờ đã bình tĩnh trở lại , cho nên hy vọng anh cũng
đừng tự trách bản thân
Hàn Việt nói:
-”Vậy sau này em còn trốn tránh anh không?”
Từ Y Khả thật lòng nói:
-”Chắc chắn không, nhất định sẽ chào hỏi anh .”
Trong lòng hai người đều đã xóa bỏ những phiền muộn ban đầu, không ai có thể thay đổi được thời gian, quá khứ chính là quá khứ.
Nhưng có thể cởi bỏ khúc mắc này vậy cũng đã đủ rồi, ít nhất về sau gặp mặt cô cũng không ngốc nghếch tránh né.
Từ Y Khả nói:
-”Nghe nói anh sắp kết hôn .”
Hàn Việt gật đầu, lát sau mới nói:
-”Là bạn đại học, nhưng hơn anh hai khóa, mấy hôm trước công ty cử cô ấy đi
đào tạo, chờ cô ấy trở về bọn anh sẽ cử hành hôn lễ.”
“Đó là sư tỷ , xem ra trong trường đại học anh thật lợi hại, ngay cả sư tỷ cũng theo đuổi được!”
Anh ta cũng cười, nhớ lại nói: “Cô ấy học cùng khoa với anh, xinh đẹp tự
lập, hơn nữa rất có năng lực. Anh thích sự độc lập ấy, lúc ấy có rất
nhiều người theo đuổi cô ấy, huống chi anh còn kém cô ấy hai tuổi, em
không biết đâu, anh theo đuổi cô ấy rất vất vả.”
Nói đến bạn gái, miệng anh bất giác hiện lên ý cười ngọt n
