Insane
Xin Chào, Kiểm Sát Viên!

Xin Chào, Kiểm Sát Viên!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325384

Bình chọn: 7.00/10/538 lượt.

ở đồn, cháu có phải là sinh viên của Tô Dịch Văn

không?”

“Dạ đúng, chú tìm cháu có việc gì ạ?”

Chú Vương vừa mở miệng là nhắc đến tên Tô Dịch Văn, trong lòng Đào

Nhạc cảnh giác, chẳng lẽ mấy tấm ảnh ‘khiêu dâm’ của cô và Tô Dịch Văn đã được

đưa tới đồn cảnh sát rồi, trường học mời họ đến để nghe đương sự tường thuật sự

việc, sau đó mới xử lý? Vậy thì quá hoang đường, tính tới tính lui thì bọn họ

cũng đâu có phạm pháp!

Đào Nhạc quyết định trước tiên sẽ cùng hợp tác với cảnh sát, manh

mối bất hợp lý sẽ chọc cho Tô Dịch Văn xuất hiện.

“À, là như thế này, gần đây chúng tôi có điều tra một vụ cướp giật,

vừa vặn hôm đó cháu và Dịch Văn đến báo án, chúng tôi có tìm được vài kẻ tình

nghi, cháu xem thử có kẻ nào trong đó cháu gặp hôm ấy không.” Chú Vương

nói.

Thì ra không phải chuyện ảnh khiêu dâm, hại cô giật bắn cả

người.

“Tiểu Hàn, ảnh đâu?” Lão Vương gọi một tiếng, nhưng lại không nghe

tiếng trả lời, nhìn sang mới biết cậu em dễ thương ngồi bên cạnh vẫn còn đang

trừng mắt, lập tức cao giọng, “Hàn Húc, bà mẹ cậu, mau đem cái hồn nhỏ của cậu

trở về cho tôi!”

Đào Nhạc thiếu chút nữa cười thành tiếng, đoán chừng cậu em này lườm

mắt với cô lườm tới nỗi quá tập trung, quên mất còn có cấp trên ngồi bên

cạnh.

Hàn Húc lúng túng cúi đầu, lấy từ trong túi ra một phong bì đưa cho

chú Vương, “Đội phó, ảnh đây ạ.”

Chú Vương nói thầm vài câu, liền đem ảnh chụp bày ra trên bàn chỉ

cho Đào Nhạc xem, “Cháu nhìn kĩ đi, có thấy quen hay không, được vậy thì các chú

cũng dễ làm việc hơn.”

Đào Nhạc nhìn qua nhìn lại, tối hôm đó ánh sáng rất mờ ảo, huống hồ

cô chỉ lo đánh người, làm gì có thời gian mà nhớ mặt. Lại nhìn mấy tấm ảnh này,

người nào cũng giống như tội phạm, nếu người nào trên mặt có vết thương thì dễ

rồi, đó chính là vết tích do cô và Tô Dịch Văn đánh, nhưng bây giờ đều chỉ là

ảnh chụp, đặc điểm riêng gì cũng không có, cô thật sự rất khó nhận ra

hắn.

“Thế nào, có nhận ra không?” Chú Vương hỏi.

Đào Nhạc bối rối nói, “Nhớ không rõ lắm, có thể thầy Tô biết đấy

ạ.”

“Haiz, mấu chốt là hiện tại không liên hệ được với chú ấy, viện kiểm

sát cử cậu ấy sang nơi khác làm việc, một tuần chắc cũng chưa về được đâu.” Chứ

Vương gom ảnh lại, “Được rồi, chờ khi nào có tin tức sẽ nhờ cháu hỗ trợ, trước

tiên cứ như vậy đi.”

Đào Nhạc nghe chú Vương nói thế mới biết được, thì ra Tô Dịch Văn

không phải bỏ trốn mà là đi công tác. Nói như vậy có khi chuyện ảnh ‘khiêu dâm’

anh còn chưa biết, nhưng mà ngay lúc anh đang ở bên ngoài ung dung vui vẻ, cô

phải ở đây trở thành mục tiêu bị đánh bẹp bởi đám fan à? Với chuyện xui rủi này,

cô thì chịu trách nhiệm, còn anh lại được đông đảo nữ sinh ủng hộ!

Chú Vương và lãnh đạo trường trò chuyện mấy câu với nhau, sau đó

cùng Hàn Húc ra khỏi phòng làm việc. Đào Nhạc đương nhiên cũng không muốn ở lại

đây bồi dưỡng tình cảm với lãnh đạo trường, cô sợ lỡ như lãnh đạo trường nhắc

đến chuyện ảnh’ khiêu dâm’, vội vàng dứt khoác theo sát chú Vương ra

ngoài.

Đi xuống dưới lầu, Đào Nhạc thấy thời gian vẫn còn sớm, quyết định

tự mình đến bệnh viện đổi thuốc, dù gì bây giờ cô cũng không thể trông cậy vào

người nào cả, mọi việc cứ dựa vào bản thân.

Ngay khi Đào Nhạc khập khiễng quay sang hướng phía cổng trường, liền

nghe phía sau có tiếng còi xe ô tô, quay đầu lại mới phát hiện ra một chiếc xe

cảnh sát sáng đèn đỏ.Chú Vương từ trong xe ló đầu ra, “Cô bé, đi đâu

vậy?”

“Là chú à, cháu đi đến bệnh viện.” Đào Nhạc mỉm cười, cô có ấn tượng

rất tốt với chú cảnh sát này, ngược lại với em trai cảnh sát tên Hàn Húc kia, cô

phát cáu còn không kịp.

Chú Vương đẩy cửa xe, “Được rồi, lên xe đi, cũng tiện đường, chú đưa

cháu đến đó.”

Đào Nhạc có chút ngại ngùng, “Thôi ạ, cháu tự bắt xe là được rồi,

không dám làm phiền chú đâu.”

“Ôi dào, còn khách sáo với chú làm gì, lên xe, lên xe

nhanh.”

Chú Vương đã nói như vậy, hơn nữa xe cảnh sát đang hướng về cô ở

ngay trước cổng trường, Đào Nhạc cũng thật sự không từ chối được lòng tốt của

người này, không thể làm gì khác hơn là lên xe.

Nhưng Đào Nhạc biết trong xe không chỉ có mỗi chú Vương, còn có cậu

nhóc Hàn Húc, cậu ta chính là tài xế. Cũng khó trách, cậu ta chỉ là một tiểu tốt

(lính quèn) trong tay chú Vương, còn không dám lỗ mãng trước mặt người khác, chú

Vương la một tiếng là cậu ta giật mình. Vì vậy, điệu bộ Đào Nhạc bước lên xe

cũng oai hơn, lên xe còn trừng mắt với người nào đó đang lái xe. Cậu nhóc cũng

không cam chịu thua thiệt, ngại chú Vương đang ngồi bên cạnh, cậu nhìn vào kính

chiếu hậu trừng mắt tức giận với cô.

Chương 13.2

Dịch& Edit: Hai chị em Mit

“Cô bé, chân bị sao vậy?” Chú Vương hỏi.

“À, là lần trước cháu gặp phải kẻ cướp, không cẩn thận nên bị ngã

ạ.”

“Chú còn tưởng cháu bị tên cướp làm bị thương, vốn cho rằng trình độ

Dịch Văn như vậy sẽ không để hắn chạy thoát, kết quả thật ngoài dự đoán

mà.”

Đào Nhạc cúi đầu, biết bởi vì Tô Dịch Văn thấy cô bị thương nên quay

lại, thế nên mới để tên cướp chạy thoát, bây giờ nghĩ lại thấy cô cũng có chút

trách nhiệm.

“Thầy Tô thực sự rất lợi hại.” Đ