Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Xin Chào, Kiểm Sát Viên!

Xin Chào, Kiểm Sát Viên!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326204

Bình chọn: 9.00/10/620 lượt.

ổ cô rồi nói, “Nhạc Nhạc, có một chuyện mà em cần phải hiểu cho

rõ, đó là những gì trong mộng đều trái với hiện thực, cho nên không cần phải nhớ

trong đầu làm gì.” Nói xong anh hung hăng tiến vào người cô, lập tức bắt đầu một

cơn giày vò đầy cuồng nhiệt.

Sau đó, Đào Nhạc mới hiểu được trong lời nói kia Tô Dịch Văn đã cảnh

cáo cô, cái kiểu X như trong mộng kia ở hiện thực không thể nào thực hiện được,

cả đời này chỉ có thể là anh tấn công cô, cô đừng có không biết tự lượng sức như

vậy.

Trời cao đất dày ơi, rốt cuộc Đào Nhạc cô đã gặp phải loại đàn ông gì

vậy nè, vì sao lại khiến cô có thể vừa yêu mà lại vừa hận.

Cho nên. Với người đọc, nếu để Tô Dịch Văn trả lời câu hỏi sau khi

tình cảm mãnh liệt qua đi sẽ còn lại cảm xúc gì, thì anh sẽ trả lời rất đơn

giản, vẫn là tình cảm mãnh liệt thôi.



Chương 43.2

Dịch & Edit: M2sisters

Một tuần công tác điều tra nghiên cứu cuối cùng cũng kết thúc, Đào

Nhạc cùng mọi người ngồi xe lửa về nhà, nhưng gương mặt lại đen thui lúc nào

cũng nhăn nhó rầu rĩ.

Bạn hỏi Đào Nhạc vì sao à? Ngoài Tô Dịch Văn ra thì còn ai chọc cô

tức giận thế này nữa. Hôm đó sau khi bọn họ trở về phòng mỗi người, chị tiểu

Trương lập tức hỏi buổi tối tại sao không về phòng, mặt Đào Nhạc đỏ lên, ấp úng

nói là đi thăm bạn rồi qua đêm ở nhà bạn luôn. Chị tiểu Trương thừa biết Đào

Nhạc đang che dấu nhưng không lật tẩy cô, chỉ tùy tiện nói một câu, khi nào tổ

chức tiệc vui nhớ báo chị ấy biết một tiếng để còn chuẩn bị tiền

mừng.

Mặt Đào Nhạc lập tức đen lại, tuy cô và Tô Dịch Văn đã vượt thẳng ba

cấp mà leo lên giường, nhưng chuyện kết hôn với cô mà nói vẫn còn khá sớm, công

việc chưa ổn định, chưa thi xong nghiên cứu sinh, nắm mồ kia cô tránh càng xa

càng tốt.

Ngẫm nghĩ, chuyến đi này vừa vui lại vừa buồn, tuy có thể gặp được

thần tượng, hiểu rõ lòng dạ của tên cầm thú nhà cô, nhưng tất cả vẫn không thể

so sánh với nỗi đau vì mất đi trinh tiết.

Tô Dịch Văn thấy cô trên đường về một câu cũng không chịu nói, dụ dỗ,

an ủi kiểu gì cũng không được, nghĩ tới nghĩ lui chắc là mình đã quá sung sức,

hiểu rõ tính cô vậy thì không nên sàm sỡ. Hiếm khi anh đi công tác lại gặp phải

chuyện đau đầu, đúng là hễ đụng tới Quả Đào này thì anh sẽ không có giây phút

nào yên ổn.

Cuối cùng cũng về tới kí túc xá viện kiểm sát, Tô Dịch Văn và Đào

Nhạc cùng lên lầu, một người luôn giữ bộ dạng bĩu môi, khinh thường, một người

thì bất đắc dĩ phải e dè.

Đào Nhạc vừa định mở cửa vào nhà thì bị Tô Dịch Văn kéo lại, giọng

anh mềm mỏng, “Chúng ta nói chuyện với nhau đàng hoàng rõ ràng đi, em cứ giữ bộ

dạng này mà không chịu trút ra anh đoán chắc sẽ bị nội thương vì phải nín nhịn

đó nha.”

Đào Nhạc từ chối, “Không cần, em không sao hết!”

Tô Dịch Văn mặc kệ, túm lấy cô lôi qua căn nhà đối diện, đóng sầm cửa

lại.

Trước tiên Tô Dịch Văn đặt hành lý cả hai xuống rồi đi nấu nước,

trong lúc đó Đào Nhạc vẫn đứng im, cô đang muốn xem thử trong túi anh chứa thứ

thuốc gì.

Làm xong tất cả mọi thứ, Tô Dịch Văn ngồi trên sofa, “Qua đây, ngồi

xuống.” anh vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình rồi xem phản ứng của cô.

Chuyện này thì Đào Nhạc vẫn nghe lời, cô bước tới rồi ngồi xuống, “Có

cái rắm gì thì thả nhanh đi, bà đây bận lắm!”

Tô Dịch Văn không nổi giận, tiện tay lấy túi sách mua ở Bắc Kinh ra,

Đào Nhạc thật sự quên mất chiếc túi này, đêm hôm đó mãi cùng anh lăn lộn trên

giường, quên mất tiêu phải xem qua cuốn sách bìa đóng gói kĩ càng thần bí

kia.

“Haiz, chẳng phải anh chỉ mua một cuốn cho anh thôi sao, tặng em luôn

à?” Đào Nhạc tò mò.

“Đúng vậy, đây còn là cuốn sách em thích đọc nhất.” Tô Dịch Văn vừa

nói vừa đưa cuốn sách qua.

Sách mà cô thích đọc nhất? Đào Nhạc cả thấy hình như mình chưa từng

nói qua cho Tô Dịch Văn biết loại sách mà cô thích, bởi vì sở thích của cô khó

có thể nêu ra ở nơi thanh nhã.

Lúc Đào Nhạc mở lớp gói cuốn sách ra, thấy ngoài bìa sách in ba chữ

“Đạo Đức Kinh”, cô đứng hình kích động muốn sùi bọt mép.

Mẹ ơi, anh ấy quả nhiên mua cuốn sách này.

“Sao vậy , em không thích hả?” Tô Dịch Văn mỉm cười hỏi cô, “Anh còn

nhớ lần đó em hét lớn nói là thích đọc Đạo Đức Kinh, học qua bác ác, anh cố tình

mua tặng em, còn là bản mới nhất, cũng không mắc tiền lắm, em phải giữ gìn cẩn

thận nha.”

Đào Nhạc bị sét đánh bất động, vội vã biện bạch, “Lần đó em chỉ nói

đùa thôi, sao anh lại tưởng thật vậy.”

“Có thêm kiến thức cũng không có gì sai, có thể khỏa lấp nỗi vô vị

trong đầu em, cuốn sách này đối với em mà nói là rất có lợi.” Tô Dịch Văn trịnh

trọng nói.

Đào Nhạc nghẹn họng, tiện tay mở rang đầu tiên, trên góc có viết mấy

chữ, là hai câu danh ngôn, nét chữ rất đẹp lại tràn đầy sức sống, đưa mắt nhìn

xuống dưới, còn có chữ kí, rõ ràng là Vệ Thiếu Khanh!

Đào Nhạc mất bình tĩnh, tay nâng cuốn sách bắt đầu run run, “Lão Tô,

đây là anh giúp em làm đó hả?”

“Chứ em nói còn ai vào đây!” Tô Dịch Văn bất đắc dĩ, anh biết cô muốn

chữ kí này tới chết đi được, tuy trong lòng khó chịu nhưng vẫn làm thỏa mãn

nguyện vọng của cô.

Đào Nhạc hưng phấn đến nỗi khóe mắt nở hoa, ôm chằm l