pacman, rainbows, and roller s
Vòng Quay Của Số Phận

Vòng Quay Của Số Phận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211935

Bình chọn: 7.5.00/10/1193 lượt.

đã ngủ một mạch đến sáu giờ tối mới

tỉnh dậy. Mở mắt ra, thấy mọi thứ khác hẳn căn phòng riêng của mình, Thu Trang hốt hoảng và sợ hãi suýt hét to lên khi tưởng mình đã bị kẻ xấu

bắt đi, thế nhưng, sau khi quan sát khắp căn phòng một lượt và thấy bức

chân dung của Bách Khải Văn treo trên tường, Thu Trang thôi không còn

gào thét nữa, nỗi lo lắng và bất an cũng vơi đi được phần nào. Thu Trang ngồi trên mép giường, cố nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra với mình. Trí óc là một mảnh mờ mịt, Thu Trang chỉ nhớ mình đột nhiên bị lên cơn sốt,

không còn chịu đựng được hơn nữa, đã ngồi bệt trên nền đất lạnh, đầu gục mặt xuống gối, lưng dựa vào bờ tường bao loan bên cạnh cánh cổng sắt,

sau đó chuyện gì xảy ra tiếp theo, Thu Trang chỉ thấy mơ mơ hồ hồ.

Được Bách Khải Văn đưa vào trong nhà, và cứu tỉnh, Thu Trang rất cảm

kích và biết ơn hắn, đấy là về tình, còn về lý, Thu Trang không thể nào

tha thứ cho hắn được.

Nếu không tại hắn, mình đâu có ra nông nỗi này. Mình nhất định sẽ không

tha thứ cho hắn, phải bắt hắn trả giá cho những gì mà hắn đã gây ra cho

mình.

Thu Trang nghiến chặt răng, dơ cao nắm đấm, mắt nổi lửa.

Cả ngày hôm đấy, Bách Khải Văn bận việc, nên khi Thu Trang chào ông quản gia và người giúp việc để ra về, Thu Trang không gặp được Bách Khải

Văn. Thu Trang thấy may mắn vì không trông thấy Bách Khải Văn ở nhà, nếu không, giữa hai người lại nảy ra trận chiến một mất một còn rồi.

Mấy ngày sau đó, Thu Trang bị sốt miên man, nằm li bì trên giường ,với

chiếc khăn mặt ướt ở trên trán và ngậm một cái nhiệt kế ở trong miệng.

Còn Bách Khải Văn, sau khi trở về nhà, được ông quản gia báo cho biết là Thu Trang đã ra về. Hắn hơi bực bội và tức tối mà không hiểu nguyên cớ

vì đâu. Mấy ngày tiếp theo, hắn cũng không thấy Thu Trang đâu cả, làm cả ngày hắn không làm được việc gì ra hồn, cứ trông ngóng ra cổng, mong

chờ Thu Trang xuất hiện trước mặt hắn và lại tiếp tục đòi lại chiếc điện thoại di động của mình. Ban đêm, hằn nhìn chiếc điện thoại di động chằm chằm, chờ nghe Thu Trang gọi điện thoại cho hắn, thế nhưng, Thu Trang

không gọi, chiếc điện thoại của hắn giống như đã bị hết pin, không còn

thấy kêu vang nữa.

Bách Khải Văn chịu đựng được ba ngày, đến ngày thứ tư, thì hắn tin chắc

Thu Trang đã bỏ cuộc, không còn tiếp tục muốn đòi lại chiếc điện thoại

của mình nữa.

Hừ ! Mình tưởng cô ta khác những cô gái khác, thế nhưng, cô ta cũng chỉ đến thế mà thôi.

Sang đến ngày thứ tư, trong khi Bách Khải Văn đã hết hy vọng, hắn vẫn

xách cặp táp, rời nhà vào đúng tám giờ sáng để đi làm. Khi cánh cổng sắt mở ra, thấy Thu Trang đã đứng ở đấy từ bao giờ, đang trừng mắt nhìn

hắn. Vào giây phút, trông thấy Thu Trang xuất hiện trở lại trong tầm mắt của hắn, trong lòng hắn có một cảm xúc rất kì lạ, cảm giác hưng phấn và vui sướng một lần nữa lại quay về.

Tuy vậy, hắn giả vờ bình thản như không có chuyện gì, giả vờ là việc Thu Trang có tiếp tục chờ hắn trước cổng mỗi sáng để đòi lại điện thoại hay không, hoàn toàn không có một chút ảnh hưởng gì đến hắn cả.

_ Bách Khải Văn ! Trả lại tôi điện thoại di động !

Giọng Thu Trang do bị ốm nên hơi khàn, mặc dù vậy, khí thế hiên ngang và phẫn nộ thì không giảm sút một chút nào.

Bách Khải Văn nheo mắt nhìn Thu Trang, khóe môi hắn hơi nhếch lên.

_Cô biến mất mấy ngày, sáng nay cô quay lại đây để tiếp tục đòi lại chiếc điện thoại di động của mình ?

Thu Trang siết chặt nắm tay, nghiến răng.

_ Bách Khải Văn ! Anh hỏi câu như vậy liệu có thừa thãi quá không ? Tôi

khổ công đứng ở đây đợi anh, ngoài muốn đòi lại chiếc điện thoại di động của mình, thì còn có lý do nào khác ?

Không hiểu tại sao sáng nay, Bách Khải Văn lại muốn trêu đùa Thu Trang.

_Giả sử như, cô vì muốn gây ấn tượng với tôi chẳng hạn ? Cô giả vờ mượn

cớ muốn đòi lại điện thoại di động, chẳng qua là cô muốn tôi chú ý đến

cô, muốn được tiếp cận và làm quen với tôi thôi ?

Thu Trang sửng sốt, tròn xoe mắt nhìn Bách Khải Văn không chớp, mồm há

hốc vì bị sốc. Thu Trang không dám tin là trên đời này còn có một kẻ tự

đề cao bản thân mình một cách quá đáng như vậy.

Nhìn biểu hiện trên khuôn mặt Thu Trang, Bách Khải Văn cố nén cười. Hắn

thích tính cách bộc trực và thẳng thắn của Thu Trang. Một cô gái như Thu Trang thì tuyệt đối không có tâm cơ, cũng không biết dùng thủ đoạn, chỉ biết làm theo suy nghĩ và mong muốn của mình.

_ Bách Khải Văn ! – Thu Trang gằn giọng, tay chỉ thẳng vào người hắn –

Anh leo cây cao vừa thôi, cẩn thận kẻo bị ngã thì khổ. Tôi mặc kệ anh

nghĩ như thế nào thì tùy, thế nhưng, tuyệt đối không được phép đánh đồng tôi với những cô gái khác – Thu Trang bĩu môi, nói bằng giọng khinh

thường – Anh tưởng anh cao giá lắm sao ? Nói thật cho anh biết, nếu tôi

muốn yêu một ai đó, người đó tuyệt đối không phải là anh. Một người có

tính cách xấu xa như anh, không thể nào trở thành người trong mộng của

tôi được.

Bách Khải Văn tức điên người, hắn sải bước lại gần Thu Trang.

Thu Trang cũng đang bốc khói trắng trên đỉnh đầu, vì thế, thay vì đi

giật lùi và bỏ chạy vì sợ hãi như những cô gái khác, Thu Tr