XtGem Forum catalog
Vòng Quay Của Số Phận

Vòng Quay Của Số Phận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216291

Bình chọn: 8.00/10/1629 lượt.

không. Đã quyết tâm không chạy

trốn và đối diện với tất cả, Trác Phi Dương quyết định sẽ thẳng thắn nói chuyện với Thy Dung về chuyện xảy ra vào tối hôm qua và chờ nghe câu

trả lời của cô ấy.

o-0-o

Đi xe buýt mất gần 15 phút. Thy Dung bước xuống xe, khi xe buýt dừng tại một trạm cách biệt thự nhà họ Hoàng hơn 200 mét. Thy Dung cần đi bộ một đoạn mới về đến nhà. Vì muốn đi dạo cho khuây khỏa, Thy Dung mới chọn

đi bằng xe buýt. Nếu không, Thy Dung đã bắt một chiếc xe tắc xi rồi.

Đang đi theo hướng về nhà mình, chuông điện thoại của Thy Dung reo vang.

Thy Dung thò tay vào trong túi quần. Tưởng em gái hay bố mẹ gọi điện

thoại cho mình. Khi biết người đó là Trác Phi Dương. Thy Dung đứng khứng lại. Mắt nhìn vào màn nhìn không chớp. Thy Dung bịt chặt miệng, nước

mắt thấm ướt kẽ ngón tay.

Thy Dung tưởng rằng sau khi biết mình bị lừa dối. Trác Phi Dương sẽ căm

hận mình và sẽ không bao giờ còn muốn liên lạc với mình nữa. Không ngờ

được là sau khi tỉnh dậy, biết được mọi chuyện, hắn lại chủ động gọi

điện thoại cho mình.

Thy Dung cắn chặt môi. Trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Đứng dựa

lưng vào bức tường bao loan của một căn biệt thự. Thy Dung mâu thuẫn,

phân vân không biết là mình có nên nhận cuộc gọi của Trác Phi Dương

không, hay là nên giả vờ không nghe thấy, và không nhận cuộc gọi của

hắn.

Chuông điện thoại vang lên liên hồi, không ngừng nghỉ. Dường như phía bên kia cũng sốt ruột và nôn nóng chẳng kém gì Thy Dung.

Thở hắt ra một hơi thật dài. Biết không thể trốn tránh được nữa. Thy

Dung bấm nút xanh trên màn hình. Ngay lập tức giọng nói hơi khàn của

Trác Phi Dương vọng ra từ loa điện thoại.

_ Thy Dung. Cô hiện giờ đang ở đâu ?

Sau chuyện xảy ra vào buổi hôm qua. Trác Phi Dương vẫn bình tĩnh hỏi

được như thế, chứng tỏ sức chịu đựng của hắn cao hơn người bình thường

rất nhiều.

Thy Dung trượt dần từ bức tường bao loan xuống đất. Ngồi khóc thầm lặng trên nền xi măng.

_ Thy Dung ! Sao cô không trả lời ? Cô hiện giờ đang ở đâu ?

Thy Dung quẹt lệ trên má. Vừa cười vừa khóc trả lời Trác Phi Dương.

_Chủ tịch Trác. Anh không cần phải lo cho tôi. Tôi đã đi xe buýt về đến

nhà rồi – Thy Dung nói thật nhanh – Chuyện xảy ra vào buổi hôm qua, chủ

tịch hãy quên đi, hãy coi như là không có chuyện gì. Tôi là tình nguyện, nên chủ tịch không cần phải tự dằn vặt và cảm thấy có lỗi.

Trác Phi Dương nghiến răng. Quát ầm lên:

_ Hoàng Thy Dung ! Cô coi tôi là cái gì, là một tên bạc tình và sở khanh sao ? Cô đã trao đời con gái của mình cho tôi. Tôi yêu cô. Cô lại bảo

tôi coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra giữa hai chúng ta sao ? Cô có

ngu ngốc và tuyệt tình lắm không hả ? Tôi gọi điện cho cô, không phải để nghe cô nói những lời ngốc nghếch này. Tôi gọi điện cho cô vì tôi muốn

nói tôi sẽ chịu trách nhiệm, sẽ cùng cô đối mặt với tất cả. Tôi sẽ nói

rõ mọi chuyện với bố mẹ cô, mong họ chấp nhận để hai chúng ta đến với

nhau.

_ Không cần – Thy Dung đứng bật dậy. Vội hét lên – Chủ tịch ! Tôi xin

anh. Xin anh đừng nói gì với bố mẹ tôi cả. Bây giờ chưa phải lúc. Gia

đình tôi đang gặp phải nhiều biến cố và khó khăn. Tôi không muốn bố mẹ

tôi phải phiền lòng thêm nữa. Chuyện của hai chúng ta có thể để từ từ

rồi tính được không anh ?

Câu cuối, Thy Dung hạ thấp giọng, xuống nước năn nỉ Trác Phi Dương. Thy

Dung hiểu bằng vào tính cách chân thành, dám làm dám chịu của Trác Phi

Dương. Hắn sẽ không ngần ngại đến thẳng nhà họ Hoàng để nói rõ mọi

chuyện và chấp nhận chịu mọi đả kích từ phía họ. Mà Thy Dung thì lại

không muốn điều đó xảy ra một chút nào. Hiện giờ còn quá sớm để làm điều đó.

Trác Phi Dương buồn bã, thở dài. Hắn hiểu được nỗi khổ tâm của Thy Dung.

_Thôi được rồi. Tôi sẽ nghe theo lời của cô, sẽ không đến tìm gặp bố mẹ

cô nữa. Nhưng cô phải hứa với tôi là cô không được chạy trốn, chọn cách

quay lưng lại với tất cả.

_Tôi hứa với anh. Tôi sẽ không đi đâu cả. Chỉ cần anh tôi thêm thời gian để chấp nhận chuyện này.

_Tôi hiểu. Cô yên tâm đi.

Có một khoảng lặng giữa hai người. Một lúc lâu sau, Trác Phi Dương run giọng hỏi:

_ Thy Dung. Cô khỏe chứ ?

Thy Dung cảm động rơi lệ. Thấy mình thật may mắn và hạnh phúc.

_Tôi khỏe. Cảm ơn anh, chủ tịch.

Trác Phi Dương nghe thấy tiếng cười dịu dàng của Thy Dung trong máy điện thoại. Tự nhiên, khóe môi hắn cũng khẽ nhếch lên.

Nằm vật xuống giường. Đưa tay cào mái tóc rối. Trái tim Trác Phi Dương

đang chơi điệu Valse trong lồng ngực. Hắn thấy mình đang trở về thời

gian trai trẻ. Tình yêu và mùa xuân thứ hai đang ùa về. Kết thúc cuộc gọi, Thy Dung đút điện thoại vào túi quần, dạo bước đi trên

vỉa hè. Mọi chuyện hãy còn rối rắm, chưa tìm ra được cách giải quyết.

Tạm thời, Thy Dung phải gác tạm chuyện tình cảm của mình sang một bên,

tập trung vào tìm người giấu mặt, hại gia đình mình bấy lâu nay. Thy

Dung rất muốn kẻ đó là ai, có thật hắn là cháu của ông Hoàng không ?

Theo những gì mà chú Gia Minh và bố Tuấn Kiệt điều tra được, người cháu

đó đã chết cháy cùng với ông Hoàng vào cái ngày cách đây hơn 18 năm. Một người đã chết làm sao có