Thần vừa tới cửa phòng liền nghe tiến TV, khóe miệng anh không tự chủ vểnh lê mà mở cửa ra. Quả nhiên nhìn thấy bóng dáng yêu kiều trong một chiếc sơ mi nam, hơn nữa còn là áo của mình. Anh yêu chết thói quen này của cô, vừa nghĩ tới bộ dáng cô ấy không mảnh vải dưới áo sơ mi, anh liền cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, trong lỗ mũi tựa hồ có chất lỏng ấm áp muốn chảy xuống, anh vội vàng điều chỉnh hô hấp, đè kích động trong cổ xuống, sau đó đi vào bên trong.
Vẫn chưa đi hết hai bước, đã thấy một bóng dáng nhỏ xinh nhiệt tình chạy tới hắn, tay nhanh hơn chân, anh vội đưa tay ôm lấy thân thể kiều diễm thơm tho, tránh để cô ngã nhào.
"Ông xã, anh đã về rồi!" Hai tay Hồ Cẩn Huyên ôm cổ Thẩm Dật Thần vui vẻ nói, đầu cô giống như con mèo nhỏ cọ cọ trước ngực anh, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, đó là hơi thở của anh làm cho cô mê luyến không dứt.
"Ừ, sao em không ngủ trước?" Thẩm Dật Thần khàn khàn hỏi, anh có thể cảm thấy nơi mềm mại trước ngực cô đang đè ép lồng ngực của mình. Ôm chặt thân thể mềm mại trong ngực, đầu tựa vào mái tóc cô dịu dàng hỏi, anh không nỡ để cô phải chịu vất vả.
"Em đang đợi anh về, anh mệt không! Em đi chuẩn bị nước cho anh tắm." Hồ Cẩn Huyên không nghe được sự khác thường trong thanh âm của anh, từ trong ngực anh chui đi ra, định sẽ nhanh chóng đi tới phòng tắm.
Nhưng chưa đi hai bước, cô lại bị cánh tay sắt của anh ôm lại trong ngực.
Hồ Cẩn Huyên mê hoặc nhìn anh, ánh mắt nhu thình quả thật có thể làm cô hòa tan vào trong đó. Mặc dù bọn họ đã kết hôn hơn hai năm, nhưng anh đối với cô ngày càng tốt, cho đến giờ cô vẫn còn trầm mê sức quyến rũ phái nam ấy.
"Lần sau không cần như vậy." Thẩm Dật Thần nghiêm túc nhìn cô nói, đôi mắt thâm thúy đen như mực cơ hồ có thể hút lấy người khác, làm người ta không nghĩ ra được ý tứ trong đó.
Hồ Cẩn Huyên làm nũng nói: "Biết rồi, nhưng không có anh em không ngủ được”
Vì lấy lí do này mà trong lòng nàng cảm thấy áy náy không dứt. Trễ thế còn chưa ngủ là bởi vì cô cũng mới trở về không lâu, mặc dù thật sự cô đã quen với lồng ngực cùng hơi thở của anh, không có anh bên cạnh cô rất khó ngủ, nhưng dù sao cũng thật áy náy.
"Thật xin lỗi, để em chờ lâu như vậy." Thẩm Dật Thần nhắm mắt lại, đầu tựa vào mái tóc của cô nỉ non nói, dường như đang nghĩ tới điều gì, anh đột nhiên mở cặp mắt sắc bén ra nhìn tay cô một chút, đưa ra quyết tâm nào đó.
"Đại ngốc, chúng ta là vợ chồng a, tại sao còn nói xin lỗi." Hồ Cẩn Huyên cười nói, toàn bộ người trên thế giới này có thể nói xin lỗi cô, riêng chỉ có anh là không được, bởi vì anh cho tới nay đều che chở cô trong lòng bàn tay như bảo bối, muốn cái gì sẽ có cái đó, anh yêu cô như vậy sao có thể nói xin lỗi chứ
"Ha ha ha. . . . . . Biết rồi tiểu ngốc." Thẩm Dật Thần cưng chiều nhéo nhéo cái mũi thon khéo léo của cô.
"Anh nói ai là tiểu ngốc vậy?" Hồ Cẩn Huyên chu môi chất vấn nói.
"Nơi này ngoại trừ anh ra chỉ còn em, em nghĩ anh nói ai?" Thẩm Dật Thần cười hì hì nói. Nếu người trong biệt thự nhìn thấy nụ cười sủng nịnh của anh cũng sẽ không ngạc nhiên, dù sao thì cả biệt thự đều biết ông chủ sủng ái phu nhân, nhưng nếu để người ngoài nhìn thấy nhất định sẽ ngạc nhiên đến rơi cả mắt! Bởi vì trên thương trường, không ai không biết cũng không ai không hiểu đệ nhất tổng giám đốc Thẩm Dật Thần tuyệt đối là ‘mặt lạnh Tu La’, mặc dù anh vô cùng thần bí chưa bao giờ lên TV, báo chí nhưng tính tình lãnh khốc của anh được công nhận là sự thật.
"Được, tốt, anh dám nói em ngốc, em giống đồ ngốc chỗ nào hả?" Hồ Cẩn Huyên không chịu thua nói, chẳng lẽ cô ở trước mặt anh thật sự thay đổi đến ngây ngốc nếu không anh tại sao nói cô là đồ ngốc, phải biết rằng ở trong tổ chức trí tuệ của cô rất tốt.
"Ha ha ha. . . . . . . En kêu anh là Đại Ngốc, Đại Ngốc không phải có vợ là tiểu ngốc sao, huống chi. . . . . . . Em toàn thân cao thấp nhìn qua đều giống như tiểu ngốc." Thẩm Dật Thần dừng một chút cười nói đồng thời bổ sung thêm một câu ở trong lòng ‘là tiểu ngốc anh thích nhất.
"Vậy anh muốn trả lại hàng sao?" Hồ Cẩn Huyên cắn chặt răng con ngươi xinh đẹp nhìn chằm chằm anh, dường như chỉ muốn anh nói một chữ “đúng” thì anh sẽ chết không có chỗ chôn.
"Ừ, cái này. . . . . ." Thẩm Dật Thần giả bộ phớt lờ tự hỏi, anh âm thầm quan sát thần sắc của cô trong mắt ẩn nhẫn nụ cười, cô nhất định không phát hiện cô lúc này như con sư tử nhỏ phát hoả, đáng yêu cực kỳ làm hại anh rất muốn hôn cô.
"Anh. . . . . . Em nói cho anh biết hàng đã gửi không thể đổi, hừ! em cả đời này sẽ bám lấy anh." Hồ Cẩn Huyên thở phì phò nói, ngay cả lời nói ra giống như một ước hẹn mà cô cũng không biết.
"Ừ, đúng là không có cách nào rồi vậy anh cũng chỉ có thể chịu uất ức một chút." Thẩm Dật Thần uất ức nói, thật ra thì trong lòng anh đã sớm cười nghiêng ngửa, cô nói một câu thề non hẹn biển, lời ngon tiếng ngọt khiến lòng anh lâng lâng rất lâu, cảm thấy thỏa mãn một cách dị thường.
"Anh. . . . . . Thẩm Dật Thần!" Hồ Cẩn Huyên thở phì phò nói, anh dám nói uất ức a! mặc dù cô tự nhận thấy anh cưới cô đúng là uất ức một chút. Dù sao anh cũng là ngừoi g