. . . ." Hồ Cẩn Huyên đầu oanh một tiếng không phản bác được, bàn tay nhỏ bé trắng noãn nhẹ nhàng nện vào lồng ngực anh, gương mặt đỏ ửng trong nháy mắt lan tới hai bên tai, toàn thân bao phủ một tầng kiều mỵ mê người.
"Úi. . . . . . ." Thẩm Dật Thần hít vào một hơi, thở nhẹ một tiếng, cả khuôn mặt hiện đầy thần sắc thống khổ.
"Thế nào, rất đau sao?" Hồ Cẩn Huyên nhìn sắc mặt anh, khẩn trương hỏi, mặc dù biết sức lực cô rất lớn nhưng cô đã khống chế sức lực rồi, chỉ đánh nhẹ một cái sẽ không đau mới phải chứ? nhưng sắc mặt anh lại không giống như giả bộ.
"Ừ, thật là đau." Thẩm Dật Thần thống khổ nói, thật ra một chút lực của cô chẳng là gì cả, nhưng anh nghĩ muốn trêu chọc cô muốn nhìn bộ dáng khẩn trương vì anh của cô, nhìn cô vì anh mà đau lòng, anh cảm thấy thỏa mãn một cách dị thường.
"Vậy làm sao bây giờ? Mau buông em xuống, chúng ta đi bác sĩ." Hồ Cẩn Huyên lo lắng nói.
Đều do mình, sức lực rõ ràng lớn hơn so với người bình thường nếu như biết sẽ làm anh bị thương cô sẽ không dám đánh. Anh muốn cười cứ để anh cười, dù sao cũng không mất miếng thịt nào, hiện tại thì nguy to rồi không biết anh có bị thương hay không cô thầm nghĩ tự trách.
"Không đi, bảo bối thổi nhẹ một cái là vô sự rồi." Thẩm Dật Thần dụ dỗ nói, thần sắc trong mắt cô khiến anh cảm thấy hạnh phúc đến kỳ lạ, mặc dù vẫn còn muốn đùa giỡn nhưng anh vẫn không đành lòng nhìn cô lo lắng.
"Thổi nhẹ? thật sự có thể dùng sao?" Hồ Cẩn Huyên nghi ngờ hỏi, chẳng lẽ thổi có thể làm người ta không đau? Nhớ khi còn bé, có một lần lúc Kỳ thi hành nhiệm vụ bị thương, bộ mặt anh vô cùng đau đớn nhưng còn trẻ người non dạ nên cô thổi cho anh, mặt của anh cũng không còn khổ sở. Quá khứ nhiều năm như vậy, nhưng mà đối với việc thổi này đến tột cùng có thể giảm bớt đau đớn hay không, cô vẫn còn rất hoài nghi.
Nhìn Hồ Cẩn Huyên lọt vào trong suy nghĩ của mình, Thẩm Dật Thần làm bộ đau đớn khoa trương nói: "Ai yêu, thật sự rất đau bảo bối không thổi cho anh."
Huyên đến tột cùng đang nghĩ cái gì? Nghĩ nhập thần như thế, đem ‘bệnh nhân’ như anh đặt ở bên ngoài trí nhớ làm trong lòng anh tràn đầy đố kị ghen tị. Anh không tham dự vào tuổi thơ của cô là điều tiếc nuối nhất, không biết tuổi thơ trước đây có bao nhiêu tiểu tử thúi từng mơ ước bảo bối của anh. Nếu như từ khi cô ra đời anh liền gặp được cô thì thật là tốt bao nhiêu, anh nhất định sẽ không để cho bất luận kẻ nào mơ ước vẻ đẹp của cô, nhất định đem cô nâng niu trên tay .
"Hả?" Hồ Cẩn Huyên phục hồi tinh thần tiếp tục tìm kiếm trên ngực anh, bất kể ngựa chết thành ngựa sống thì nếu đợi đến ngày mai tìm bác sĩ đến xem thì không được nên phải làm kiểm tra cho anh trước.
Thẩm Dật Thần nhìn động tác của cô thở hốc vì kinh ngạc, thân thể khi cô chạm tới liền biến hóa, máu nghịch chuyển sôi trào trong toàn thân, hắn bước nhanh hơn, ôm cô đi tới giữa giường.
Hồ Cẩn Huyên cho là cô không cẩn thận đụng anh, động tác trong tay lại dịu dàng hỏi: "Rất đau sao? Vậy em nhẹ một chút, vù vù vù. . . . . . . Anh đau phải nói đó vù vù vù. . . . . ."
Cô nhẹ nhàng hướng về phía lồng ngực của anh thổi cố gắng giảm bớt nỗi thống khổ của anh.
Thấy bộ dáng đáng yêu của cô, còn cảm nhận được hơi thở ấm áp khi cô thổi trên ngực, anh cảm thấy không chỉ thân thể căng đầy, mà rung động trong lòng cũng tăng lên. Mặt cô khẩn trương là vì Thẩm Dật Thần anh, thật tốt khi tại sao anh lại may mắn có được giai nhân như thế, hắn ôm chặt thân thể kiều mỹ trong ngực, đặt nàng trên giường mềm mại, sau đó đè ép nàng.
Hồ Cẩn Huyên khẩn trương lật người, nghiêm túc giúp anh xoa lồng ngực, thỉnh thoảng còn thổi thổi lên trên người anh, không hề phát hiện động tác hai người bọn họ giờ phút này hết sức mập mờ. Lúc này cả người Hồ Cẩn Huyên nằm trên toàn thân trần truồng của Thẩm Dật Thần, giống như hình tượng Bá vương thượng ngạnh cung.
"Có khá hơn một chút hay không." Hồ Cẩn Huyên ngẩng đầu lên dịu dàng hỏi, nhìn thấy sắc mặt của anh không còn khó coi như vậy, mới thả lỏng đôi chút. Cũng may là có hiệu quả, nếu không thật không biết làm thế nào, đã hơn nửa đêm không thể quấy rầy giấc ngủ ngon của người khác, chẳng lẽ đem bác sĩ gia đình từ trên giường đào lên?
Trong khi cô còn đang hết sức cảm thán, Thẩm Dật Thần lật người một cái nữ trên nam dưới lập tức biến thành nam thượng bữ hạ, bộ dáng hết sức mập mờ.
"A. . . . . . . Anh đừng lộn xộn, lỡ bị thương xương ống chân thì sao?" Hồ Cẩn Huyên kêu lên một tiếng, lo lắng nói.
"Chờ một chút em sẽ có thể tự mình thử xem ông xã thân yêu có bị thương xương ống chân hay không." Thẩm Dật Thần cười tà nói, sau đó bắt đầu hôn xuống, Hồ Cẩn Huyên còn chưa phản ứng kịp.
Hơi ấm bên môi của cô rất ngọt ngào làm ngọn lửa trong thân thể anh bốc cháy, rất ngọt a, cô chỉ là của anh thôi.
Anh từ từ ngẩng đầu lên nhìn cô gái xinh đẹp bị anh hôn thần điên bát đảo bên dưới, dưới ánh đèn hiện ra chiếc áo sơ mi trắng của anh cô đang mặc, đường cong dịu dàng thân thể mảnh khảnh như có ánh sáng nhàn nhạt bao phủ trước mắt anh, thanh thuần mị hoặc đến như vậy.
Anh cúi đầu hôn lên môi đỏ mọng của cô một lần
