u bọn họ vừa mới bắt đầu hôn nhau cả hai đều vô cùng trúc trắc, trước khi chưa gặp cô anh cho là đời này cũng sẽ không để bất luận kẻ nào đến gần anh nửa phần, không ngờ khi gặp được cô một cô gái nhỏ khiến anh mê mẩn này, trên thế giới này sợ rằng chỉ có cô mới có thể đến gần anh!
Dần dần, bởi vì anh học tập mau nên nhanh chóng học được kỹ thuật hôn phong phú mê đảo làm đầu óc cô choáng váng, dĩ nhiên đối tượng luyện tập chính là cô gái nhỏ trong ngực, mà đó cũng là chuyện cô tức nhất, rõ ràng chính là cùng nhau luyện tập, không có đạo lý gì anh lại học tốt như vậy mà tài nghệ của cô vẫn chưa được như vậy.
Môi lưỡi dây dưa với nhau lửa dục từ từ lên cao, nghe được lời nói vừa rồi của cô, trong lòng của anh liền tràn đầy thỏa mãn, cô rốt cuộc cũng biết lệ thuộc vào anh, cô gái trong ngực chính là người đời này anh muốn bảo vệ và yêu thương thật nhiều.
Hồ Cẩn Huyên bị hôn đến ý loạn tình mê một cảm giác hơi đau đột nhiên đến, mở mắt mới phát hiện Thẩm Dật Thần đang gặm cắn cổ ngọc trắng như tuyết của cô.
"O o. . . . Đừng làm rộn, mau mau tắm." Hồ Cẩn Huyên thở hổn hển nhẹ nhàng đẩy anh ra, nũng nịu nói.
"Không tắm, chúng ta còn có việc chính chưa làm." Ngụ ý được Thẩm Dật Thần khàn khàn nói anh ôm cô vào trong ngực, miệng nhẹ nhàng cắn vành tai xinh xắn của cô, rước lấy những tiếng yêu kiều của cô.
"Không muốn, thật hôi." Hồ Cẩn Huyên cười nói, mặc dù trên người anh không hề có mùi hôi, hơn nữa còn làm cho người ta mê muội đến chết, nhưng cô không thể để mặc anh như vậy nếu không không biết đến lúc nào anh mới chịu tắm.
Thẩm Dật Thần ngửi người của mình một cái, đối với người thích sạch sẽ như anh thì mình quả thật có mùi là lạ, vì vậy thỏa hiệp nói: "Vậy em tắm giúp anh."
Anh muốn thời thời khắc khắc đều nhìn thấy cô, hơn nữa còn muốn quyến rũ cô khiến cô mê mẩn anh, nói anh âm hiểm cũng tốt, giảo hoạt cũng tốt, anh thật sự muốn cô cả đời không thể rời bỏ anh như vậy bọn họ có thể đời đời kiếp kiếp ở cùng nhau.
"Tự anh tắm, em đi lấy y phục cho anh." Hồ Cẩn Huyên thừa dịp anh không chú ý, bàn chân lập tức như bôi dầu chạy ra ngoài, có trời mới biết nếu như cô tắm giúp anh, anh sẽ trêu chọc cô thế nào, như vậy tắm tắm đến trời sáng cũng chưa thể xong được!
"Ha ha ha. . . . ." Thẩm Dật Thần nhìn thấy bộ dáng giống như có con cọp đuổi theo phía sau của cô, cười nhẹ ra tiếng thật đúng là cực kỳ đáng yêu.
Hồ Cẩn Huyên đi ra cửa phòng tắm, nghe được tiếng cười của anh, ảo não tự nhủ: "Hồ Cẩn Huyên, sao mỗi lần như vậy mi đều chạy trối chết, thật không ra làm sao không phải chỉ là nhìn cơ thể trần truồng của anh thôi sao? Sao còn có thể đỏ mặt, ăn cũng bị mi ăn rồi, mỗi lần anh ấy cười đùa thật là mất mặt! Lần sau nên trực tiếp nhào qua, ăn khô lau sạch rồi nói."
Hồ Cẩn Huyên chậm rì đi tới phòng thay quần áo, một lát sau cầm một cái áo choàng tắm màu đen trong tay tiến vào phòng tắm lần nữa.
"Bảo bối, em tới thật đúng lúc." Thẩm Dật Thần có điều ngụ ý nói, sau đó từ trong bồn tắm đứng lên, thân thể nghệ thuật làm cho người ta trầm mê này cứ như vậy hoàn toàn hiện ra ở trước mặt của Hồ Cẩn Huyên, khiến cô nhìn thẳng mắt.
Không biết từ lúc nào, anh trần truồng đi tới trước mặt cô, ôm cô vào ngực, lồng ngực ấm áp như muốn hòa tan cô, thân thể của cô cũng nóng lên theo.
"Bảo bối, em thấy hài lòng không?" Thẩm Dật Thần cười tà nói, Thẩm Dật Thần anh mặc dù không quan tâm bề ngoài nhưng nếu như có thể sử dụng bề ngoài anh tuấn của anh mê hoặc cô, anh cũng có cảm giác thành công.
"A, y phục của anh, mau mặc vào." Hồ Cẩn Huyên phục hồi tinh thần lại, kêu lên một tiếng, đỏ mặt liền tranh thủ đưa áo choàng tắm màu đen trong tay cho anh.
"Không cần mặc, dù sao một lát nữa cũng phải cởi." Thẩm Dật Thần tiện tay khoác cái áo choàng tắm lên giáo áo trong phòng tắm, sau đó đi tới như muốn ôm lấy cô vào phòng tắm.
"A. . . ." Hồ Cẩn Huyên kêu lên một tiếng, sau đó hai cánh tay ôm thật chặt cổ của anh, để tránh rớt xuống.
"Ha ha ha. . . ." lồng ngực khêu gợi của Thẩm Dật Thần bởi vì giọng nói hùng hậu mà chấn động, hiện ra tâm tình tốt của anh. . . . . . .
Hồ Cẩn Huyên cứ như vậy nghe được tiếng tim anh đập nhanh, trong lòng cũng ‘bùm bùm’ nhảy loạn, cái gì xảy ra kế tiếp không cần suy nghĩ cô đều biết, dù sao cũng đã kết hôn lâu như vậy nhưng vừa nghĩ tới chuyện sắp xảy ra gò má mềm mại của cô vẫn không nhịn được đỏ lên.
Thẩm Dật Thần cúi đầu thấy khuôn mặt cô thẹn thùng động lòng người, lập tức cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, trong lòng rung động, vì phong tình mê người của cô.
Cô thường nói anh là yêu nghiệt, đi tới phàm trần làm mê muội cô khiến cô choáng váng đầu óc, còn ăn hết xương cốt vào trong bụng khiến cô luôn một lòng với anh. Đối với anh mà nói, cô còn không phải là yêu nghiệt, một người tự xưng không gần nữ sắc như anh lại cô đơn quỳ gối ở dưới váy màu thạch lựu của cô, hận không được đem cô khảm vào thân của thể mình, đời đời kiếp kiếp mãi không xa rời.
"Ha ha ha. . . . . . Bảo bối đang nghĩ cái gì đây? khuôn mặt nhỏ bé sao lại đỏ còn hơn cà chua chín?" Thẩm Dật Thần cười trêu nói.
"Anh. . .