này đầu óc chắc
có vấn đề , nếu không làm sao lại có thể thích một cô gái xấu xí ? Thôi thôi,
anh cũng không muốn tham gia vào . Tuổi trẻ lâm vào lưới tình , chậc chậc ….
“Này , anh muốn giết người diệt khẩu sao?” Trữ Đan Thuần vật
lộn nửa ngày, lại vẫn không thể thoát khỏi bàn tay to đang nắm chặt kia .
Nghiêm Túc trừng mắt nhìn cô liếc mẳt một cái : “Tôi hận
không thể bóp cổ cô!” Ba bốn lần làm cho anh thật sự rất mất mặt .
Trữ Đan Thuần biết anh ta sẽ không làm , còn khích đểu : “
Bóp chết đi , nhớ là phải mua cho tôi quan tài như thủy tinh . Ngoài ra , hàng
tháng phải đốt tiền cho tôi , nhớ không được thiếu hoa .”
Nghiêm Túc không nói gì …
Cô nghĩ cô là nàng bạch tuyết trong truyện cổ tích sao? Còn có quan tài
thủy tinh ….. Hơn nữa , anh dựa vào cái gì mà hàng tháng đều phải đốt tiền cho
cô , cô cũng không phải là vợ anh . À , chỉ là vị hôn thê …
Còn lâu ! Tưởng mình là ai ! Nghiêm Túc mãnh liệt phản ứng lại
: “Tôi muốn cùng cô làm ba điều quy ước.”
Trữ Đan Thuần khinh thường bĩu môi : “Ba điều quy ước ? Anh
xác định yêu cầu của anh chỉ có 3 quy ước thôi sao?”
Cô gái chết tiệt này ! Nghiêm Túc nhìn ra vẻ khinh thường của
cô , giọng điệu cũng lạnh nhạt vài phần : “Không cần cô quản , không muốn chết
thì câm miệng ngay cho tôi!”
“Anh cho anh là ai ? Tử thần chắc ? Còn bắt tôi câm miệng?
Yêu cầu của anh , tôi không đồng ý , chắc là có 3 điều quy ước không công bằng
. Có phải anh muốn tôi không để ý đến tình nhân của anh? Ngoài ra , trước mặt
ông nội thì sắm vai người yêu ? …” Trữ Đan Thuần tươi cười sáng lạn tràn ngập
trào phùng , cô sẽ không chấp nhận quy ước nhân quyền nhục nhã đó , với lại tất
cả điều đó đều không có lợi cho cô .
Nghiêm Túc á khẩu
không trả lời được , quả thật anh có nghĩ như thế….. nhưng không nghĩ rằng lại
bị đồ xấu xí “ Đan Xuẩn” đoán ra được .
“Như vậy đi , tôi chỉ có một yêu cầu , đối với cả hai đều có
lợi.”
Trữ Đan Thuần tạch ngón tay : “Trong lòng anh chắc là có người
trong lòng , tôi sẽ giúp anh làm trung gian , sau đó các người mau kết hôn, tôi
cũng được tự do.”
Nghiêm Túc bất mãn mặt nhăn nhó , cô gái xấu xí này không thèm
để ý đến mình ? Về phần người trong lòng …. Lại không có … chỉ có điều …
“Tôi có thầm yêu một cô gái , đáng tiếc không biết cô ấy là
ai …”
Nghiêm Túc có chút ngượng ngùng nói .
Làm ơn…… Trữ Đan Thuần xem thường một cái : “Anh không biết
cô ấy là ai? Đúng là đần độn …”
Nghiêm Túc trừng mắt nhìn cô , liếc mắt một cái : “Lại mắng
tôi là đần độn , tôi không thể không cưới cô”
F.u.c.k !
Thật sự là uy hiếp trắng
trợn đấy … “Tên não C, muốn kết hôn với tôi thì cứ việc nói thẳng , còn nói
điêu làm gì !” Trữ Đan Thuần nói .
“Ô , là cô muốn gả
cho tôi nhé , không đã nói hai chữ không thể kia mà!:
Trữ Đan Thuần làm bộ dáng mê man : “Tôi gọi anh sao? Đừng tự
mình đa tình , ok?”
Đồ xấu xí này , anh nghe không hiểu não C là cái gì??? “Tôi
tự đi tìm người , không cần cô hỗ trợ .”
“Thế nhé , Nghiêm Túc tiên sinh , chúc anh gặp may mắn!” Trữ
Đan Thuần nhún nhún vai , kỳ thật cô cũng không muốn gặp mấy chuyện phiền toái
này .
Mấy ngày nay cô không đi tìm Vũ Tình , cậu ấy nhất định sẽ mắng
cô .
Vũ Tình thân yêu , tớ đến tìm cậu đây !
Bởi vì Nghiêm Túc có người trong lòng nên Trữ Đan Thuần hết
sức phấn khởi . Ôh my god ơi , con thật là vĩ đại , vì muốn tác thành một đôi
tình nhân , ngay cả chồng giàu con cũng không cần !!!!
Nghiêm Túc nhìn bóng dáng Trữ Đan Thuần phấn khởi rời đi ,
âm thầm khó chịu , anh chưa từng gặp qua có người phụ nữ nào rời xa anh mà vui như thế ! Đúng là …. Chết
tiệt ! Vì sao anh lại cảm thấy hương vị
bóng dáng của cô ấy rất quyến rũ ?!
………..-
Đêm đã khuya , trăng lên cao .
Nghiêm Túc ngồi yên trên ghế sô pha , một bên hung dữ nhìn chằm chằm vào cửa
chính.
Đồ xấu xí kia không thèm trở về ! Chết tiệt ! sao mình lại bực bội thế này
!
Thật không biết kiếp trước mình có đắc tội gì cô ta không nữa …
Trữ Đan Thuần người đầy mùi rượu nhăn nhó , hương vị nồng quá … Đều tại Vũ
Tình kia , trang điểm quyến rũ làm cho một đám người đến kính rượu , hại mình
uống nhiều , bị những người đó thiếu chút nữa cười đểu .
Cô đi tới cửa , chần chờ một chút , chắc mọi người đã ngủ hết ? Bây giờ là 2
giờ sáng rồi …
Cô kiễng mũi chân , cẩn thận mở cửa , cởi giầy , bước nhẹ trên nền đá cẩm
thạch ….
Nhẹ nhàng , từng bước , hai bước , ba bước … Ầy dà ! Còn gần mười bước nữa là
đến phòng mình !~
“Cô đi cẩn thận thôi.!”
“Đương nhiên , tất cả mọi người đã ngủ rồi…” Trữ Đan Thuần thuận miệng trả
lời , đột nhiên ngây ngẩn cả người , này …. Ai đag nói chuyện vậy ?!
Một bóng đen nhích lại gần , khí thế bức người .
Trữ Đan Thuần không khỏi run rẩy một chút , không phải là quỷ trog truyền
thuyết chứ ? … “Đừng …. Đừng tới đây ! Nói cho mày biết , tao mang đai đen Nhu
đạo đấy!”
Nghiêm Túc xem thường , lừa ai đấy , người bình thường sợ hãi đều nói vậy .
Nhưng ….
“Nằm úp xuống !”
Anh bị Trữ Đan Thuần ngáng chân ngã xuống .
f.u.c.k !
Không nghĩ tới cô ta lại biết nhu đạo thật !
“Mày là kẻ trộm đún