XtGem Forum catalog
Vĩnh An

Vĩnh An

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325284

Bình chọn: 8.5.00/10/528 lượt.

Đông cung. Ngày ngày ở trong cung mà không nhìn thấy, ta cũng không đành lòng."

Nghi Bình a một tiếng, mặt ửng đỏ kinh ngạc, lát sau mới nói: "Quận chúa chưa kết hôn, nô tỳ sao dám vượt qua."

Ta nghe lời nàng, nhớ đến việc kia, cảm giác chết lặng dần lan toả, đau đến nói không nên lời, một lát sau mới đáp: "Đã được tứ hôn, chính là bốn năm sau mới có thể thành hôn." Nghi Bình hoàn toàn ngây ngốc, đăm đăm nhìn ta một hồi lâu, mới thấp giọng hỏi: "Bệ hạ ban thưởng ai?"

Ta không nói chuyện.

Không cần ta nói cho nàng, đến ngày mai trong Thái Sơ cung này mọi người đều sẽ biết. Hoàng cô tổ mẫu sủng ái Thái tử tam tử, vừa sẽ không làm chư vị thúc phụ quá mức lo lắng, lại có ý nghĩa nhất định trấn an cựu thần Lý gia trong triều, sợ là không chỉ ở trong cung, ngay cả trong triều đều đã truyền khắp, trở thành sự kiện nóng hổi.

Ta ngồi yên một lát, Nghi Bình nhỏ giọng hỏi muốn chuẩn bị bữa tối hay không, ta mới thu hồi thần trí, gật gật đầu. Nghi Bình giống nhớ tới cái gì, vội hỏi: "Đồ ăn ban thưởng trong đại điện đã đến, quận chúa cần phải đi nhìn người đưa đồ ăn, ban cho một ít ?" Ta nghiêng đầu nhìn nàng, thấy trong mắt nàng lấp loé không rõ, liền gật gật đầu: "Cho nàng vào đi."

Sau một lúc lâu, Nghi Bình mang một cung nữ tiến vào, là nô tỳ tên Nguyên Nguyệt kia. Nghi Bình để lại nàng ấy ở trong phòng, lấy cớ dọn dẹp gọi cung tỳ bệ hạ ra gian ngoài.

Nguyên Nguyệt hành lệ với ta xong, cười cười nói: "Bữa tối bệ hạ thấy quận chúa có vẻ xanh xao, nên hạ chỉ ban một mâm cho quận chúa." Ta gật đầu, mỉm cười: "Làm phiền." Nói xong bảo Nghi Bình tặng nàng một đôi khuyên tai thuý ngọc.

Nàng vội khom mình tạ ơn, sau khi đứng dậy lại yên lặng nhìn ta, giống như còn muốn nói. Ta nhìn nàng, cười nói với hạ nhân xung quanh: "Các ngươi đều đi xuống đi." Đợi mọi người cáo lui, nàng mới tiến lên vài bước, cẩn thận từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy gấp nhỏ.

Ta tiếp nhận tờ giấy, nhìn nàng một cái: "Đi thôi, bệ hạ còn đang chờ tạ ơn."

Nguyên Nguyệt khom người lui ra, ta ngồi yên một lúc lâu cũng không động đậy.

Đợi sau bữa tối, ta mới lấy tờ giấy kia ra, mở ra hướng về phía ánh đèn nhìn kỹ. Nét chữ kia đã sớm khắc sâu vào xương tuỷ, lực đạo đè bút rất mạnh, chỉ có ngắn ngủn mười sáu chữ:

Không sợ niệm khởi, chỉ sợ giác chậm, khi đã cầm tay, đời này không phụ.

Sau khi tứ hôn không lâu, Hoàng cô tổ mẫu đã đem một nhà ngoại tổ phụ Lý Long Cơ lưu đày.

Phù Phong Đậu thị, từ thời Lý Đường khai quốc đã cùng Cao tổ kề vai sát cánh, nhưng về sau đại gia tộc này dần dần suy tàn lụn bại, chỗ Thái tử không còn là thế lực có thể trông cậy dựa vào. Ân chỉ tứ hôn cho Võ gia, chèn ép Phù Phong Đậu thị, tấn công từng bước từng bước như tằm ăn dâu, nay còn có ai dám ngang nhiên vì Lý gia lên tiếng?

Chẳng lẽ, thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt ?

Trường Thọ năm thứ ba, thúc phụ Võ Thừa Tự thỉnh tôn hào "Việt Cổ Kim Luân Thánh Thần Hoàng Đế", Hoàng cô tổ mẫu xá thiên hạ, đổi niên hiệu thành Duyên Tái.

Năm kế tiếp, Hoàng cô tổ mẫu thêm tôn hào "Từ Thị Việt Cổ Kim Luân Thánh Thần Hoàng Đế", xá thiên hạ, đổi niên hiệu thành Chứng Thánh.

--

Tết Nguyên Tiêu, giăng đèn kết hoa, ba ngày liền cả kinh thành đều chìm đắm trong men say hoan lạc.

Ngày đầu tiên Hoàng cô tổ mẫu đi viếng Minh Đường [1'>, chúng hoàng tử hoàng tôn, triều thần cùng đi theo. Đến mười sáu tháng giêng, Nghi Hỉ không kiềm chế được nữa muốn đi ra ngoài ngắm đèn, ta không chịu được nàng quấy rầy, sau bữa tối cùng nàng rời vương phủ. Suốt đường đi nàng cười không ngừng, ta cũng bị nàng làm cho vui lây, dọc theo phố xá sầm uất đi dạo đến cầu Thiên Tân.

Khi đi đến dưới cầu Thiên Tân, nàng thích thú nhìn không rời rừng đèn treo phía trên, ta thấy nàng thật sự thích nên cũng bước tới gần cùng ngắm.

Chủ quán thấy chúng ta đến, lập tức vui vẻ ra mặt, nhanh chóng mời chào: "Cô nương muốn mua đèn ?" Ta gật đầu, nói với Nghi Hỉ: "Mau lấy đi, trông ngươi như chưa bao giờ được mua đèn vậy." Nghi Hỉ cũng không khách khí, chớp mắt nói: "Tạ ơn tiểu thư." Đúng là nha đầu khôn ngoan, biết ra ngoài phải đổi cách xưng hô.

Nàng nhắc tới đèn lồng, chủ quán kia bỗng nhiên nói: "Hôm qua cô nương không tới chỗ này sao?" Ta lắc đầu, hắn lại nói: "Đêm qua trên cầu Thiên Tân có treo một bức tranh Phật cao chừng gần hai trăm thước, vẽ bằng máu tươi, có thể nói là khung cảnh bậc nhất ở Lạc Dương trong năm gần đây." Ta cười cười: "Ta nghe nói là dùng máu người vẽ ra ." Hắn hừ một tiếng, thì thầm: "Cô nương tin là thật sao ? Tiết chủ trì chùa Bạch Mã chính là có chảy khô hết máu, cũng đừng hòng mà hoàn thành cả bức tranh."

Đó là vì Tiết Hoài Nghĩa muốn tranh thủ tình cảm, nên hướng Hoàng cô tổ mẫu bẩm báo như thế, rốt cục sáng nay đều bị các thúc phụ chê cười đàm tiếu. Nói nay bệ hạ đang rất sủng ái Thẩm Thái y, Tiết Hoài nghĩa có gây ấn tượng như thế nào cũng khó được đắc sủng trở lại.

Ta nói: "Mặc dù là vọng ngữ (nói dóc) nhưng cũng là tấm lòng trung trinh của Tiết chủ trì." Chủ quán bèn cúi thấp người, làm như rất muốn bàn tán với ta tin đồn trai lơ tranh thủ tình cảm. Lúc ta đang muốn tì