Vĩnh An

Vĩnh An

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325581

Bình chọn: 10.00/10/558 lượt.

vấn đề." Không phải là không có cơ hội, cũng không phải không có cảm tình, nhưng chàng dường như có thể nhìn ra tâm tư của ta, không hề cưỡng cầu điều gì. Ta đang suy tư xuất thần, Uyển Nhi đã huơ huơ tay trước mắt: "Vĩnh An, thân là quý nữ hoàng tộc, muội có thể nào làm người như thế?"

Ta buồn cười liếc nhìn Uyển Nhi: "Vậy tỷ nói quý nữ hoàng tộc nên làm thế nào mới tốt?" Nàng nhếch khóe môi: "Trong cung này, từ Hoàng cô tổ mẫu muội, Thái Bình, cho tới phần đông cung tỳ, người nào mà không hết sức hưởng thụ hoan lạc ?" Ta bị nàng làm nghẹn họng, tuy đó là sự thật, nhưng cuối cùng vẫn có gì đó chắn ngang trong lòng, ta cũng không rõ bản thân đang do dự cái gì, trong cung này cũng có rất nhiều nữ nhân tái giá...

Uyển Nhi giật lấy quyển sách trên tay ta, nghiêm túc nói: "Vĩnh An, nói cho ta biết khúc mắc của muội ở nơi nào?" Cả người ta cảm thấy không được tự nhiên, khó hiểu vì sao nàng vẫn theo đuổi nói việc này. Nàng bỏ sách qua một bên, cầm tay ta: "Muội từ nhỏ đã vào cung, cũng không có mẫu thân bên người, nếu ta không hỏi muội sẽ không nói, không chừng cả đời này cũng không thể cởi bỏ khúc mắc của muội."

Huân hương nồng đượm, ta nhìn đôi mắt đẹp long lanh của của Uyển Nhi, cảm động dâng trào: "Ta thật không biết, có lẽ là vì Lý Long Cơ. Ta vốn mong rằng có thể đem những gì tốt nhất đều dành cho Lý Thành Khí, nhưng rốt cuộc ông trời trêu cợt." Uyển Nhi nhẹ nhõm thở phào, cười nói: "Quả thực như ta đoán, may là so với ta nghĩ đơn giản hơn. Ta nghĩ muội mang khúc mắc này, lại nghe lời đồn nhảm trong cung, mới thành ra như vậy."

Ta dứt khoát bước xuống, chạy tới thổi tắt đèn, lại lập tức chui vào chăn trùm kín người.

Uyển Nhi chạm phải bàn chân lạnh cóng của ta, dở khóc dở cười: "Ta hảo tâm khai sáng cho muội, thế mà còn bị muội đối xử như thế." Ta cười đến đắc ý: "Tỷ hại ta một đêm không ngủ, cuối cùng có thể đòi lại." Nàng nhận thua: "Được được, nói đến đâu rồi ?" Ta buồn buồn nói: "Được rồi, thẳng thắn thành khẩn mà nói, đối với mấy lời đồn nhảm sau lưng ta thật sự không để ý lắm. Cả ngày đi trên mũi dao, ai mà còn quan tâm đến mấy lời gây tổn thương ấy nữa."

Nàng không hiểu yên tĩnh một lát, mới thở dài: "Muội nói như thế thì ta hoàn toàn an tâm. Muội nói xem, Lý Thành Khí tính ra vẫn là kẻ địch sau này của ta, mà tại sao ngay cả loại chuyện này của hắn mà ta cũng phải xen một chân vào? Tuyết tháng ba quả thực không phải là điềm lành gì..."

Tay chân ta lạnh như băng nhưng bị nàng nói, cả người nóng lên, dứt khoát giả bộ ngủ không thèm nhắc lại.

Lúc mơ mơ màng màng muốn ngủ, cảm giác nàng ôm nhẹ từ sau lưng ta, nhẹ giọng nói: "Có thể cởi bỏ khúc mắc của muội, có lẽ chỉ có mình hắn." Không lâu sau đó, quả thực đã có ý chỉ.

Hoàng cô tổ mẫu phong Tương vương làm An Bắc đại đô hộ kiêm Nguyên soái, chỉ đạo thiên binh, thống lĩnh vạn quân Yến Triệu Tần Lũng truy kích đại quân Đột Quyết.

Đêm đó ta ngủ rất sớm, nhưng luôn cảm giác bên người như có ai đang nhìn ta. Trằn trọc nửa mê nửa tỉnh hồi lâu mới miễn cưỡng mở mắt, mơ hồ thấy có bóng người đang ngồi rất gần.

Là Lý Thành Khí.

Ta giật mình, lập tức tỉnh táo bật dậy, bị dọa đến mức tim đập phát đau.

"Ta chỉ muốn nhìn nàng một chút trước khi đi", Lý Thành Khí cúi xuống, dùng môi chạm rất nhẹ lên mặt ta: "Rốt cuộc vẫn đánh thức nàng." Ta ngồi xuống, tay không tự chủ nắm chặt chăn gấm: "Sao trễ như vậy còn vào cung?" Tuy rằng ta với Lý Thành Khí đã không còn trói buộc gì, nhưng chàng cũng không phải người lỗ mãng. Đêm khuya vào cung chỉ vì gặp ta, vậy nhất định là có việc gì quan trọng hơn.

Chẳng lẽ ? Ta không đợi Lý Thành Khí trả lời liền truy hỏi: "Có phải chàng sắp đi hay không ?" Lý Thành Khí nhẹ gật đầu: "Sáng sớm ngày mai là đi, cho nên mới muốn đến thăm nàng." Ta nghe vào tai, cảm thấy hoảng hốt không đúng: "Vì sao nhanh như vậy? Không phải hôm nay mới hạ chỉ sao?" Chàng cười: "Thánh chỉ hôm nay vốn là nửa tháng trước đã định ra rồi, thời gian xuất quân còn cách mấy ngày. Nhưng đêm hôm qua U Yến truyền đến mật báo, Đột Quyết đã mở rộng quy mô xâm lấn, cho nên Hoàng tổ mẫu mới sửa lại ngày."

Mở rộng xâm lấn...

Chỉ cần bốn chữ ta đã hiểu sự tình không đơn giản như lời Lý Thành Khí. Nhất thời có rất nhiều điều muốn nói, nhưng nhìn thấy ánh mắt của chàng thì tất cả đều biến mất, chỉ còn từng trận bất an cuồn cuộn quét đến, lòng dạ rối bời.

Trong màn trướng chỉ có duy nhất một ngọn đèn, đem hai chiếc bóng mơ hồ lồng vào nhau, tuy hai mà một.

Qua thật lâu, ta mới gắt gao nắm lấy tay Lý Thành khí: "Đêm nay ở lại với ta, được không?", nói xong câu đó, không dời tầm mắt khẩn trương nhìn chàng. Chàng xoay tay nắm tay ta, nhích lại gần nói: "Vĩnh An, tối nay ta vào cung không phải muốn làm gì đó, tin tưởng ta, về sau chúng ta nhất định sẽ bình an, cũng nhất định sẽ ở bên nhau."

Ta kiềm nén nước mắt, ra sức gật đầu.

Lý Thành Khí im lặng ôm ta một lúc mới buông tay, đỡ ta nằm xuống ngay ngắn: "Ngủ đi." Ta không dám buông tay chàng ra: "Ngày mai giờ nào đi?" Chàng chầm chậm vươn tay, vỗ về mặt ta, hạ giọng nói: "Lúc nàng tỉnh, ta đã đi rồi." Ta biết


Snack's 1967