XtGem Forum catalog
Vĩnh An

Vĩnh An

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325652

Bình chọn: 8.5.00/10/565 lượt.

m thấy bản thân thật giống như sắp bốn mươi tuổi."

Nàng cắn môi, cười ra tiếng, không hề để ý tới lời trêu chọc, nắm tay kéo ta vào điện.

Bởi vì tuyết rơi đột ngột, trong điện đặt thêm chậu than, khắp nơi đều là y hương tấn ảnh, rất náo nhiệt.

Ta vừa bước vào, mọi người đang rôm rả bỗng dưng im bặt, đồng loạt nhìn về chỗ ta. Ta có hơi ngạc nhiên, cảm thấy kỳ quái, bèn lướt mắt qua chỗ hoàng tộc Lý thị, nhìn đến Vương Hoàn và Nguyên Nguyệt, mới giật mình buồn cười. Hoá ra hôm nay không chỉ là hoàng tử hoàng tôn, Võ gia chư vương, còn có vương phi chính thất đều đã đến đây.

Tiên Huệ cũng nhìn thấy cảnh ấy, lại thấy Hoàng cô tổ mẫu chưa có ở đây, lập tức lạnh mặt: "Chư vị quận vương thân vương là bị tuyết lớn đông cứng hết ư, sao không có ai lên tiếng nói chuyện ?" Nàng nay là con dâu Võ gia, lại là con gái ruột Thái tử, nói ra lời này tự nhiên tăng thêm xấu hổ. Trái lại Uyển Nhi che miệng cười, tiếp lời nói: "Tiểu quận chúa là đang mang thai a, mau ngồi xuống đi." Uyển Nhi nói xong lại cầm ly rượu kính Võ Tam Tư một ly. Võ Tam Tư lập tức cười lớn: "Bổn vương còn tưởng rằng chỉ có nữ tử trong phủ này là như thế, xem ra nữ tử trên thế gian đều như thế, đều như thế a."

Võ Tam Tư nói xong, một hơi uống hết rượu, mọi người trong điện cũng lần lượt cười hùa theo, đều tự dời mắt sang chỗ khác.

Ta siết tay Tiên Huệ, ý bảo nàng theo ta ngồi xuống, bất đắc dĩ nói: "Nơi này không ít nhân vật lớn, sao lại lỗ mãng như vậy ?" Tiên Huệ tức giận: "Bọn họ đều nhìn tỷ, đừng cho là ta không biết tại sao, còn không phải bởi vì Thành Khí ca ca chỉ lén gặp gỡ tỷ, nhưng không chịu cưới tỷ."

Ta kinh ngạc nhìn nàng, rõ ràng là không chịu nổi hai chữ "lén gặp", nhưng vào miệng nàng lại khiến người khác buồn cười. Một câu này như liều thuốc, làm phai nhạt chuyện Đông Dương không ít, ta cười nói: "Muội là nghe ai nói ?" Nàng hừ một tiếng: "Đương nhiên là đại ca và Duyên Cơ, bọn họ ngày ngày uống rượu, đôi lúc có nhắc tới việc này."

Ta lắc đầu cười, liếc nhìn Lý Thành Khí một cái.

Chàng cũng đang nhìn ta, trong mắt có vài phần lo lắng, đến khi ta nhìn đáp lại mới dịu đi đôi chút, thản nhiên cười cười.

Ta mím môi cười, thu hồi tầm mắt, quay lại Tiên Huệ: "Những người đó nói muội nghe cứ nghe cho vui, không cần nhớ kỹ trong lòng, biết không?" Nàng oán hận nhìn ta, có phần tức giận khó hiểu: "Năm ấy tỷ tỷ vì huynh ấy cam nguyện gả cho Long Cơ ca ca, đến nay cuối cùng có thể hồi cung, vì sao còn muốn chịu đựng ? Ta nhìn huynh ấy nay thê thiếp thành đàn, hoàn toàn đã quên tình sâu ý nặng của tỷ tỷ rồi."

Ta bị nàng nói đến á khẩu không trả lời được, dở khóc dở cười: "Ta nhớ rõ năm đó muội thích nhất vị ca ca này." Tiên Huệ bực bội uống ngụm trà: "Ta thích nhất là tỷ tỷ." Ta nhất thời có chút xúc động, cảm thấy trong lòng ấm áp vui vẻ : "Được rồi, sẽ gả đi thôi, không cần vội vã nhất thời." Nàng trừng mắt lớn nhìn ta: "Ta đã có con, thế mà tỷ tỷ còn chưa gấp."

Ta quyết định không tiếp tục tranh cãi với nàng, sự tình lung tung phức tạp trong đó tốt nhất nàng không cần biết rõ, nếu không sẽ không biết nàng có thể làm ra sự gì nữa.

Nghĩ vậy, bỗng nhiên nhớ tới lời nàng vừa rồi nhắc tới: "Đại ca muội và Võ Duyên Cơ cả ngày ở cùng nhau?" Tiên Huệ cười gật đầu: "Đại ca và Tam ca, Khỏa Nhi tỷ tỷ thường ít gặp nhau, ngược lại quen thuộc với Võ Duyên Cơ hơn, bọn họ cả ngày châu đầu một chỗ, kể chuyện thú vị cho ta nghe."

Ta thấy nàng vui vẻ, trong lòng lại thấy không ổn.

Tâm cơ của Lý Trọng Tuấn và An Lạc công chúa tuyệt đối không tầm thường, ít dính dáng tới bọn họ là chuyện tốt.

Lời Tiên Huệ thì thầm với ta nhiều năm trước ở núi Long Môn đột nhiên hiện lên trong đầu, ta thử thăm dò hỏi nàng: "Năm đó đại ca muội say rượu nói nhảm, có từng nhắc lại không ?" Tiên Huệ sửng sốt, nghĩ nghĩ mới nói: "Lần mà tỷ tỷ mắng ta dữ dội ?" Ta gật đầu, có chút khẩn trương nhìn nàng. Tiên Huệ hơi do dự, mới nhỏ giọng nói: "Có nói, không chỉ là đại ca với Duyên Cơ, nay ngoài cung mọi người đều đồn đãi chuyện nhảm, nói Hoàng tổ mẫu sợ là muốn đem thiên hạ tặng cho họ Trương."

Ta chợt cả kinh, chụp tay nàng rất mạnh, phỏng chừng sắc mặt không tốt lắm, Tiên Huệ sợ tới mức mờ mịt, chỉ kinh ngạc nhìn ta, không dám nói nữa. Qua một hồi lâu, ta mới thở dài, nghiêm mặt nói: "Vì tính mạng của bọn muội, còn có đứa bé trong bụng muội, tìm cơ hội nhắc nhở hai người họ, loại tin đồn đó có thể để trăm ngàn dân chúng nói, nhưng thân là hoàng tộc, bọn họ tuyệt đối không thể nói nửa chữ."

Nàng mơ hồ nhìn ta, ta lại trầm giọng dặn lần nữa: "Có hiểu được không?"

Nàng mới gật đầu, nhẹ giọng lẩm bẩm: "Đã biết."

Ta vẫn có chút lo lắng, nhưng trừ bỏ cảnh báo, cái gì cũng làm không được. Chỉ hy vọng hai tên nam nhân kia có thể giữ mồm giữ miệng, chớ rước lấy họa sát thân.

Nghĩ vậy, lại nhìn thoáng qua Lý Thành Khí, chàng hình như nhận thấy sắc mặt ta thay đổi, trầm tĩnh nhìn ta, chỉ chỉ chén trà trước mặt. Chàng nhắc tới, ta mới thấy hơi khát, nâng chung trà lên uống hơn phân nửa.

Nếu chàng biết muội muội này nói về chàng như thế nào, không biết sẽ có phản ứng gì.

Đoán c