ôn nhu nói: "Vợ ta, Vĩnh An." Hơi thở ấm áp, lời thì thầm bên tai, làm ta như muốn tan chảy thành nước.
Trước mắt không còn nhìn rõ, trên mặt lại nóng hổi, nước mắt đã rơi đầy mặt.
Rốt cục là làm sao vậy, hôm nay rõ ràng nên vui vẻ.
Nhưng nước mắt so với khi nãy còn rơi nhiều hơn, dừng cũng không dừng được, càng muốn khống chế thì càng nghẹn ngào nức nở. Lý Thành Khí có chút đau lòng ôm sát ta, thấp giọng dỗ, rất nhiều rất nhiều lời thổi vào tai, ta lại khóc to hơn, đến cuối cùng chàng bất đắc dĩ thở dài: "Vĩnh An, nàng làm ta cảm thấy thật thất bại."
Ta khó hiểu nhìn, Lý Thành Khí mới cười nói: "Mỗi lần ta thử dỗ nàng đều là vô ích, ngược lại nàng càng khóc dữ dội hơn", chàng dừng một chút, lại nói tiếp: "May mắn nơi này không có người ngoài, nếu không đường đường một hoàng tôn Lý gia lại sợ vợ như thế, chẳng phải làm cho người khác chê cười."
Mặt ta nóng lên, xấu hổ không trả lời, nghẹn nửa ngày mới nói: "Ta còn chưa nói xong đâu". Lý Thành Khí buồn cười: "Nàng là muốn đem hết chuyện hơn mười năm đều nói vào hôm nay sao?" Ta yếu ớt trừng mắt liếc chàng một cái: "Nếu chàng không muốn nghe, ta không nói nữa."
Chàng ừ nhẹ một tiếng, có chút suy tư nói: "Nói đến chỗ nào rồi? Đêm đó ta ôm nàng ?" Ta dở khóc dở cười: "Chàng nghe hay là không nghe?". Lý Thành Khí dứt khoát gật đầu: "Nghe". Ta thầm thở phào, nghiêm túc nghĩ nghĩ: "Sau đó tại tiệc nhậm chức của Địch tướng, ta nhìn thấy chàng thì vô cùng hoảng sợ, mới biết được hoá ra chàng chính là Vĩnh Bình quận vương." Chàng liền tiếp lời: "Nếu không phải ta, nàng cho là ai?"
Ta nhớ lại đêm đó nằm trằn trọc suy đoán, không kìm được cười lớn: "Chàng nhìn đẹp như vậy, ta nghĩ rằng chàng là..nam sủng của Hoàng cô tổ mẫu". Lúc này đổi thàng Lý Thành Khí dở khóc dở cười, lắc đầu thở dài: "Khi đó bất quá ta mới mười lăm tuổi, nàng còn dám suy đoán tới như vậy." Ta hơi xấu hổ, hỏi ra nghi vấn: "Vì sao chàng nói với ta câu kia?"
Lý Thành Khí giả bộ không hiểu, ôn nhu hỏi: "Câu gì?"
Ta tức giận vùng vẫy muốn đứng lên, chàng lại dễ dàng khoá ta lại: "Lúc ấy ta suy nghĩ, một tiểu quận chúa Võ gia, đầu tiên là nhìn lén Hoàng tổ mẫu, sau lại cả gan dám theo ta rời tiệc, rốt cuộc là muốn làm gì ?" Trong mắt chàng loé ra tia sáng nhỏ, còn mang theo vài phần trêu đùa, ta thấp giọng than thở : "Chẳng qua là muốn cảm tạ ân cứu mạng của chàng thôi."
Cứ như vậy ngồi bên nhau tới chiều.
Nhiều năm rồi, ta thậm chí ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ. Tựa hồ từ lúc bắt đầu quen biết Lý Thành Khí, nhìn chàng một đường phập phồng đến hôm nay, nhiều lần bị vây hãm trong hiểm nguy lại đều gặp dữ hóa lành. Đối với chàng, ta chỉ mong hai chữ 'bình an', đã quen không cầu xin xa xôi, không bắt buộc... Bởi vì cửa sổ mở, xung quanh hơi lạnh, ta theo bản năng rúc sâu vào người Lý Thành Khí một chút.
Chàng ôm siết ta: "Vĩnh An, hiện tại mặc dù ta có chút lui tới với cô cô, Hoàng tổ mẫu cũng đã ngầm thừa nhận quan hệ của ta và nàng. Chỉ là bọn họ cũng đều biết nàng là khúc mắc của ta, cho nên tuyệt đối sẽ không dễ dàng thả nàng ra cung." Ta dạ: "Ta biết. Hoàng cô tổ mẫu khi hạ chỉ đã nói rất rõ ràng, bà sẽ không thành toàn cho chàng và ta. Có điều mấy tháng nay ta đã nghĩ thông suốt, so với lúc trước cam chịu để người khác sắp đặt, chàng đã có thể làm cho Thái Bình giúp chàng vào cung diện thánh, hết thảy dần chuyển biến tốt lên, không phải sao?"
Lông mày Lý Thành Khí khẽ nhíu lại, rồi dần dần giãn ra: "Đúng, hết thảy đều đã tốt lên, chúng ta phải về Trường An ." Ta kinh ngạc nhìn chàng: "Về Trường An?" Chàng gật đầu: "Rất nhanh, hôm qua Hoàng tổ mẫu đã ban thưởng Hưng Khánh phường ở Trường An, bảo chúng ta về Trường An trước một bước." Ta có chút bất ngờ, Trường An a, rất nhiều năm rồi không trở về.
Lý Thành Khí giúp ta vén sợi tóc qua tai, ta mới nhớ tới hỏi: "Còn ta thì sao?" Chàng mỉm cười: "Nàng cũng trở về." Trong lòng ta vui vẻ, không dám tin nhìn chàng: "Thật sự ?" Chàng gật đầu, tựa tiếu phi tiếu nhìn ta, qua thật lâu mới nói: "Trước mắt Thái tử đã định, trước khi Lý gia chắc chắn giành lại thiên hạ, hoàng tộc họ Lý vẫn đều là người một nhà. Bọn họ đã nhận định nàng có thể ràng buộc ta, sao không để bọn họ hoàn toàn an tâm?"
Ta nhất thời không hiểu được ý của Lý Thành Khí, tiếp tục truy vấn: "Vậy chàng tính làm như thế nào ?"
Lý Thành Khí đang ôm thắt lưng ta bỗng nhiên xoay người đè ép ta xuống thảm, đôi mắt nhìn rất gần. Ta bị chàng làm hoảng sợ, đành vỗ vỗ tay chàng, thở hổn hển nói: "Sao chàng lại..." Nói đến một nửa, cũng không biết nói tiếp thế nào, tim đập mạnh như muốn nhảy ra. Trái lại Lý Thành Khí không vội, dán sát tai ta nói: " Không phải nàng hỏi ta muốn làm như thế nào sao?"
Rõ ràng là gần trong gang tấc lại như cách nhau rất xa. Trước mắt ta chỉ còn có Thành Khí, cảm giác phảng phất như say rượu nghe được tiếng thì thầm dịu dàng của chàng. Sau đó liền hoàn toàn bị đắm chìm vào cặp mắt ôn nhu kia, rốt cuộc không nghe được âm thanh gì nữa. Cửu Thị năm thứ hai, mùng ba tháng giêng, ở Thành Châu xuất hiện phật tích.
Thánh Thượng vui mừng quá đỗi, đổi niên hiệu