XtGem Forum catalog
Vĩnh An

Vĩnh An

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326082

Bình chọn: 7.5.00/10/608 lượt.

lặng chờ đợi.

Không biết là do ở chùa miếu hay không mà chim chóc ở đây không sợ người, cách đó không xa có vài con đậu xuống cùng mổ một chỗ. Ta nghiêng đầu nhìn, bỗng nhiên có cảm giác hâm mộ bọn chúng có thể tự do tự tại chim bay cá nhảy.

Rốt cục Lý Thành Khí thở dài: "Ta chỉ sợ sau này đệ ấy biết, mới thật sự nảy sinh nghi ngờ với nàng."

Việc này ta cũng đã suy nghĩ đến, dù hiện tại ta không gây hại cho Lý Long Cơ hay hắn chưa có ý nghi ngờ ta, nhưng vẫn mang ý niệm đề phòng hắn trong đầu.

"Cứu người dễ dàng, nếu muốn nắm thương lộ(đường làm ăn) trong tay, nàng có lòng cũng khó hết sức", hắn điềm tĩnh nhìn ta: "Ta sẽ giúp nàng cứu người, cũng sẽ giúp nàng và Hằng An vương chỉnh đốn lại thương lộ của Trâu gia. Giả sử phụ vương may mắn lên ngôi hoàng đế, nếu Long Cơ phát hiện việc này, nàng cứ từ chối sạch sẽ. Còn về sau, nếu Long Cơ có làm khó dễ người nhà nàng, cho dù ta vô lực tương trợ, nàng cũng sẽ có chỗ cậy vào."

Hắn nói một mạch như thế, đến cuối cùng, chân chính lọt vào tai cũng là câu kia 'Cho dù ta vô lực tương trợ' .

Ta nhất thời không lên tiếng được, chỉ cảm thấy chua xót trong lòng dâng lên. Nhiều năm qua như vậy, hoàng quyền trong gang tấc hắn là người rõ ràng nhất, mặc dù ta thản nhiên nói ra câu lòng người khó dò, nhưng hắn cũng đã chuẩn bị vẹn toàn hết thảy cho ta. Đến giữa hè khi, bệ hạ bỗng dưng hạ một đạo ý chỉ, sửa Khống Hạc giám thành Phụng Thần phủ, hàng ngày thiết yến trong điện, thường xuyên triệu hai nhà Võ Lý cùng Trương Xương Tông, Trương Dịch Chi uống rượu mua vui, hoàn toàn không để ý cấp bậc lễ nghĩa quân thần cao thấp.

Khống Hạc Giám là một cơ quan chỉ có ở triều Võ Tắc Thiên, việc thành lập nó đại thể liên quan tới tư tưởng sùng đạo của nữ hoàng Tắc Thiên. Tháng giêng năm 699, nữ hoàng Tắc Thiên lại lập Khống Hạc Giám thừa, quan chủ trì cúng tế; tới đầu năm 700 nữ hoàng Tắc Thiên lại đổi Khống Hạc Giám thành Phụng Chấn phủ do hai anh em Trương Dịch Chi, Xương Tông quản lí, nghiễm nhiên chẳng khác gì "Tam cung lục viện" trước kia, anh em họ Trương chẳng khác gì "hoàng hậu", "quý phi" của đông cung tây cung.

Lý Long Cơ ngày ngày say rượu, về đến phủ lại náo nhiệt bốn phía một phen, làm như sợ người ngoài không biết hắn là mê đắm tửu sắc. Nhưng thật ra hắn cũng tự biết nên không truyền gọi ta qua, có điều mỗi khi say mèm lại đến chỗ ta vừa ngã đầu liền lăn ra ngủ. Hôm nay ta giúp hắn chỉnh lại quần áo, hắn cố chống đỡ cơn buồn ngủ, say chếnh choáng nhìn ta.

Ta khó hiểu nhìn hắn: "Làm sao vậy?" Hắn bỗng nhiên nắm lấy tay ta, kéo ta ngồi xuống: "Ta nhớ rõ nửa năm qua nàng chưa vào cung". Ta dạ, khó hiểu như trước: "Đến tột cùng làm sao vậy?" Tay hắn chống đầu, nằm nghiêng trên giường nở nụ cười nửa ngày, mới nói: "Hôm nay Trương Xương Tông nói với Hoàng tổ mẫu, sau này muốn gặp Vĩnh An Quận chúa từng được vô cùng sủng ái ở trong cung."

Ta sửng sốt: "Gã thế nào lại nhắc tới ta?" Hắn tựa tiếu phi tiếu: "Cho nên ta mới đến hỏi nàng, sao lại dính dáng đến loại người đó ?" Ta nghe ngữ khí hắn kì quái, lại nhìn thần sắc hắn rất khó chịu, không khỏi thở dài: "Ngươi là hỏi ta, hay là đến thẩm vấn ta? Ta dù có gan lớn bằng trời cũng không dám tranh người với Hoàng tổ mẫu." Hắn nhíu mày: "Bổn vương là sợ có người đến đoạt nàng đi."

Ta tức cười: "Ngươi nghĩ ta là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành ư ? Ở trong cung người nào không phải là quốc sắc thiên tư?" Hắn ngoài ý muốn trầm tư một hồi, rồi dùng ngón trỏ vuốt ve mu bàn tay ta, thấp giọng nói: "Ở trong mắt ta, hình dáng nàng lấm tấm mẩn đỏ năm đó còn muốn hơn ngàn vạn giai nhân."

Ta cười cười không đáp, muốn để cho hắn ngủ sớm thì bỗng nhiên hắn lại nói: "Huống chi, có thể làm cho Vĩnh Bình quận vương vang danh thiên hạ một lòng ái mộ suốt mười năm, mỹ nhân trong cung sao có thể sánh bằng". Ta giật cả mình, hắn không nhìn ta nữa, nhắm mắt lại, qua hồi lâu, cũng không lên tiếng.

Ta ngồi yên bên giường, không biết hắn là đã ngủ say hay là không muốn nói nữa, cuối cùng mở miệng: "Vật đổi sao dời, thiên hạ này đã không còn Vĩnh Bình quận vương."

Nói xong, mới đứng dậy thổi tắt đèn, giúp hắn đắp kín chăn gấm.

————————————————————

Một câu của Trương Xương Tông xem như một nửa thánh chỉ.

Từ khi theo Lý Long Cơ chuyển ra cung, ta không vào cung lần nào nữa. Sáng sớm hôm nay trời bắt đầu mưa, mưa đổ càng lúc càng lớn. Nếu là bình thường, ta nhất định là ở trong phòng ngây ngốc không chịu ra ngoài, nhưng đã định là hôm nay vào cung rồi, mặc dù mưa tuyết cũng phải đi, không còn cách nào khác.

Khi vào đến Phụng Thần phủ, Hoàng tổ mẫu chưa tới, trái lại hai huynh đệ Trương thị được mọi người vây quanh như sao vây quanh mặt trăng, rất là đắc ý. Ta vừa ngồi xuống đã có thân ảnh màu xanh ngọc bích đến gọi: "Vĩnh An."

Là Uyển Nhi.

Ta mỉm cười thì bị nàng chụp lấy cổ tay, nàng nói với Lý Long Cơ: "Ta mang người đi, không sao chứ ? Lâm Tri quận vương ?". Lý Long Cơ dở khóc dở cười, liên tục chắp tay: "Uyển Nhi cô nương muốn dẫn người, bổn vương sao dám giữ lại." Uyển Nhi cười khúc khích: "Kỳ thật lá gan quận vương còn muốn lớn