n áo,
bước đến cạnh cửa, lại nghiêng đầu nhìn hắn.
“Ngươi cũng nên đến xem
đi.”
Âm thanh khóc nháo là từ
căn phòng cách vách. Lam San đẩy cửa vào, Tử Hề nghĩ nghĩ một lúc
mới tiến vào, đóng cửa, nhưng chỉ đứng ở cửa. Hắn nhìn thấy trên giường là di
nương ôm ấp một hài tử đang làm ầm ĩ, bộ dáng linh động đáng yêu, mặc dù đang
khóc nháo nhưng khiến người khác không thể không yêu thích. Ước chừng nam hài
khoảng ba tuổi, mặc áo hoa màu xanh, dáng vẻ mập mạp mũm mỉm.
Lam San đi lên phía
trước, từ trong lòng di nương ôm lấy hắn.
“Vãn nhi, sư phụ ở trong
này.”
Nàng ôn nhu cười rộ lên,
thì thào nói xong, nhẹ nhàng mà dỗ, nhu tình như nước. Vỗ lưng đứa nhỏ đang
kinh hoảng, dùng ánh mắt bảo những người khác đi ra ngoài.
Tiểu hài tử ôm lấy cổ
nàng, cằm nhỏ đặt trên vai, theo ca khúc an ủi của nàng mà an tĩnh lại. Đôi mắt
đen lóng lánh lướt qua bả vai nàng nhìn Tử Hề, cuối cùng xem như nghiện, nhìn
hắn chăm chú, con ngươi cũng không nhúc nhích, dường như đem hắn ghăm trên
mặt đất vậy.
... Tiểu gia hỏa này.
Tử Hề có chút xấu hổ dời
ánh mắt, khụ một tiếng.
“... Sư phụ.”
Tiểu hài tử kia nhẹ giọng
gọi nàng, trong lòng nàng đẩyđẩy.
“Sư phụ, Vãn nhi không
buồn ngủ! Vãn nhi sợ sét đánh.”
“Kia sư phụ cùng ngươi
ngủ được không?” Lam San dùng chóp mũi cọ nhẹ lên khuôn mặt non mềm của hắn, ôn
nhu nói: “Nếu Vãn nhi muốn ngủ, sư phụ ngủ cùng Vãn nhi…Ân?”
“Vãn nhi muốn chơi với
Tiểu Hoàng!”
“Ngày mai, được chứ?”
Nàng cười.
“Vãn nhi muốn chơi hôm
nay!” Nam hài kéo dài âm thanh làm nũng, vặn vẹo thân hình nhỏ bé, “Muốn Tiểu
Hoàng!”
“Nếu Vãn nhi ngoan ngoãn
nằm ngủ, sư phụ liền đánh đàn cho Vãn nhi nghe.”
Thân mình nhỏ lập tức
không động đậy, hai tay Vãn nhi ngắn ngủn trắng noãn mềm mềm giống
như củ sen, ngọt ngào cười: “Vãn nhi nghe lời, Vãn nhi muốn nghe khúc! Ca khúc
của sư phụ là dễ nghe nhất!”
“Ân.” Nàng ôm hắn ngồi
trên giường, “Vãn nhi, muốn nghe cái gì nha?”
Tử Hề lẳng lặng đứng, có
chút sợ sệt.
Lam San như vậy, đã bao
năm hắn không gặp. Loại mềm mại ôn nhu này, ánh mắt này, nụ cười này, cùng tư
thế ôm đưa nhỏ này.
Hắn không biết bản thân
làm sao, trong lòng có một loại mất mát chan chát.
Hắn thế nhưng lại ăn dấm
chua với một tiểu hài tử.
22
“Vãn nhi tên là Vãn Đông,
là đứa trẻ bị vứt bỏ mà ta nhặt vào mùa đông ba năm trước.”
Nước trà toát ra một mùi
thơm nhạt phân tán trong không khí. Bên ngoài trời sớm ngâm sương mù.
Gió đã ngừng, trời đã
thôi mưa, trong đình viện nghe tí tách những giọt nước còn sót lại rơi từ trên
mái xuống. Nhữngđóa hoa bị dông tố vùi dập
một đêm nay đã tàn phai, tơi tả.
Trong không khí có hơi
lạnh, Lam San nhấp một ngụm trà, cười nhạt.
“Hắn là sư đệ thứ nhất
của ngươi.”
Tử Hề bình tĩnh nhìn nàng
một hồi lâu, sau đó cũng cúi đầu mà thưởng thức trà. Nàng đánh đàn cho Vãn Đông
một đêm, mềm nhẹ vuốt ve cái đầu nho nhỏ của hắn. Trước khi đi, lại hạ một nụ
hôn xuống đôi má phấn nộn ấy.
“Đúng.” Hắn cúi đầu trả
lời, nghe không ra cảm xúc, “Nhìn ra được ngươi rất sủng hắn.”
Thế nhưng lại thực sự có
người thay thế hắn.
Loại chuyện này, nhớ tới,
có thể giả bộ phong đạm vân khinh, nhưng khi phát sinh ra trước mắt…
Ngực nặng nề giống như
hít thở không thông, thân thể bất động, bắt đầu cảm thấy đau. Bàn tay nam tử
hơi nắm chặt lại một chút, sau đó từ từ thả ra,
vô lực.
Quả nhiên hắn chỉ là
người ngoài trong sinh mệnh của nàng, nghĩ đến đây, thần sắc đã phai nhạt đi.
“Hoàng thượng hạ chiếu,
xét xử Trà Lăng Vương cùng với tất cả người có liên quan. Nghe nói như vậy,
ngươi là người của Trà Lăng Vương…” Cho nên, hắn vẫn nhớ.
Hiện tại còn có thể nói
cái gì.
“Có tin tức nói, Kính Hoa
các bị thiêu, rất nhiều người bị bắt. Dù sao vài ngày sau ta cũng phải hồi
kinh, chỉ là về trước xem thử sao.”
Hắn vừa nói vừa xuất hiện
tia cười, có chút nhợt nhạt, hắn tận làm bản thân vô tâm vô phế như không có
chuyện gì. Hắn chịu không nổi nếu nàng biết lúc ấy hắn đã sợ hãi cùng lo lắng
thế nào.
Lam San cười, “Ngươi xem,
không phải ta vẫn rất tốt sao? Ta là lão yêu quái ngàn năm, sao có thể dễ dàng
bị người ta tính kế? Hơn nữa…” Nói tới đây, ánh mắt nàng hơi bị kiềm hãm, trong
nháy mắt lại khôi phục: “Ta là bất tử nha.”
Hắn mím môi không nói lời
nào. Hắn làm sao có thể không biết điều này, hắn chỉ là lo lắng mà thôi.
“A, đúng rồi. Làm sư phụ,
ta vẫn phải nhắc nhở ngươi.”
Nàng nhẹ nhàng vỗ vỗ tay,
đứng lên, đối với hắn yên nhiên cười, cười đến mức tận cùng.
“Ngươi cũng mau cùng Tứ
công chúa thành thân đi. Tránh xảy ra hiểu lầm, ngươi cũng đừng tới đây nữa. Dù
sao ta cũng là ca kỹ, ngươi ra vào thường xuyên như vậy, nếu để tin đồn không
hay, Tử Hề đại tướng quân…”
“Tử Hề hiểu được.”
Hắn nhẹ nhàng đánh gãy
lời nói của nàng, tâm dần dầnlạnh lẽo, yên tĩnh cho
đến khi chết lặng.
Hắn nhìn nàng chăm chú,
hờ hững, giống như muốn nhìn thấu đôi mắt kia.
“Tử Hề sau này cũng sẽ
không đến đây nữa.”
Bọn họ đã bốn năm không
gặp.
Hắn có thể bởi vì lo lắng
cho nàng, thậm chí trực tiếp từ chiến trường xuyên qua hơn nửa giang sơn