tiểu
thư, quan hệ hợp tác giữa tôi và cô đành phải kết thúc ở đây thôi."
Hắn ngừng lại một lát, tiếp tục nói, bất chấp cả đống
nước mắt đang rưng rưng trên khóe mắt Nghiêm Hân: "Rất xin lỗi Nghiêm tiểu
thư, tôi không thể nói lời cảm ơn sự yêu mến của cô dành cho tôi được, nói thật
là tôi rất để bụng chuyện cô lén lút đến tìm gặp vợ tôi đấy. Giả sử nếu không
có chuyện cô lén lút đến tìm gặp vợ tôi đấy. Giả sử nếu không có chuyện này,
nói không chừng tôi vẫn có thể tiếp tục làm ngơ giả như không biết cô và mấy
tay phóng viên kia có những giao dịch gì với nhau. Đừng trách tôi sau này chỉ
có thể coi cô như người lạ qua đường, không thể tiếp tục quan hệ hợp tác được
nữa, càng không thể làm bạn với cô được. Vợ tôi chính là người mà cả đời này
tôi ra sức bảo vệ, tôi không cho phép bất cứ người nào làm tổn thương cô ấy.
Nói thế đủ nhiều rồi, tôi và vợ còn có việc phải làm, xin phép đi trước!"
Đến hai tiếng "tạm biệt" hắn cũng không thèm
nói ra. Hắn vẫn đối xử với những người phụ nữ không phải vợ hắn tuyệt tình như
thế đấy.
Nhưng hắn tuyệt tình như vậy lại làm chính bản thân
tôi cũng muốn òa khóc vì cảm động và hạnh phúc!
Ra khỏi nhà hàng, Ninh Hiên nói với tôi: "Anh đưa
em về trường." Tôi từ chối: "Không cần đâu, anh cũng không đi xe,
đằng nào cũng phải gọi taxi, em tự về được." Nhưng Ninh Hiên lại vô cùng
kiên quyết.
Hai chúng tôi về đến cổng trường Trung học số 1. Sau
khi xuống xe, Ninh Hiên gọi một cuộc điện thoại, tôi nghe hắn nói với người đầu
dây bên kia: "Cậu vui lòng ra cổng trường một lát, tôi là Trình Hải."
Tôi không khỏi tò mò hỏi: "Anh tìm ai đấy?"
Ninh Hiên chỉ cười mỉm, không trả lời.
Hai phút sau thì câu trả lời cũng đến. Tôi trông thấy
Lâm Phong từ bên trong đi ra ngoài cổng trường, về phía tôi và Ninh Hiên.
Ninh Hiên và Lâm Phong, hai người đứng đối mặt, nhìn
nhau chằm chằm, không nói không rằng, tôi đứng bên căng thẳng tột độ.
Không biết hai người họ đang định làm gì nữa.
Bỗng nhiên Ninh Hiên quay sang nói với tôi: "Em
vào trước đi." Lời hắn nói dịu dàng vô cùng những cũng mang một sức mạnh
không thể kháng cự.
Tôi nghe lời quay vào trường trước, còn lại hai người
đứng giáp mặt nhìn nhau ngoài cổng.
Mặc dù cảnh tượng khi đó nhìn rất vừa mắt - hai tên
con trai tuấn tú đứng lặng nhìn nhau - nhưng không hiểu sao, bao háo sắc trong
tôi đã bay biến hết, chỉ còn lại nỗi lo lắng, bồn chồn.
Tôi chầm chậm bỏ đi trong tâm trạng lo lắng, bồn chồn
khó tả này. Cứ nghĩ thế nào Lâm Phong cũng sẽ đến gặp tôi, nhưng đến lúc tan
học vẫn không thấy nó đến. Tôi không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Ngày hôm sau Lâm Phong cũng không đến làm phiền tôi
nữa. Mấy hôm sau Lâm Phong làm thủ tục chuyển trường ra nước ngoài theo học. Từ
đấy về sau cậu nhóc khôi ngô tuấn tú này dần trở thành một hồi ức trong tôi.
Một hôm nhàn rỗi, lúc ngồi nói chuyện với nhau, tôi
hỏi Ninh Hiên rốt cuộc hôm đó hắn và Lâm Phong đã nói chuyện gì. Ninh Hiên kể
lại cho tôi cuộc trò chuyện giữa hai người.
Hôm đó.
Hắn lên tiếng trước: "Mặc dù cậu nhỏ tuổi hơn tôi
nhiều nhưng lúc này tôi hoàn toàn không coi cậu là trẻ con, tôi coi cậu là một
người đàn ông trưởng thành. Cậu có con mắt rất tinh tường đấy, cũng nhìn thấy
giá trị của bà xã tôi, cùng tôi yêu chung một người. Nhưng tôi khuyên cậu tốt
hơn hết nên hồi tâm chuyển ý, trọn đời này vợ tôi chỉ yêu duy nhất một mình
tôi. Không bao giờ cô ấy yêu người đàn ông nào khác ngoài tôi đâu."
Lâm Phong nói: "Dù nói thế nào đi nữa, ít nhất
tôi cũng phải tự mình thử thì mới biết được rốt cuộc ngoài anh ra cô ấy có thể
yêu được đàn ông khác nữa hay không!"
Ninh Hiên nhìn hắn, hỏi: "Cậu yêu cô ấy thế nào?
Cậu có biết thề nào là yêu một người không?"
Lâm Phong đáp: "Tôi sẽ mang lại hạnh phúc cho cô
ấy."
Ninh Hiên nhìn cậu ta bật cười: "Giả sử vì một số
chuyện mà cậu và người yêu cậu phải xa nhau tám năm; sau tám năm cậu có bảo đảm
tình cảm cậu dành cho cô ấy vẫn trước sau như một không? Không kể là trong tám
năm đó, cô ấy có thể đã yêu thêm người khác, có thể đã kết hôn với người đàn
ông nào đó, có thể đã trở thành mẹ của những đứa con của những người đàn ông
khác. Cậu có thể làm được không - tiếp tục yêu cô ấy như trước đây, không hề
lung lay, không hề thay lòng đổi dạ?"
Lâm Phong nghĩ kỹ một lúc, trả lời hắn: "Tôi chỉ
có thể nói, tôi không dám đảm bảo mình có thể làm được, nhưng tôi cũng không
tin anh có thể làm được!"
Ninh Hiên không cười nữa, nhìn Lâm Phong nghiêm túc
nói: "Tôi dám đảm bảo, mình có thể làm được. Bởi vì đây là sự thật. Tôi và
Tô Nhã đích thực đã phải xa nhau tám năm. Trong tám năm này tôi vẫn một mực
trước sau như một yêu cô ấy, cho dù cô ấy có thể yêu người khác, cho dù cô ấy
có thể đã kết hôn cùng người đàn ông khác, cho dù cô ấy đã là mẹ của những đứa
con của người đàn ông khác, tôi vẫn hoàn toàn giữ trọn tình yêu với cô
ấy!"
Lâm Phong nhìn hắn, kinh hãi không nói nên lời.
Ninh Hiên nhìn cậu ta, nói rõ ràng từng từ: "Tình
yêu của tôi dành cho Tô Nhã, kể cả cả đời không gặp vẫn không hề thay đổi. Bởi
vì có thứ tình y