công, hắn quả thực đã chú ý đến cô ta.
Hắn đang ngồi đợi cô gái thực hiện bước tiếp theo -
tiến tới nói với hắn rằng "Chúng ta có thể làm quen được không?" thì
bỗng nghe tiếng bà chủ tiệm cơm hét lên: "Tô Nhã, bà cô trẻ ơi! Cháu cố
tình đến phá hoại việc làm ăn buôn bán của nhà dì có phải không? Giọng hát truyền
cảm của cháu khắp nơi ai mà không biết, thử nói xem, có ai nghe cháu hát xong
mà vẫn nuốt nổi cơm cơ chứ. Làm ơn đừng có hát nữa, xem như dì cầu xin cháu gái
đấy!"
Khách khứa trong tiệm đều bật cười. Hắn cũng nhếch
miệng cười theo.
Cô gái nghe vậy bùng nổ xông vào tiệm cơm. Khóe miệng
đang vểnh lên tủm tỉm cười của hắn lập tức biến hóa thành một đường cong đầy
mỉa mai.
Tới rồi đây.
Nhưng từ lúc đi vào trong tiệm cơm, cô ta chẳng buồn
nhìn hắn lấy một lần, chỉ luôn miệng buôn chuyện tối trời tối đất với bà chủ quán.
Cho đến khi thức ăn được bê ra cho hắn, cho đến lúc hắn ăn xong, chậm rãi lau
miệng. Móc tiền ra trả, chuẩn bị rời khỏi tiệm, cô ta vẫn chẳng thèm liếc hắn
lấy một lần. Từ đầu đến cuối, cô nàng chỉ tít mắt cười nói ha hả với bà chủ
quán.
Hắn không thể không thầm nghĩ, cô này còn trẻ như vậy
mà bệnh nói nhiều đã trầm trọng thế này rồi sao. Hắn lại không thể không thể
không thầm nghĩ, thế là cũng gặp được một đứa cao thủ hơn chút đỉnh, có thể giữ
được bình tĩnh đến tận bây giờ.
Cuối cùng hắn nghĩ, cứ đợi xem sao, xem rốt cuộc cô ta
có thể kiềm chế không bắt chuyện với hắn đến bao giờ.
Không hiểu sao, từ sau lần đó hắn bất giác để ý đến cô
gái đó, càng để ý càng cảm thấy đó là một cô gái cực kỳ khác biệt. Dáng vẻ ngây
ngô, hoạt bát lại hay cười. Hắn không biết cô ta học trường nào, nhưng chắc
chắn không cùng trường hắn, vì hắn chưa gặp cô ta ở trường bao giờ.
Cô gái đó sống cùng khu nhà với hắn. Có lúc cô buộc
tóc đuôi gà, có lúc thả ngang vai. Lúc nào cũng thấy cô rất tươi tắn vui vẻ,
gặp ai cô cũng lên tiếng chào hỏi, không cười thì thôi, hễ cười là hai mắt lại
cong cong, vẻ hồn nhiên hớn hở không tả nổi.
So với lần đầu tiên, lần thứ hai tiếp xúc, hắn lại
càng thấy nhiều điểm độc đáo và mới mẻ ở cô hơn nữa.
Trên đường về nhà, đi qua một quầy đồ nướng vỉa hè gần
khu tập thể, hắn lại trông thấy cô. Cô đang giúp vợ chồng chủ quầy hàng xiên
rau cải.
Hắn nghĩ ngợi giây lát rồi đi vào tìm một bàn
trống để ngồi, gọi một chai bia và mấy xiên thịt. Nhìn theo dáng cô, hắn hơi
lưỡng lự, rồi gọi thêm hai xiên cải nướng nữa.
Hắn thấy cô đứng phía sau hai vợ chồng chủ quán, bận
cắt từng bẹ rau, cắt nhỏ phần lá, tách từng cuống cải, sau đó lấy chỗ lá vừa
cắt quấn quanh cuống rau, đem phù trúc đã xắt sẵn từ trước gói chúng lại, rồi
lấy que xiên qua, cứ bốn cuộn rau tinh xảo như thế là xong một xiên rau cải
hoàn hảo.
Cô cười tít mắt đưa xiên cải vừa làm xong cho vợ chồng
chủ hàng. Bà vợ vừa đón lấy vừa luôn miệng nói cảm ơn. Người đứng đợi mua thịt
và cải nướng rất đông, đông đến nỗi làm luôn tay cũng không kịp. Nướng xong
xuôi, cô giúp vợ chồng chủ quầy bưng mấy xiên đồ ăn tới trước mặt hắn. Hắn
nghĩ, đến rồi, cơ hội của cô đến rồi, đến mà nói với tôi cô muốn gì đi!
Kết quả hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của hắn, cô vẫn
không thèm nhìn thẳng vào mặt hắn, vội vàng đến, vội vàng đi, vội vàng quay về
tiếp tục với việc xâu cải.
Hắn hơi bị bất ngờ. Có thể hoàn toàn vờ như không thấy
hắn hòng lôi kéo sự chú ý của hắn, rốt cuộc bụng dạ cô gái này thâm hiểm đến
mức nào đây?
Mang theo nỗi hoài nghi, hắn ngồi đấy, chậm rãi ăn
uống. Ăn hết lại gọi thêm. Cô gái ấy lại bưng đồ đến cho hắn. Vẫn không thèm
nhìn hắn. Hắn lại tiếp tục ăn chầm chậm, ăn càng lâu càng tốt. Được rồi, hắn
thừa nhận, đích thực là hắn đang muốn xem xem rốt cuộc ai nhẫn nại hơn ai, rốt
cuộc ai có thể kiềm chế được đến hơi thở cuối cùng!
Nhưng cho đến khi khách khứa về gần hết, trong quầy
chỉ còn lác đác mấy người, cô ta vẫn cứ như thế. Hắn cảm giác mình đã ăn nhiều
đến mức sắp nôn hết ra rồi.
Cô ta lại xiên mấy xiên rau cải nữa, tự mình mang ra nướng.
Nướng xong lại thấy rút tiền ra đưa cho vợ chồng chủ hàng. Hai vợ chồng chủ
quán nói không cần, vừa trả lại vừa nói: "Làm sao như thế được! Cháu đã có
lòng tốt giúp chúng tôi xiên rau, có mấy xiên cho cháu ta lại lấy tiền làm sao
được, không được là không được, tuyệt đối không thể được!"
Cô tủm tỉm cười, đút tiền vào trong tạp dề của bà vợ
nói: "Cô ơi, cô chủ mới đến mới thành phố A, thuê một chỗ nho nhỏ để làm
ăn đã là khó rồi, lại còn phải nuôi một sinh viên đại học nữa! Cô cứ nhận chỗ
tiền này đi, sau này phát đạt, mở cả một nhà hàng hoàng tráng mấy sao, cháu sẽ
đến ăn chực cô chú sau!"
Cuối cùng vợ chồng chủ quán cũng phải nghe theo, đành
nhận tiền của cô gái. Cô cầm mấy xâu cải nướng hớn hở ra về. Từ đầu chí cuối,
cô vẫn chẳng thèm liếc sang hắn lấy một lần.
Lúc trả tiền, hắn không kìm được hỏi vợ chồng chủ
quán: "Cô gái vừa giúp cô chú xâu rau cải là ai vậy?"
Vợ chồng chủ quán bật cười. Ông chồng nói: "Nói
thật, chúng tôi cũng mới chỉ biết cô bé có mấy ngày. Ngày nào cô bé cũng đến
đây mua cải nướng. Hôm nay, đúng
