êu được gọi là hoài niệm, không quên và cam tâm tình
nguyện."
Tới lúc đó, cuối cùng Lâm Phong cũng nhận ra tình yêu
của mình nông cạn thế nào, tình yêu của người đàn ông đứng trước mặt lại bao
la, sâu đậm biết bao. Bởi vì với cậu ta, tình yêu là phải được đáp lại. Còn
người đàn ông đứng trước mặt thì cam tâm tình nguyện, dù không được đáp lại
cũng vẫn không thay lòng đổi dạ, dâng hiến hết mình cho tình yêu của anh ta.
Lâm Phong bị tình yêu vô tư mà nồng nàn này làm lay
động, tâm phục khẩu phục mà lựa chọn con đường rút lui.
Buổi sáng cuối tuần, trời đẹp hết ý làm lòng người
cũng thấy tươi đẹp và sáng sủa hẳn lên.
Tôi quyết định đi chợ mua ít thức ắn về làm cơm cho
Ninh Hiên. Ninh Hiên nghe thế liền đòi đi với tôi.
Hai chúng tôi tay trong tay dắt nhau đến chợ. Dù vẫn
còn sớm nhưng ở đây người qua kẻ lại đã huyên náo lắm rồi. Với thời tiết đẹp
tuyệt vời, trời cao trong xanh thế này, hình như ai cũng muốn làm vài món ăn
ngon.
Chợ thì lúc nào chẳng ồn ào, tiếng cãi vã cũng không
ít. Trong đám người tất bật, tôi và Ninh Hiên nắm tay nhau dạo bước về phía
trước. Bỗng nhiên tôi đong đưa bàn tay đang đan vào nhau của hai đứa, ý muốn
kêu gọi sự chú ý của hắn: "Ông xã, em có chuyện này muốn nói với anh."
Ninh Hiên quay sang nhìn tôi: "Ừ? Chuyện
gì?"
Tôi cười híp mắt nói với hắn: "Anh sắp làm bố
rồi!"
Ninh hiên ngẩn người. Sau khi hoàn hồn, hắn vội vội
vàng vàng kéo tôi đi thẳng theo hướng về nhà.
Tôi thấy lạ liền hỏi hắn: "Anh làm gì thế. Bọn
mình còn chưa mua đồ ăn mà?"
Ninh Hiên căng thẳng nói: "Từ hôm nay trở đi,
không, từ bây giờ trở đi, em không phải làm bất kỳ việc gì nữa, thứ Hai anh sẽ
đến trường làm thủ tục xin nghỉ dạy, em chỉ cần ở nhà lo dưỡng thai thôi!"
Nhìn bộ mặt căng thẳng của Ninh Hiên, tôi không sao
nhịn được cười, nói: "Mới có hai tháng thôi sao phải xin nghỉ sớm
thế!"
Ninh Hiên nghiêm nghị nói: "Lần trước em nói muốn
đi làm anh đã nghe lời em rồi; lần này em có em bé, chuyện nghỉ dạy phải nghe
lời anh! Tất cả vì cục cưng của chúng ta, nhất định phải nghỉ dạy!"
Hắn vừa nói vừa cẩn thận che cho tôi ra khỏi chỗ đông
người. Điệu bộ của hắn như đang đề phòng đại dịch chuẩn bị đến, làm tôi vừa bực
mình vừa cảm động, vừa thấy hạnh phúc điên đảo.
Hắn nắm chặt tay tôi, chặt rất chặt, như thế sợ tôi
lạc mất trong lòng người.
Đột nhiên tôi nhớ tới câu nói:
Chấp tử chi thủ. Dữ tứ giai lão[1'>.
[1'>
Một câu nổi tiếng trong "Thi Kinh". Đại ý: kiếp này nắm lấy tay nàng
kết duyên tươi đẹp, cùng nàng mãi không chia lìa tới đầu bạc răng long.
Tôi nói cho Ninh Hiên nghe.
Ninh Hiên nhìn tôi cười, nhẹ nhàng hôn lên trán
tôi, dịu dàng nói: "Bà xã, chắc chắn em không biết anh yêu em nhiều đến
thế nào đâu!"
Năm đó, vì việc điều động công tác của bố, gia đình
hắn phải chuyển tới thành phố A. Căn nhà mới mua còn chưa sửa xong nên gia đình
hắn ở tạm trong căn hộ tập thể của cơ quan bố.
Năm đó, hắn đã là một cậu thiếu niên nhanh nhẹn, cao
ráo, đẹp trai, qua cử chỉ vóc dáng có thể phần nào thấy được vẻ đào hoa phong
lưu. Từ bọn con gái ở trường đến bọn thiếu nữ cùng khu đều rất si mê hắn. Đứa
nào đứa nấy thấy hắn đều mắt hau háu, miệng đầm đìa. Thế nhưng, vẫn có một
người chẳng bao giờ thèm để ý đến sự tồn tại của hắn.
Dù vẻ đẹp trai, hào hoa của hắn là không thể phủ nhận,
nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy hoài nghi về bản lĩnh của chính mình.
Trước kia, dù đi đến đâu hắn đều là tâm điểm của mọi sự chú ý. Hắn đã qua quen
với ánh mắt yêu mến, sùng bái, ngưỡng mộ của những người xung quanh. Trước kia,
hắn còn thấy khó chịu với những ánh mắt đầy ái mộ lúc nào cũng như tia X rọi
thẳng về phía mình, nhưng giờ đây hắn hoàn toàn có thể dửng dưng vờ như không
thấy gì hết, khinh khỉnh không thèm đoái hoài tới. Nhưng hắn càng như vậy thì
những cô gái kia lại càng say mê hắn điên cuồng.
Chỉ ngoại trừ một người.
Mỗi lần tình cờ gặp nhau, chỉ có hắn nhìn thấy cô, còn
cô dường như không hề nhìn ra hắn.
Lúc đầu, hắn tưởng rằng cô cố tình làm vậy, tưởng cô
đang giở chiêu thả con săn sắt bắt con cá rô. Hắn cho rằng, cô làm ra vẻ không
để tâm đến hắn chính là để thu hút sự chú ý của hắn. Tuy nhiên, qua ba lần chạm
mặt, cuối cùng hắn cũng phát hiện ra, cô nàng không hề giả vờ mà thực sự là
không nhìn rõ hắn thật.
Hắn để ý đến cô lần đầu tiên khi đến tiệm cơm gần nhà
ăn trưa. Gọi món xong, đang ngồi chờ, hắn bỗng nghe thấy một giọng ca lạc điệu,
kinh khủng đến tiêu hồn bạt vía. Lần theo âm thanh đó, nhìn ra sạp báo bên
ngoài tiệm cơm, hắn thấy một cô gái, tay cầm quyển Tri
âm, đang chúi đầu vào trang cuối cùng ngân nga hát.
Cô gái ấy hướng thẳng về một kẻ đang ngồi trong tiệm
cơm này, chính là hắn.
Hắn cười mỉa. Dạo này bọn con gái trong trường nghĩ ra
đủ thứ trò, bày ra mọi cách nhằm tiếp cận hắn. Nhưng hắn cảm thấy, không đứa
nào trong đám đó có thủ đoạn quyết liệt và man rợ như cô này.
Dùng một giọng hát như ma kêu quỷ gào để thu hút sự
chú ý của hắn, phải gọi là quyết một phen sống mái đây. Nhưng cũng phải nói
rằng, cô nàng đã thành