nàng phải làm, có đứa nhỏ, bọn họ mới thực sự trở thành một gia đình.
Hơn nữa trước khi rời khỏi Hư Vô Giới, phụ thân vẫn luôn lo lắng về hắc linh lực trên người nàng, khi đó nàng không thấy quan trọng gì nhưng sau khi thoát khỏi nguy hiểm thì nàng lại bắt đầu lo lắng, sợ những tháng ngày bình an và hạnh phúc với Tuyết Ưng không được dài lâu, sợ bản thân sẽ giống như mẫu thân. Nàng vẫn không quên tình cảnh mẫu thân hóa thành tro tàn, cho tới giờ mỗi khi đi ngủ nàng vẫn hay giật mình bừng tỉnh, nếu nàng không thể ở lâu bên cạnh Tuyết Ưng thì có đứa nhỏ thay nàng cũng tốt, cho dù đến ngày nào đó nàng phải rời đi thì nàng cũng an tâm hơn.
“Tiểu Vũ, cảm ơn ngươi” Ảnh Nhiên nở nụ cười tươi rói làm cho Tiểu Vũ nhìn thấy có chút ngu ngốc, hồi lâu chưa có phản ứng, mấy ngày qua đều thấy Ảnh Nhiên mỉm cười đạm mạc mà hôm nay lại tươi sáng như vậy thì vẫn là lần đầu tiên, chẳng lẽ nàng đã nói gì làm Ảnh Nhiên vui vẻ sao?
Tiểu Vũ cẩn thận suy nghĩ lại những gì mình đã nói nhưng vẫn không phát hiện ra, không khỏi buồn bực “ Ảnh Nhiên tỷ tỷ, Tiểu Vũ đâu có nói gì, ngươi sao lại cảm tạ ta”
” Cám ơn ngươi quan tâm ta, cám ơn ngươi chiếu cố ta, ta thực cảm động, cho nên cám ơn!” Ảnh Nhiên vẫn duy trì nụ cười trong sáng, chân thành đáp.
“Ai nha, chuyện này không cần cảm tạ, cha ta là đại phu, sau này ta cũng sẽ là nữ đại phu, ngươi là bịnh nhân, chiếu cố ngươi là chuyện nên làm, huống chi Ảnh Nhiên tỷ tỷ tính tình dễ thương như vậy, Tuyết Ưng đại ca cũng đã giúp cha ta làm rất nhiều việc, cho nên không cần cảm tạ, ngươi cảm tạ ngược lại làm ta thấy khó xử a”. Tiểu Vũ cuống quý xua tay.
Ảnh Nhiên bật cười,” Được, sau này ta sẽ không nói nữa, Tiểu Vũ, ta mệt rồi, muốn ngủ một lát, ngươi không cần lo cho ta, đi làm việc của ngươi đi, lát nữa Tuyết Ưng trở về thì gọi ta một tiếng là được”
” Được rồi, ảnh Nhiên tỷ tỷ cứ ngủ đi, cơm chiều xong ta sẽ gọi ngươi” Tiểu Vũ nhìn chén thuốc trong tay, thuốc chữa phong hàn thì có mấy vị làm người ta buồn ngủ cho nên Ảnh Nhiên tỷ tỷ buồn ngủ cũng bình thường, nàng không nói gì nữa mà thu dọn rồi đi ra ngoài.
Suy nghĩ thông suốt, hạ quyết tâm xong thì Ảnh Nhiên cũng yên tâm nhắm mắt, chỉ mong trận phong hàn này mau khỏi, như vậy nàng mới có thể chuẩn bị tốt cho việc mang thai.
Đợi khi có đứa nhỏ sẽ tạo cho Tuyết Ưn một kinh hỉ, tưởng tượng bộ dáng hưng phấn của Tuyết Ưng khi biết nàng mang thai, khóe miệng Ảnh Nhiên lại nổi lên nụ cười ngọt ngào, không bao lâu thì chìm vào giấc ngủ say.
Mà Tuyết Ưng đang uống rượu ở nhà Vương đại bá lại đột nhiên thấy lạnh sống lưng.
” Nếu nàng là người của Tuyết Ưng tộc thì ngươi tính thế nào?”
“Ảnh Nhiên, nàng ta sao có thể là người của Tuyết Ưng tộc? hơn nữa ta đã có ngươi, sao còn quan tâm tới nàng chứ?” Đáng thương cho Tuyết Ưng không hiểu vì sao Ảnh Nhiên lại tức giận, hờn dỗi như vậy. Vấn đề không phải Như Hoa có phải là người của Tuyết Ưng tộc hay không mà quan trọng là có người có ý với hắn nhưng cái tên trì độn ngu ngốc này lại không để ý mà còn uống rượu với người ta thật lâu, còn đem toàn thân đầy mùi rượu về nhà làm cho nàng tức giận.
“Vương đại bá sao không tìm người khác uống rượu mà lại tìm ngươi, còn nói muốn gả nữ nhi cho ngươi làm thiếp chứ? Bình thường người gặp ai cũng cười cho nên mới ra cớ sự này”. Ảnh Nhiên càng nghĩ càng tức, Tuyết Ưng chậm hiểu còn chưa tính, đã vậy với ai cũng cười, nếu không thì sao có nhiều hoa đào như vậy?
“Ảnh Nhiên, chuyện ta cười với ai thì có liên quan gì? Ta làm sao biết được đột nhiên Vương đại bá lại muốn gả nữ nhi cho ta chứ? Hơn nữa hiện giờ chúng ta còn đang ở nhờ nhà người khác để dưỡng thương, không cười chẳng lẽ lại nhăn nhó mặt mày sao?” Tuyết Ưng cảm thấy Ảnh Nhiên rất không nói lý nhưng lại không muốn cãi nhau với nàng, chỉ cảm thấy nữ nhân suy nghĩ thực là phức tạp, không hiểu sao nhiều năm rồi mà Bắc Dao Quang và Như Mặc vẫn có thể ân ái mặn nồng như vậy, dường như chưa từng thấy bọn họ cãi nhau, có lẽ khi gặp lại phải hỏi Như Mặc cách nào làm cho nữ nhân im lặng.
“Tóm lại là ngươi không đúng, nếu bây giờ con trai của Vương đại bá cũng muốn lấy ta làm vợ thì ngươi nghĩ sao?” Ảnh Nhiên thấy hắn còn cho rằng mình đúng, còn nghĩ bản thân bị ủy khuất nên hỏi ngược lại.
” Cái gì? Hắn dám, ta lập tức phá nhà của hắn. Ngươi là của ta, nam nhân khác không có quyền dòm ngó”. Tuyết Ưng giống như bị người ta dậm trúng chân, nhảy dựng lên, trong mắt lộ ra vẻ tức giận giống như sẵn sàng đánh nhau với bất kỳ kẻ nào muốn tranh giành Ảnh Nhiên với hắn.
Ảnh Nhiên nhìn thấy biểu tình của hắn như vậy thì ủy khuất trong lòng cũng được xoa dịu, liền ôm lấy mặt hắn, ôn nhu nói “ hiện tại trong lòng ngươi không thoải mái phải không? vậy ngươi nghĩ khi ta nghe có nữ nhân khác muốn gả cho ngươi, nếu ta không tức giận thì còn có thể làm gì?”
” Ảnh Nhiên, thực xin lỗi, sau này ta không bao giờ đến nhà Vương đại bá nữa, nữ nhi của hắn bộ dáng thế nào ta còn không nhớ rõ sao có thể đồng ý cưới nàng làm thiếp. Hơn nữa chỉ có nhân loại mới thích lấy nhiều vợ, Tuyết Ưng tộc chúng ta đến giờ đều chỉ cần
