ên núi.
” Tuyết Ưng, từ nơi này đi vào chính là núi Việt Nam nổi tiếng về thảo dược, phần lớn dược liệu ta sử dụng hàng ngày đều xuất phát từ ngọn núi nay, đây cũng chính là điểm đến hôm nay của chúng ta”
Tuyết Ưng đưa mắt nhìn hai ngọn núi trước mắt “ ngọn núi bên phải dường như cao hơn một chút, chẳng lẽ nơi đó không có thảo dược cho nên Đồng tiên sinh mới không đến đó?”
Thực ra ngọn núi bên phải không chỉ cao hơn mà còn có linh khí, mà nơi nào có linh thì ắt sẽ có linh vật kỳ dược, nhưng vì sao Đồng Thanh lại không đến đó?
“Không thể lên ngọn núi đó được, từ thời tổ tiên đã truyền xuống quy củ này, tất cả mọi người đều không được lên ngọn núi đó hái thảo dược” Đồng Thanh ngữ khí rất sợ hãi và cun kính, làm cho Tuyết Ưng có chút hoang mang.
“Trước giờ Đồng tiên sinh chưa từng đến đó” Tuyết Ưng hoài nghi không dứt “ dù sao thì nó cũng rất gần ngọn núi bên này, trên núi chắc chắn sẽ có nhiều loại thảo dược, hơn nữa chưa từng có người đến đó thì không biết sẽ có bao nhiêu loại quý hiếm, Đồng tiên sinh vốn là đại phu, lấy việc cứu người là phương châm sống, chẳng lẽ cũng kiêng kị quy củ của tổ tiên sao?”
” Tuyết Ưng, ngươi không cần kích tướng ta, ta không phải là sợ hãi quy củ của tổ tiên, có điều nếu tổ tiên đã đặt ra quy củ như vậy thì đương nhiên là có lý do, cũng đã có rất nhiều người bạo gan đi vào ngọn núi đó, ta không biết có tìm được thứ gì quý hiếm hay không như ta chỉ thấy những người đã đi vào đó thì không có một ai trở ra, cho nên vì suy nghĩ cho tính mạng của bản thân và của ngươi nên dù ta rất muốn đi vào cũng đành lực bất tòng tâm”
Đồng Thanh nói xong cũng không thèm liếc mắt nhìn mà lập tức bước đi theo hướng bên trái.
Tuyết Ưng sửng sốt, nghĩ rằng trong núi này chắc có yêu tinh chuyên làm hại tính mạng người dân, ngọn núi bên trái tuy có linh khí nhưng so với ngọn núi này thì khác xa, nếu Đồng Thanh không dám đi vào thì để hắn đi, chỉ là kiếm một ít linh dược để tạ ơn cứu mạng của Đồng Thanh đồng thời cũng xem thử bên trong thế nào, chắc là không có gì nguy hiểm, nghĩ vậy nên Tuyết Ưng liền đuổi theo Đồng Thanh “ Đồng tiên sinh, ta muốn vào ngọn núi bên phải nhìn thử”
“Tuyết Ưng, con người không thể lòng tham vô đáy, huống chi ngươi cũng không quen thuộc tình hình của ngọn núi này, nếu ta đưa ngươi đi thì phải có trách nhiệm mang ngươi bình an trở về, ngươi đừng quên Ảnh Nhiên còn đang đợi ngươi ở nhà, người trong thôn cũng không bị bịnh gì nặng, chỉ vài thảo dược bình thường cũng đã đủ dùng, thực sự không nên mạo hiểm đi vào ngọn núi đó. Đừng nói nữa, đi thôi”. Đồng tiên sinh sắc mặt nghiêm túc hẳn lên.
” Đồng tiên sinh, ngươi hãy nghe ta nói–” Tuyết Ưng còn chưa nói xong thì thấy sắc mặt của Đồng tiên sinh càng nghiêm khắc hơn “ Tuyết Ưng, nếu ngươi không nghe lời ta thì bây giờ có thể quay về, nếu muốn tiếp tục đi theo ta thì đừng nhiều lời nữa”
Tuyết Ưng thấy hắn ngữ khí của Đồng Thanh nặng nề hơn liền gật đầu, đi theo Đồng Thanh nhưng trong lòng thầm nghĩ đợi đến đêm, khi Đồng Thanh đã ngủ thì hắn sẽ lén đi sang ngọn núi bên phải xem sao, hắn thực sự muốn biết trong đó có yêu tinh gì mà chiếm giữ linh dược nhiều năm như vậy mà không cho ai đụng đến.
“Tiểu Vũ, để ta giúp cho” Ảnh Nhiên đi ra khỏi phòng, thấy Đồng Tư Vũ đang chẻ củi liền lên tiếng
” Không cần, Ảnh Nhiên tỷ tỷ vừa mới hết bịnh, cứ nghỉ ngơi đi, chuyện này ta làm đã quen rồi, không cần phiền ngươi, ngươi chưa từng làm qua, sẽ không quen đâu”. Đồng Tư Vũ vội ngừng tay, ngăn cản nàng, đừng thấy đống củi này ít mà lầm, phải có sức lực và kỹ năng mới được, tuy rằng Ảnh Nhiên lớn tuổi hơn nàng nhưng bộ dáng mảnh khảnh, vừa nhìn là biết không có chút khí lực, làm sao làm nổi chuyện này. Hơn nữa, nếu để phụ thân biết nàng để cho Ảnh Nhiên tỷ tỷ đi chẻ củi thì không đem nàng chẻ ra mới lạ.
“Tiểu Vũ, ngươi vẫn là tiểu hai tử nha, cứ đưa đây cho ta, đã nhiều ngày rồi, ta và Tuyết Ưng ăn không ở không nhà ngươi, mà ngươi và Đồng tiên sinh chuyện gì cũng không cho chúng ta làm, làm cho chúng ta rất áy náy, chuyện này trước đây ta cũng đã từng làm, ngươi cứ để cho ta, được không? ta cam đoan sẽ không làm rối mọi chuyện, ngươi tin ta đi”
Ảnh Nhiên vẫn kiên trì muốn hỗ trợ, Tuyết Ưng cùng Đồng Thanh đã lên núi hái thuốc, nàng cũng nên giúp Tiểu Vũ làm việc nhà, tuy rằng lúc này pháp lực đã mất hết nhưng khí lực vẫn lớn hơn nữ nhân bình thường rất nhiều, chỉ chẻ mấy bó củi với nàng không có là gì, nhưng có thể giúp Tiểu Vũ nghỉ tay một chút nên đâu dễ gì Ảnh Nhiên từ bỏ ý định.
“Ảnh Nhiên tỷ tỷ, ngươi thực sự làm được không?” Tiểu Vũ thấy nàng mảnh mai nên có chút lo lắng.
” Yên tâm đi, ngươi cứ ở bên cạnh nhìn ta làm là được, nếu thấy ta không xong thì ngăn cản cũng không muộn mà”. Ảnh Nhiên thấy Tiểu Vũ đã có chút do dự liền nhanh tay cầm búa, cảm thấy trọng lượng cũng không nhẹ nhưng đối với nàng thì cũng không nặng lắm.
Dựng thẳng cây củi lên, nhắm ngay trung tâm, dùng sức bổ xuống, cây củi lập tức bị chẻ làm hai mà cái búa vì nàng dùng sức quá mạnh nên cũng xuyên qua cái bệ chẻ củi, cắm sâu vào đất, chỉ còn ló ra cái