a nhỏ? Một cái đứa nhỏ,oh My God, một đứa nhỏ mà bụng lớn như vậy? nếu là nhiều đưa thì sao? Ảnh Nhiên, thân mình của ngươi ngày thường thấy thế nào? sau này làm sao mà sinh?” Bắc Dao Quang che miệng, mắt vẫn nhìn chăm chăm cái bụng của Ảnh Nhiên, miệng thì thào “ chết tiệt, nếu biết sớm thì năm đó ta không học dược mà trực tiếp học khoa sản thì bây giờ có thể giúp đỡ đẻ hoặc là mổ rồi?”
“Cái gì gọi là sinh mổ? Bắc Dao, ngươi muốn mổ bụng Ảnh Nhiên để lấy đứa nhỏ ra sao? Ta không đồng ý, trừ phi ngươi giết ta, còn không đừng hòng đụng đến Ảnh Nhiên”
Càng gần đến ngày đứa nhỏ được sinh ra, Tuyết Ưng càng khẩn trương hơn, vốn dĩ hắn cũng thấy bụng của Ảnh Nhiên quá lớn, mấy tháng qua bọn họ cũng rất lo lắng, gần như không có đêm nào ngủ ngon giấc, bây giờ bị Bắc Dao Quang kích thích như vậy thì hắn kích động hẳn lên, lập tức che chắn trước mặt Ảnh Nhiên, vẻ mặt đề phòng nhìn Bắc Dao Quang
” Ngu ngốc Tuyết Ưng, ta hiện tại cũng phải thừa nhận Bảo Bảo nói ngươi như vậy rất đúng, ngươi yên tâm, cho dù ta muốn giúp Ảnh Nhiên sinh mổ thì ta cũng phải làm được mới tính a, huống chi thời đại này cũng không có công cụ cần thiết, ngươi có yêu cầu, ta cũng không làm nhưng mà bụng lớn như vậy, làm sao sinh đứa nhỏ ra thì thực sự là vấn đề lớn a”
Bắc Dao Quang thấy bộ dáng không chịu thua kém của hắn thì vừa tức vừa buồn cười.
” Xà quân đại nhân, ngươi nhất định là có biện pháp phải không?” Ngọc Linh Lung đã làm mẹ nên tính cách cũng hiền diệu hơn, hơn nữa sau khi nàng sinh thì nhận được một thùng quần áo trẻ em xinh đẹp do Ảnh Nhiên gởi tặng, mỗi bộ đều rất tinh xảo làm nàng yêu thích tới mức không muốn buông tay, trong lòng cảm kích tâm ý và tay nghề của Ảnh Nhiên vô cùng, cũng sớm xem nàng như bạn tâm giao, cho nên lúc này không thể trơ mắt nhìn nàng gặp nguy hiểm.
Ảnh Nhiên thấy bọn họ không cho nàng cơ hội giải thích mà cứ lo lắng không đâu, tuy trong lòng rất cảm động nhưng nếu không giải thích thì với trí tưởng tượng vô hạn của bọn họ thì có lẽ nàng sẽ trở thành sản phụ gặp nguy hiểm cao.
” Dao Quang, Linh Lung đại nhân, Xà quân đại nhân, các ngươi nghe ta nói được không?” Ảnh Nhiên vất vả lắm mới đẩy được Tuyết Ưng ở trước người mình ra, vội vàng nói
” A? Ảnh Nhiên. ngươi muốn nói cái gì cứ việc nói!” đám người kia lập tức an tĩnh lại, đem tầm mắt nhìn về phía nàng.
“Mọi người có lẽ đã quên ta và Tuyết Ưng là thuộc chủng loại gì sao? Chúng ta là Tuyết Ưng” Ảnh Nhiên nhắc nhở
“Vậy thì sao?” Bắc Dao Quang vẫn không rõ, là Tuyết Ưng thì sẽ không khó sanh sao?
Như Mặc đương nhiên là hiểu nên không khỏi bật cười “ đúng là chúng ta đã lo lắng quá nhiều”
” Như Mặc?” Bắc Dao Quang lập tức quay đầu nhìn sang hắn, khó hiểu, vì sao Như Mặc có vẻ thả lỏng tâm tình như thế?
” Dao Quang, chắc ngươi đã nhìn thấy nguyên hình cả Tuyết Ưng và Ảnh Nhiên rồi phải không?” Như Mặc nhẹ vuốt tóc nàng, Bắc Dao Quang gật đầu “ đúng vậy, nhưng có liên quan gì đến chuyện đứa nhỏ?”
” Dao Quang, ngươi sao thông minh một đời mà hồ đồ nhất thời như thế? Tuyết Ưng là chủng loại có thể hình lớn nhất trong không trung, nguyên hình của bọn họ so với các sinh vật khác trên lục địa cũng lớn hơn gấp nhiều lần, hiện tạ chúng ta chỉ nhìn thấy bộ dáng nhân loại của Ảnh Nhiên cho nên mới thấy bụng của nàng bự quá mức nhưng khi sinh sản sẽ quay về nguyên hình thì cái bụng như vậy cũng không tính là gì. Nếu ta nói không sai thì bụng của Ảnh Nhiên như vậy cũng không tính là lớn, thậm chí còn nhỏ nữa, chẳng qua Ảnh Nhiên lần đầu tiên làm mẹ cho nên quá mức khẩn trương, không ăn ngủ tốt nên mới gầy như vậy”
Như Mặc nói xong thì mọi người cũng hiểu ra, Bắc Dao Quang dùng sức vỗ trán mình, bật cười “ ai nha, ta quả thật là thông minh một đời mà hồ đồ nhất thời, tự dưng lại lo lắng chuyện không đâu, đúng là quan tâm quá mức mà”
Ngọc Linh Lung cũng che miệng nở nụ cười, lúc này đứa nhỏ trong ngực Thanh Nhi cũng bật cười khanh khách, tiếng cười thanh thúy của trẻ con đã thu hút Ảnh Nhiên “ Thanh Nhi đại nhân, ta có thể ôm một chút không?”
Thanh Nhi mỉm cười, lập tức đưa đứa nhỏ cho nàng “ đương nhiên là có thể, nhưng hắn thích nắm tóc của người khác, Ưng vương phi phải cẩn thận một chút, đừng để hắn làm đau”
Tuyết Ưng nghe tiếng cười của đứa nhỏ thì theo phản xạ lui lại hai bước, sau đó lại ép bản thân tiến lên, có chút sợ hãi nhìn đứa nhỏ mặc áo hồng được truyền từ tay Thanh Nhi sang tay Ảnh Nhiên.
Xiêm y đó đúng là cái mà trước kia Ảnh Nhiên đã làm, lúc đó hắn rất ngạc nhiên, không hiểu sao nàng lại đem toàn bộ cho đứa nhỏ của Báo vương, nhưng hắn không phản đối, chỉ cần Ảnh Nhiên thích thì cho ai cũng được.
Vật nhỏ trong ngực, mái tóc ngoài trừ lọn trước trán có màu xanh biếc thì còn lại đều đen tuyền, đôi đồng tử đen láy và sâu thẳm nhìn Ảnh Nhiên không chớp, đôi môi nhỏ đỏ mọng đang nhiệt tình cười với nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần, cái mũi cao khéo léo, má lúm đồng tiền đáng yêu, bàn tay bé nhỏ đang nắm mái tóc màu bạc của Ảnh Nhiên, ra sức kéo. Ảnh Nhiên không giãy dụa, mặc nó cầm lấy, đứa nhỏ này quả là một bảo bối linh hoạt, đáng
