ta cũng có thể cùng ngươi ra chiến trường a”
” Không được! Nếu Bắc Dao đã nói như vậy thì nhất định có đạo lý, ta cũng không nghe Như Mặc phản bác, cho dù là cấm kỵ của nhân loại nhưng bọn họ cũng giống như Tuyết Ưng tộc chúng ta, cho nên ngươi vẫn nên ngoan ngoãn chịu đựng, tạm thời ở trong động đi, nếu ngươi thực sự muốn ra ngoài thì ta mang ngươi bay một vòng là được”
Tuyết Ưng hoàn toàn bác bỏ ý kiến của Ảnh Nhiên, vẻ mặt còn rất nghiêm túc, thậm chí mày con cau lại.
Lúc mới đầu, Ảnh Nhiên rất cảm kích Tuyết Ưng quan tâm và xem trọng nàng nhưng trải qua ba tháng, mỗi ngày hắn đều lẽo đẽo đi theo nàng, lải nhải nên làm cái này, không nên làm cái kia, xem nàng giống như là đứa trẻ thì Ảnh Nhiên bắt đầu thấy đau đầu, cho đến một tháng trước, Bắc Dao Quang đưa cho hắn giáo trình bồi dưỡng phụ thân gì đó thì Tuyết Ưng chẳng khác gì gà mẹ bảo hộ gà con, cơ hồ ngay cả chuyện ăn, ngủ cũng không muốn nàng động tay, ngậm miệng mở miệng đều là Bắc Dao nói thế này, Bắc Dao nó thế kia, làm cho Ảnh Nhiên bắt đầu hoài niệm một Tuyết Ưng vô tâm, thô lỗ làm cho nàng hay hiểu lầm và nổi giận trước kia.
Trước kia ở trên giường hắn luôn thô bạo, dũng mãnh ra vào nhưng bây giờ đừng nói là hoạt động thô bạo trên giường, ngay cả ngủ hắn cũng không có nhúc nhích, tối nằm tư thế gì thì sáng ra y chang như vậy, có lần Ảnh Nhiên thử thẹn thùng hỏi hắn sao không thèm đụng đến nàng thì hắn còn nghiêm trang nói là vì sức khỏe của đứa nhỏ, trước khi đứa nhỏ sinh ra thì chuyện phòng the phải ngưng lại, làm cho Ảnh Nhiên nghẹn họng, không nói được tiếng nào.
Mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế thì đến lượt Ảnh Nhiên lại có chút ảo não vì sự xuất hiện của đứa nhỏ.
” Quên đi, vậy không đi nữa” Ảnh Nhiên vô lực quay về chỗ ngồi.
” Ảnh Nhiên, ngươi ở mất hứng sao?” Tuyết Ưng cẩn thận quan sát ngôn sắc của nàng rồi hỏi.
” Không có, ta chỉ cảm thấy hơi mệt, không muốn ra ngoài nữa, ngươi nói đúng, ta đi lòng vòng trong động cũng được, thật hi vọng đứa nhỏ này nhanh chóng ra đời” Ảnh Nhiên hi vọng sinh càng sớm càng tốt, nàng sợ nếu cứ tiếp tục thì chính nàng lại mắc chứng bịnh sợ hãi đứa nhỏ.
“Được rồi, ngươi cảm thấy mệt sao? Vậy có muốn quay về giường nằm nghỉ không? hiện tại nên kể chuyện cho cục cưng nghe, tuy ta không biết cái này có tác dụng gì với việc dưỡng thai hay không, nhưng Bắc Dao lại nói nó rất có ích, nàng nói tiểu ác ma và tiểu ma nữ vì khi ở trong bụng nàng không được nghe kể chuyện cổ tích cho nên mới gây sự như vậy, con của chúng ta không thể như bọn họ cho nên mỗi ngày phải kể chuyện cho nó nghe, ngươi chờ một chút, ta đi lấy sách kể chuyện”
Tuyết Ưng vừa lải nhải, vừa đặt Ảnh Nhiên lên giường, sau đó mới xoay người đi vào chuyên khu trẻ con ở sâu trong động.
Cái gọi là chuyện cổ tích chính là một quyển sổ dày được viết tay, kể về các câu chuyện xưa, tuy rằng mỗi truyện không dài lắm nhưng đều có ý nghĩa giáo dục nhất định, đây chính là sách gối đầu giường của những tiểu hài tử thời hiện đại được Bắc Dao Quang biên soạn lại, chép thành hai bản, một đưa cho Ngọc Linh Lung, một giao cho Tuyết Ưng, mà nhân vật chính được cải biên trong hai cuốn sách này chính là Bắc Dao Bảo Bảo và Bắc Dao Mặc Mặc.
Ảnh Nhiên có chút vô lực nhìn Tuyết Ưng bước nhanh vào sâu trong động, tưởng chừng muốn ngửa cổ lên trời mà thét lớn “ trời ơi, mười tháng trôi qua thật mau đi”
Sau đó thì ngã xuống tấm đệm lông vũ êm ái, giả bộ ngủ, nàng tuyệt đối không thích nghe cái gọi là chuyện xưa kia, đứa nhỏ có nghe được hay không hay là nghe mà có hiểu hay không thì nàng không biết, nhưng nàng thì đã sắp thuộc lòng mấy chuyện đó rồi, thật không hiểu mấy chuyện đó là dành cho đứa nhỏ hay là để giáo huấn người lớn.
Quả nhiên là làm cha mẹ không dễ chút nào a, nhất là khi bọn họ quen biết với người của Bắc Dao gia.
Bụng của Ảnh Nhiên mỗi ngày một lớn, khi mới mang thai được ba tháng thì không cảm giác thay đổi gì nhiều nhưng đến trước khi sinh ba tháng thì bụng của nàng bự quá mức.
Khi Bắc Dao Quang cùng Như Mặc và Thanh Nhi, Ngọc Linh Lung đến thăm thì đều trố mắt kinh ngạc, không thể tưởng tượng nổi, bụng lớn như vậy thì bên trong chắc phải chứa đến mấy cục cưng á.
” Ảnh Nhiên, ngươi, bụng của ngươi? Như Mặc, mau đến nhìn xem bên trong rốt cuộc có mấy cục cưng, đừng nói là tam hay tứ bào thai nha” Bắc Dao Quang nghẹn họng trân trối chỉ tay vào bụng của Ảnh Nhiên.
Ảnh Nhiên vẫn dùng hình dạng nhân loại xuất hiện trước mắt bọn họ nhưng thân hình gầy yếu, gần như bị cái bụng của nàng che khuất, chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang mỉm cười, làm cho Bắc Dao Quang lo lắng nếu nàng thở mạnh một chút thì bụng của nàng sẽ vỡ ra.
Thanh Nhi cũng thiếu chút nữa là rớt đứa nhỏ hắn đang ôm trong tay, Ngọc Linh Lung cũng hoảng sợ nhìn bụng của Ảnh Nhiên.
” Dao Quang cùng các ngươi không cần quá lo lắng, bụng lớn như vậy là bình thường, bên trong cũng không có nhiều cục cưng mà chỉ có một thôi, Tuyết Ưng tộc chúng ta rất ít khi có trường hợp chết khi sinh sản a” Ảnh Nhiên thấy bộ dạng kinh hách của bọn họ thì vội vàng giải thích.
” Một cái đứ
