Ung Vương Liệt Tình

Ung Vương Liệt Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325620

Bình chọn: 9.00/10/562 lượt.

đều kiên nhẫn luyện tập, cho tới giờ cũng đã hơn một tháng.

Thành quả sau hơn một tháng luyện tập là hắn đã thành thục và duyên dáng ôm hài tử của hắn, có thể thay tã cho nó, cũng có thể miễn cưỡng hát vài câu để ru hài tử ngủ…

Bây giờ hắn đang trong giai đoạn hai của quá trình huấn luyện, chính là học cách tắm rửa cho tiểu bảo bảo, học cách cho bảo bảo ăn những thức ăn dinh dưỡng nào để bảo bảo mau lớn…Giáo trình này thì hầu như người hiện đại nào cũng biết, bở vì Bắc Dao Quang bê nguyên xi kiến thức của thời hiện đại đến chỉnh Tuyết Ưng, coi như là trừng phạt hắn đã làm cho Ảnh Nhiên chịu ủy khuất, chuyện này Tuyết Ưng không hề biết, chỉ nghĩ là Như Mặc và Bắc Dao Quang đã có kinh nghiệm làm cha mẹ, nay chỉ lại cho hắn thì hắn đương nhiên phải nghe.

” Tuyết Ưng, thời gian còn nhiều, ngươi không cần liều mạng như vậy, đến ngồi bên ta một lát đi, trò chuyện với ta rồi tắm cho búp bê cục cưng sau cũng được mà”

Ảnh Nhiên thấy hắn như vậy thì đau lòng khôn xiết, thành thân cùng hắn, chân chính sống cuộc sống vợ chồng với hắn rồi mới biết nam nhân đáng tin cậy đến mức nào, nói là làm, hứa là giữ lời. Chỉ cần chuyện gì tốt cho nàng thì hắn đều nguyện ý đi làm, cho dù kết quả không được như ý nhưng nghĩ đến sự chân thành và dụng tâm của hắn là Ảnh Nhiên lại muốn khóc.

Tuyết Ưng lập tức bế búp bê cục cưng đi ra, đặt trên một mô đất cao được phủ khăn lông, động tác thuần thục dùng khăn lông quấn quanh, giống như búp bê kia là đứa nhỏ thực sự, sợ đứa nhỏ bị cảm lạnh, làm xong mọi việc mới yên tâm đi đến bên cạnh Ảnh Nhiên, đầu tiên là ngồi chồm hổm xuống, đưa tay sờ bụng nàng “ có phải đây là lưng của đứa nhỏ sao?”

Ảnh Nhiên bật cười lắc đầu,” Không phải, Tuyết Ưng, ngươi thật khẩn trương, không có việc gì, vẫn còn sớm mà, hơn nữa ngươi quên chúng ta là Tuyết Ưng sao, xương sống hay gì đó thì chỉ có nhân loại mới vậy”

“Thực ra phụ nữ có thai thì có khác gì nhau đâu, dù sao cẩn thận vẫn hơn, nếu ngươi thấy không thoải mái thì nhất định phải nói cho ta biết”

Tuyết Ưng không phải người trong cuộc nên không biết cảm giác thế nào, nhưng theo hắn thấy thì Bắc Dao Quang quả là một nữ nhân dũng cảm, sinh hạ cả một đôi xà tử, còn nuôi dưỡng bọn họ khôn lớn, hơn nữa còn là tiểu ác ma luôn gây rối mà hắn đã lĩnh giáo không ít, vì vậy Tuyết Ưng mới không hề phản đối nhiệm vụ mà Bắc Dao Quang giao phó, nghe lời người có kinh nghiệm thì không thể sai được.

” Ân! Nhất định sẽ nói với ngươi, đi, bây giờ cùng với ta ra ngoài đi dạo một chút đi” Ảnh Nhiên nói xong thì buông tã lót mới làm được một nửa xuống, kỹ năng may đồ vẫn là học từ Bắc Dao Quang nhưng tã lót này không phải cho đứa nhỏ của nàng mà chuẩn bị cho đứa nhỏ của Thanh Nhi và Báo vương Linh Lung.

Đứa nhỏ của bọn họ tính ra lớn hơn đứa nhỏ của nàng và Tuyết Ưng vài tháng. Xà quân đại nhân và Bắc Dao Quang cũng đã sớm thương lượng qua, muốn làm cho đứa nhỏ biến hình sớm hơn, lớn nhanh hơn, coi như là báo đáp ân tình của Thanh Nhi đã trung thành với chủ tử nhiều năm như vậy, cho nên Bắc Dao Quang nói sau khi đứa nhỏ biến hình thì cần ít tã lót, quần áo thoải mái, vẫn còn một ít quần áo cũ của Mặc Mặc tiểu chủ và Bảo Bảo tiểu chủ nhưng Thú tộc lạnh hơn những nơi khác nên chuẩn bị thêm vẫn hơn.

Mà nàng trong những ngày ở Xà tộc đã được Ngọc Linh Lung đại nhân và Thanh Nhi đại nhân chiếu cố không ít, hơn nữa Tuyết Ưng có thể nhanh chóng cởi bỏ khúc mắc trong lòng cũng nhờ Thanh Nhi khuyên nhủ, cho nên nàng phải làm gì đó để cảm tạ bọn họ, vừa lúc Bắc Dao Quang nhắc đến chuyện may tã lót, cho nên nàng liền may cho đứa nhỏ của Ngọc Linh Lung vài bộ quần áo để làm lễ vật tạ ơn. Vì thế nàng siêng năng học may vá, còn yêu cầu tám vị hộ pháp đến nhân gian mua về đủ loại tơ lụa tinh xảo và chỉ may thượng hạng, bắt đầu tỉ mỉ may tã lót và quần áo.

Hơn một tháng, đồ chưa thành phẩm có tới một đống, chân chính nhìn được mắt thì chỉ có hai cái mà thôi nhưng dù vậy Ảnh Nhiên cũng thập phần vui vẻ, bởi vì nàng đã nắm được bí quyết làm thế nào để may được một bộ y phục tinh xảo, hiện tại cái trên tay nàng chỉ mất một buổi sáng đã làm xong, đợi khi đứa nhỏ của Ngọc Linh Lung sinh ra thì nàng đã có thể làm cho nó những bộ y phục xinh đẹp.

“Không được, Bắc Dao nói khi mang thai ba tháng và trước khi sinh ba tháng không được vận động mạnh, cho nên nếu ngươi muốn đi lại một chút thì ta với ngươi đi lòng vòng trong động là được rồi, dù sao nơi này cũng đủ lớn, không cần ra ngoài bay”

Ảnh Nhiên vốn muốn Tuyết Ưng cùng ra ngoài là để hắn có thể hít thở không khí trong lành, mỗi ngày đều ở trong động học tập cách chiếu cố đứa nhỏ đã làm hắn gầy một vòng lớn, nàng nhìn thấy rất đau lòng, không ngờ Tuyết Ưng lại nói như vậy, làm Ảnh Nhiên có chút dở khóc dở cười, chẳng lẽ hắn coi nàng là nhân loại rồi?

” Tuyết Ưng, chúng ta không phải nhân loại, cho nên những cấm kỵ của nhân loại không ảnh hưởng đến chúng ta, ngươi đã quên Tuyết Ưng tộc chúng ta xưa nay đều là bộ tộc mạnh mẽ, khỏe mạnh sao, đừng nói là trước sau ba tháng không được vận động gì đó, mà dù bây giờ có đại chiến thần ma thì


Polaroid