ơi a, ta đâu có làm cái gì, vì sao các ngươi phải cảm tạ ta? Ta còn phải cảm ơn các ngươi giúp ta tìm ca ca nha”
Hiển nhiên Tuyết Kiều cũng không biết khi nàng nâng cái đuôi cái lên đối với Tuyết Ưng và Ảnh Nhiên có bao nhiêu ý nghĩa và quan trọng, đối với nàng thì chỉ là một chuyện đơn giản, như là nhắm mắt mở mắt nhưng đối với bọn họ thì chính là chết đi sống lại.
” Tuyết Kiều, tóm lại chúng ta phải cám ơn ngươi, về sau Tuyết Ưng thiếu ngươi một nhân tình, khi ngươi cần trợ giúp gì thì cứ nói ra, ta nếu làm được thì sẽ hết sức, nhất định sẽ vì ngươi mà làm”. Tuy rằng bộ tộc Nhân Ngư cơ hồ là siêu năng lực, không có chuyện gì bọn họ không làm được nhưng chịu ơn huệ của nàng thì Tuyết Ưng không thể không nói lời cảm tạ và hứa hẹn.
Nói xong, thân ảnh màu trắng cũng chậm rãi trồi lên khỏi mặt nước, đạp nước mà đi tới bên bờ. lúc này Ảnh Nhiên đã đốt lên một đống lửa.
Tuyết Kiều còn đứng bên cạnh tảng đá, tựa hồ như đang suy nghĩ những lời Tuyết Ưng nói, nghĩ mãi cũng không nghĩ ra vì sao hắn và Ảnh Nhiên lại phải cảm kích nàng, lắc đầu một cái rồi lai đem cái đuôi thật to từ trong nước vung lên, sau đó nhìn như nặng nề nhưng lại rất nhẹ nhàng đáp xuống hai khối đá, nước sông cũng rơi đầy trong không gian.
Tuyết Ưng và Ảnh Nhiên lại lần nữa rung động nhìn một màn kia, quả thực không thể tin được Tuyết Kiều nhỏ xinh, mảnh khảnh như vậy mà dưới eo lại là cái đuôi cá đồ sộ, lúc trước hai người nhìn thấy cái đuôi hình quạt nhiều màu thiệt lớn, chẳng qua chỉ là một phần cuối của cái đuôi mà thôi.
Những cái vảy tròn vo hắt ra ánh sáng diễm lệ, vảy nhân ngư không giống vảy cá hay bất kỳ động vật có vảy nào khác, vảy dính sát vào làn da mà là một mảnh phiến trình đứng thẳng xoắn ốc dựng thẳng trên làn da, đỉnh bén nhọn, dưới ánh trăng tản ra ánh sáng so với đao phong còn lợi hại hơn, làm cho Tuyết Ưng và Ảnh Nhiên khẳng định, nếu có sinh vật nào không cẩn thận đụng vào cái vảy kia thì không bị độc chết cũng bị sự sắc bén đâm thành tổ ong vò vẽ.
Càng không nói tới cái bụng to lớn cùng cơ thể cường kiện lại có năng lực co rút, nuốt một lần cả trăm sinh linh yêu vật là không thành vấn đề, tưởng tượng cảnh nhân ngư đi kiếm thức ăn, dùng cái miệng nhỏ nhắn kia mà nuốt các sinh vật thật lớn vào, tình cảnh đó làm cho người ta cảm thấy cực kỳ quái dị và kinh khủng.
Mà ở chỗ cơ thể không bị những cái vảy đáng sợ kia che kín lại rất xinh đẹp, tuyệt mỹ, không một chút tỳ vết, ngay cả phần giao nhau ở cánh tay trước ngực cũng tinh xảo không một chút thiếu hụt, càng đừng nói tới gương mặt vô cùng thuần khiết, nhìn nàng nhẹ nhàng hạ nửa người, sinh vật trong sông làm người ta nhìn thấy lo sợ lúc trước thì bây giờ nhìn thế nào cũng là một cô gái làm người ta thương tiếc mà thôi.
Tuyết Ưng và Ảnh Nhiên từ lúc chào đời tới giờ mới lần đầu tiên chân chính nhìn thấy Nhân Ngư, mà cũng là hai ngươi duy nhất nhìn thấy Nhân Ngư mà hoàn hảo, không bị tổn thương gì, đương nhiên trước bọn họ còn có Xà quân Như Mặc, nhưng hắn là có thân phận ca ca, còn bọn họ là người xa lạ, có được đãi ngộ này cũng được xem là vận khí quá tốt.
Ánh lửa cháy mãnh liệt, Tuyết Ưng và Ảnh Nhiên thì ngơ ngác ngồi bên cạnh đống lửa, hồi lâu mới phục hồi tinh thần, không ai nói với ai tiếng nào, không khí rất kỳ dị.
Tuyết Kiều lại càng không biết trong lòng bọn họ đang bối rối, bao nhiêu năm rồi sống cô độc một mình nên nàng đã sớm có thói quen im lặng, giống như trước kia nàng vẫn thường tắm ánh trăng, khi ánh trăng chiếu lên những cái vảy của nàng thì sẽ hóa thành một tia sáng màu lam, chiếu thẳng vào cơ thể nàng.
Mỗi lần tắm ánh trăng xong, nàng đều cảm thấy thân thể rất thoải mái, rất thỏa mãn, cho nên bao nhiêu năm qua nàng đều có thói quen như vậy, còn Tuyết Ưng thì biết cái mà nàng gọi là tắm ánh trăng thực ra là hấp thụ linh lực của nhật nguyệt trong thiên địa, nàng đương nhiên làm đến đơn giản như thế là vì cơ thể đã tu luyện đến mức linh lực trở nên vô thượng.
” Ưng Vương đại nhân, chúng ta ngày mai phải rời khỏi nơi này sao?” Ảnh Nhiên cúi đầu hỏi, tầm mắt lại nhìn đến trên người Tuyết Kiều
“Nơi này dù sao cũng không thể ở lại lâu, chẳng lẽ ngươi không muốn đến Xà tộc nhìn xem Như Mặc và Bảo Bảo như thế nào sao? Chúng ta ở đây không biết đã bao nhiêu lâu rồi, lúc này Tước Hoàng sơn chắc đã trở thành tử địa, nguyên thần của Vân Thư không biết có thể thu thập được bao nhiêu, chúng ta may mắn gặp họa mà được phúc, bảo toàn được chính mình”
Trải qua mấy ngày này, tính tình bộc trực và xúc động của Tuyết Ưng đã thu liễm không ít, nếu đổi lại là lúc trước thì những lời này không giống như là từ hắn nói ra.
Ảnh Nhiên mỗi người nghe hắn nói một câu, thần sắc thay đổi “ Ưng vương đại nhân nói đúng, nên đi xe tiểu chủ và Hồ vương đại nhân bọn họ thế nào, chỉ hi vọng tất cả đều bình an”
” Ảnh Nhiên, nhìn đạo hạnh và căn cơ của ngươi ít nhất cũng được, ba đến bốn ngàn năm, vì sao chưa bao giờ ta thấy ngươi ở trong tộc”. Tuyết Ưng nhịn không được mà đem nghi vấn trong lòng hắn nói ra, mặc dù hắn không phải là một vị vương chuyên cần lắm, nhất là một
