nh âm vui vẻ làm ta liên tưởng đến Tiểu
Hỉ. Tiếng nói của bọn họ đều sinh động dễ nghe như vậy, thật khiến lòng người
thoải mái thư giãn. Bất quá, trong thanh âm của Tiểu Hỉ có phần thành thục hơn,
mà thanh âm của Nhu Phi thì chỉ có hai từ để diễn tả: non nớt. Ta không khỏi
cau mày.
“Đa tạ Nhu Phi nương nương”, ta cùng Lôi Hổ
đáp lời rồi đứng dậy. Lôi Hổ tuy thường xuyên qua lại trong nội cung nhưng
chung quy hắn vẫn là nam tử, sau khi hành lễ xong liền bước lui sang một bên.
Ta đứng một mình đối mặt với nữ tử lớn hơn mình hai tuổi nhưng thoạt nhìn còn
có vẻ ngây thơ hơn mình. Trên gương mặt nàng tràn đầy nét vui tươi phấn khởi.
“Ngươi có thể đến đây thật sự quá tốt, mấy
ngày nay ta thật buồn chán a!”, Nhu Phi hiển nhiên rất cao hứng, chờ Lôi Hổ vừa
lui sang một bên liền tiên đến giữ chặt cổ tay ta mà nói, “Ta đã nhiều ngày
không nhìn thấy Hoàng Thượng, lúc thì bảo là bệnh, lúc thì bảo là có công việc,
không có ai đến nói chuyện với ta, bọn cung nữ thái giám e ngại thân phận nên
không dám chơi đùa cùng ta. Ngươi là nữ quan, lại là người bên cạnh Hoàng
Thượng, phỏng chừng ngươi có thể chơi với ta”, thời điểm nói những lời này ánh
mắt của Nhu Phi lấp lánh như ngôi sao nhỏ, sau lại nhớ đến điều gì nên ngôi sao
liền trở nên ảm đạm, “Hoàng Thượng bị bệnh thật sao? Có thật nghiêm trọng
không? Tại sao không cho ta đến thăm hỏi? Ta rất nhớ lão nhân gia a! Ngươi nói
giúp một tiếng để ta đến gặp người, được không?”, nàng nói xong liền liếc mắt
nhìn ta một cái.
Lão nhân gia? Có ý tứ gì? Đây là xưng hô
của phi tử đối với Hoàng Đế sao? Ta cảm thấy buồn bực nhưng bàn tay bị nàng giữ
chặt nên không biết làm thế nào. Ngôi sao nhỏ vừa lóe lên đã vụt tắt cùng khuôn
mặt nhỏ nhắn ngập tràn chờ mong kia… Lôi Hổ nói đúng, thật sự… rất khó xuống
tay. Ta cúi đầu nhìn xuống bàn tay bị nàng bắt giữ, đồng thời cũng mượn cơ hội
che giấu thần sắc trong mắt, “Nương nương”
“A! Thật xin lỗi, thật xin lỗi, không phải
ta cố ý làm khó dễ ngươi”, ta chú ý đôi mắt của nàng, Nhu Phi thật giống một
con thỏ nhỏ, vừa có chút lo lắng, vừa có chút ủy khuất không nói nên lời, “Ta
biết nữ quan chỉ nghe lệnh một người là Hoàng Thượng. Ta chỉ là… ta chỉ là… ta
chỉ là cảm thấy nơi này thật cô đơn a! Thời điểm tiến cung, phụ thân nói Hoàng
Thượng về sau sẽ chiếu cố ta, lúc trước cũng như vậy. Nhưng hiện tại lão nhân
gia không biết thế nào… ta nhớ phụ thân… ta nhớ Hoàng Thượng a!”
Lôi Hổ nói đúng, nàng xác thật thích khóc.
Lời vừa nói xong thì hai mắt đã ngấn lệ.
Nhu Phi vừa định mở miệng nói thì vị cung
nữ bên cạnh khẽ ho vài tiếng. Thái độ này tuyệt đối là cố tình nhắc nhở động
tĩnh của người nào đó. Người cần phòng bị nhắc nhở lúc này chỉ có ta và Nhu
Phi, mà ta lại là người ngoài nên thanh âm này muốn nhắc nhở ai… căn bản không
cần phỏng đoán. Chỉ là ta rất ngạc nhiên, lại có một cung nữ cả gan ngăn cản
lời nói của nương nương?
“Thiến Nhi, không sao đâu. Hoàng Thượng là
người tốt, nàng là người bên cạnh Hoàng Thượng nên cũng nhất định là người
tốt”, Nhu Phi xoay đầu nói với một cung nữ có khuôn mặt tựa trăng rằm, ngữ khí
không hề hờn giận, sau đó Nhu Phi lại quay đầu nói với ta, “Hơn nữa, ta cũng
cảm thấy nàng rất tốt, không giống những nữ nhân khác. Nàng không lấy lòng ta
và cũng không chán ghét ta!”, vế sau tuy là nói với ta những nàng cố tình để vị
cung nữ kia nghe thấy. Mối quan hệ giữa nàng cùng vị cung nữ kia thật không
bình thường.
“Đúng vậy, thưa nương nương”, cung nữ kia
khom người cẩn thận hành lễ, sau đó mỉm cười tiến lên vài bước rồi thi lễ với
ta, “Thiến Nhi bái kiến nữ quan. Không biết hôm nay nữ quan đến đây là có điều
gì cần chỉ bảo?”, ánh mắt kia thật sự trong suốt, trong suốt đến mức làm người
khác ghen tị.
“Không có việc gì”, ta cười cười, nâng bàn
tay bị Nhu Phi giữ chặt lên trước ngực rồi nhẹ nhàng nói lời trấn an, “Chỉ là
Hoàng Thượng gần đây thật sự rất bận, không có thời gian đến chỗ nương nương
nên phân phó nô tỳ đến đây hỏi thăm xem nương nương có thiếu gì không?”. Khóe
mắt cung nữ kia liếc nhanh về phía cánh tay của ta do nâng lên mà ống tay áo bị
trượt xuống. Ta nhìn theo và phát hiện một mảnh chỉ đỏ tươi đang quấn quanh
vòng tay như tuyết trắng của chính mình, ra là vậy!
Động tác nho nhỏ của ta không khiến Nhu Phi
chú ý, nàng vì nghe nói Hoàng Thượng bận rộn mà không phải sinh bệnh nên vô
cùng cao hứng. Tuy nhiên, mọi động tác của ta đều không lọt khỏi đôi mắt của
Thiến Nhi, sự đề phòng của nàng trở thành địch ý. Quả là một cung nữ khôn khéo,
ta nghĩ Nhu Phi này có thể bảo trì sự đơn thuần đến ngày hôm nay, ngoài sự sủng
ái của Hoàng Đế thì xem ra công lao của vị cung nữ này cũng không hề nhỏ.
Chúng ta còn nói thêm điều gì đó, không rõ
lắm, phần lớn đều là Nhu Phi nói. Thật tức chết ta, nàng vừa giữ chặt tay ta
vừa hỏi đông hỏi tây. Một phần vì an tâm nên khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn trở
nên phiếm hồng. Nếu ta không nói thẳng rằng mình có việc thì nàng còn muốn lôi
kéo ta đến xem Mao Câu, đó là tên con chó nhỏ nàng vừa nuôi dưỡng. Đúng là một
đóa hoa
