Tuyết Ti Thiên Thiên Nhiễu

Tuyết Ti Thiên Thiên Nhiễu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325863

Bình chọn: 7.5.00/10/586 lượt.

i nương nương là người rất

kiên cường”, hắn đưa lưng xoay người trộm lau nước mắt, khẩu khí tự hào tuyệt

đối, “Cùng là Hoàng Phi, nhưng Nhu Phi nương nương chỉ sợ không nhịn được”

“A, là sao?”, tại sao lại xuất hiện thêm

một vị Nhu Phi? Dường như ta đã nghe nói qua, hiện tại đây là vị phi tần được

sủng ái nhất trong cung.

“Thanh Nguyệt, chúng ta cũng đừng đứng như

vậy nữa, ngồi xuống đi, ta sẽ nói cho ngươi nghe”

“Được”, dù sao cũng nhàn rỗi, có chuyện xưa

nghe cũng tốt. Đúng lúc ấy, ta nhìn thấy tại ngọn giả sơn cách đó không xa lộ

ra một mảnh vải nhỏ màu hồng nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến mất. Ta cười

lạnh, quả nhiên… nữ tử nội cung tâm cơ dù sâu nhưng cũng có hạn.

Nhu Phi. Tổng kết miêu tả của Lôi Hổ, nữ

nhân này cho ta ấn tượng chính là một đứa nhỏ không hơn không kém. Theo lời nói

của hắn, Nhu Phi này nuôi dưỡng rất nhiều sủng vật, đáng tiếc đều đã chết. Thỏ

chết nàng khóc hai ngày, chim chóc chết nàng khóc hai ngày, chim chóc bị mèo vồ

chết nàng cũng khóc hai ngày. Cũng may nàng khóc xong hai ngày liền trở lại vui

vẻ như xưa mà bắt đầu đi tìm trò chơi khác. Thời gian tiến cung ba năm, nàng cứ

như thế mà khóc khóc cười cười vượt qua, Hoàng Đế cư nhiên còn sủng ái nàng. Từ

tài nhân trở thành phi tử chỉ trong một năm, nàng tấn chức với tốc độ nhanh như

vậy nên khiến cả hậu cung ganh tị, “Đương nhiên, nàng đủ tiêu chuẩn trở thành

đích ngắm của người khác”, ta nghĩ thầm trong lòng. Hoàng Đế đã lớn tuổi lại bị

bệnh nhiều năm, vậy mà hắn lại yêu thích một nữ nhân như thế, đúng là kỳ quái.

Là yêu thích thật tâm hay vẫn còn thâm ý khác, ta nhất thời không lý giải được.

“Nhu Phi nương nương thật khiến người khác

yêu thích, tâm tư của nàng cũng tốt lắm, chỉ là yếu ớt một chút và không có khả

năng đương đầu sóng gió. Nàng cùng Cẩn Phi nương nương thật không thể so sánh”,

nói cả nửa ngày rốt cuộc Lôi Hổ vẫn không quên đệm thêm lời khen ngợi vị thân

mẫu Cẩn Phi.

“Ừm!”

“Ngươi cũng nghĩ như vậy sao?”, một cái gật

đầu của ta khiến Lôi Hổ tràn đầy vui mừng, gương mặt cũng cười thành một đóa

hoa, “Ha ha, ta biết ngươi rất có mắt nhìn người. Lần sau ta sẽ mang ngươi đến

cung của Cẩn Phi nương nương thỉnh an, vừa rồi người dường như thật sự thích

ngươi”

Ta thở dài, tại sao lúc trước mình lại cho

rằng hắn thật sự uy vũ chứ? Ta nhớ lại cảm giác đêm đó bị hắn bắt cóc, “uy vũ?”…

ta thật muốn hung hăng cắn đứt lưỡi của chính mình. Hắn căn bản là thô vụng a!

Hiển nhiên, vừa rồi hắn đã hiểu lầm ý tứ của ta. Ta gật đầu là vì Cẩn Phi căn

bản không thể so sánh với Nhu Phi. Cẩn Phi quả thật tôn quý, nhưng con trai của

nàng đã mất nhiều năm, có thể nói nàng căn bản không có gì uy hiếp. Hoàng Đế

đối với nàng rất tốt, nhưng đã qua nhiều năm như vậy, hắn dù đối xử phân biệt

với nàng cũng sẽ không ai cảm thấy chướng mắt, mọi người đã hình thành thói

quen đối với nàng. Nhu Phi không giống như vậy. Nàng chỉ là một nữ tử mới được

tiến cung, lý lịch lại nông cạn, vì Hoàng Đế sủng ái mà trở thành cái gai trong

mắt mọi người. Động đến Cẩn Phi, hậu cung tất nhiên sẽ rung chuyển, còn có khả

năng xảy ra nhiễu loạn, ít nhất Lôi Hổ sẽ có mặt trong đám nhiễu loạn đó. Còn

động đến Nhu Phi? Không giống a, hậu cung sẽ có sóng to gió lớn nhưng không

loạn, thật thú vị!

Ta ngẩng đầu nhìn lên, trời cũng không còn

sớm, nếu không chiếu theo danh sách mà bắt lính thì không biết phải giao đãi với

Hoàng Đế bên kia thế nào, “Đi thôi”. Ta đứng lên ra lệnh cho bọn thái giám cung

nữ đang bắt bướm quay trở về rồi đưa thỏi vàng cho bọn họ tự phân chia. Ta cười

cười nhìn Lôi Hổ, “Thỉnh an Cẩn Phi thì để vài ngày nữa rồi tính. Hiện tại

chúng ta đi trước một bước đến “thỉnh an” vị Nhu Phi nương nương này”

“Thỉnh an Nhu Phi? Chúng ta không đợi con

thỏ sao? Nhưng Hoàng Thượng bên kia… đợi đã… ngươi không phải là… Nhu Phi?”,

Lôi Hổ thật vất vả mới thông suốt vấn đề, nhưng sau đó hắn liền lắc đầu lia

lịa, “Không phải ngươi nói sẽ không ra tay với người yếu nhược sao? Nhu Phi lại

không tới tìm ngươi gây phiền toái, ngươi không thể bắt bẻ nàng. Hơn nữa nàng

thật sự vô hại, ta không tin ngươi lại chọn nàng hạ thủ”

“Ngươi không muốn làm?”, ta nhìn chằm chằm

Lôi Hổ vẫn ngồi yên bất động, ta vẫn còn chưa xác định có động đến nàng hay

không mà chỉ muốn đến nhìn nàng một chút.

“Không phải, đương nhiên là muốn làm. Chỉ

là… có thể tìm người khác xuống tay hay không? Nhu Phi kia… Hoàng Thượng thật

sự thích nàng a!”

“Nhu Phi hay Cẩn Phi? Tự ngươi quyết định”,

ta không hề để ý đến hắn mà mang theo đám cung nữ thái giám rời đi. Ta tin

tưởng hắn sẽ đuổi theo.

Quả nhiên, thời điểm ta quỳ gối bái kiến

Nhu Phi thì hắn đã quỳ ngay bên cạnh. Dọc đường đi, hắn không muốn biểu hiện sự

đồng ý rõ ràng, nhưng vì Cẩn Phi nên hắn không dám tiến lên ngăn cản. Ha ha,

lòng người thật ích kỷ! Nếu so sánh với Cẩn Phi, vị Nhu Phi này dĩ nhiên sẽ

không tính là cái gì.

“Ngươi chính là Thanh Nguyệt nữ quan? Ta đã

nghe bọn họ nói qua ngươi. Xem ra tuổi của ta và ngươi cũng không chênh lệch

lắm, đừng đa lễ, đều đứng lên đi!”

Tha


Lamborghini Huracán LP 610-4 t