ì khi nhìn
đảo qua căn phòng ta phát hiện nơi này quá sạch sẽ. Một căn phòng trong khách
điếm đến cả bộ tách trà cũng không có sao? Điều tối quan trọng chính là thà
giết lầm hơn bỏ sót, nếu có trách cũng chỉ trách hắn đã dùng sai ám hiệu, ta
không giết hắn thì hắn sẽ giết ta a! Bất quá, những nghi vấn này ta nhất định
không nói ra. Hiện tại tính mạng của ta nhỏ như con kiến, bộc lộ khả năng quan
sát của mình chẳng hay ho gì.
Nghe ta nói xong, hắn gật đầu khen ngợi,
vấn đề này cũng không tiếp tục dây dưa. Đột nhiên, hắn nhớ ra thân phận của ta,
“Ta nhớ rõ ngươi chính là thị thiếp của Phong thiếu gia”, nói tới đây, hắn bỗng
nở nụ cười, “Tên Diên Tử này, ta biết hắn đời nào chịu thu nhận thị thiếp,
nguyên lai ngươi là người rất hữu dụng, khó trách… ”
Người hữu dụng? Phải nói là vật hữu dụng
mới đúng. Hãy còn mười tháng lẻ hai mươi mốt ngày nữa, trong khoảng thời gian
này, ta tốt nhất đừng làm người mới có thể sống sót a! Việc đã xong, ta nên sớm
cáo từ để tránh đêm dài lắm mộng. Ta đem gói hàng trong tay cung kính dâng lên,
“Công tử, đây là vật thiếu gia phân phó nô tỳ mang đến. Thời gian không còn
sớm, nếu không còn chuyện gì thì nô tỳ xin phép cáo lui, nô tỳ nên trở về báo
cáo kết quả lên chủ tử”.
Khi hắn tiếp nhận gói hàng, đôi mắt quét
nhanh qua dấu niêm phong. Thật may mắn, thiếu gia không tín nhiệm ta đâu. Mà
cũng tốt thôi, tránh cho ta can thiệp quá sâu vào hoạt động của bọn họ. Thêm
một chuyện chi bằng bớt một chuyện.
Sau khi xác định gói hàng không bị mở qua,
nét vui mừng trên mặt hắn làm ta run sợ, “Đừng vội, ta còn chút chuyện muốn hỏi
ngươi”, hắn đem gói hàng đặt bên cạnh, tựa nửa người vào thành giường rồi nhìn
ta một hồi.
“Thỉnh công tử chỉ dạy, nô tỳ biết gì sẽ
thưa rõ”, ta thật sự cái gì cũng không biết, muốn hỏi thì hỏi đi.
“Lần trước tên họ Triệu kia là ngươi xử lý?
Ngày đó ngươi đã giả vờ say rượu để câu dẫn hắn mắc mưu?”, hắn hỏi xong thản
nhiên chờ đợi, tựa như muốn xác định điều gì… hay nói hắn đang hy vọng điều gì.
Ách! Vấn đề này… ta phải trả lời thế nào
đây!? Cân nhắc một hồi, chi bằng ta cứ thừa nhận cho rồi, dù sao hắn cũng đã
biết chuyện ta giết người. Hắn cùng thiếu gia xem ra là đồng hội đồng thuyền,
chắc sẽ không vì tên họ Triệu kia đến tìm ta báo thù a!
“Dạ”
“Ngươi làm thế nào?”, hắn mỉm cười, ngữ khí
nhu hòa phảng phất giống như khi Vương đại nương hỏi xem ta đã ăn vụng cái gì.
“Là dùng vật này”, ta xòe lòng bàn tay cho
hắn xem chỉ đao. Muốn che giấu cũng vô ích, người này cũng thiếu gia có quan hệ
mật thiết, nếu hắn trực tiếp hỏi, thiếu gia sẽ không thay ta giữ bí mật đâu. Kỳ
quái, không hiểu sao ta thấy thiếu gia và những người bên cạnh hắn mỗi khi cười
lên đều thật đáng sợ.
Nhìn chỉ đao trong tay ta, hắn khẽ kéo tay
áo ta lại để nhìn cho rõ, “Ngươi luôn mang theo sao?”, hắn sờ nhẹ vào chỉ đao,
“Sẽ không bị thương chứ?”
“Sẽ không”, ngươi không để ta đi sao? Ngồi
phía trên thi thể người khác nói chuyện thú vị lắm sao?
Hắn không nghiên cứu chỉ đao của ta nữa mà
chuyển đề tài với tốc độ kinh người, “Ngươi hôm nay đã cứu mạng ta, vậy phải có
thưởng. Ngươi nói đi, ngươi muốn gì?”. Hắn vừa nói vừa chăm chú quan sát ta.
“Là công tử có hồng phúc, nô tỳ không dám
nhận thưởng, đây là bổn phận của nô tỳ”, để hắn ban thưởng chỉ phiền toái thêm
mà thôi.
“Ngươi muốn gì cứ việc nói ra”, hắn có vẻ
thành khẩn, “Vàng bạc châu báu không thành vấn đề, hay là… ”, hắn ngừng lại,
sau một hồi do dự mới nói nốt lời dang dở, “hay là ngươi muốn điều đặc biệt gì
đó, cứ việc mở miệng”.
Làm gì sâu xa đến thế a? Ta không cần suy
nghĩ, trực tiếp quỳ xuống nói, “Bất luận công tử thưởng cái gì nô tỳ cũng nhận,
nô tỳ tạ thưởng”.
“Không đặc biệt muốn thứ gì sao?”, hắn cố
chấp cúi đầu nhìn ta mà hỏi.
Hắn còn muốn dây dưa vấn đề này thêm bao
lâu? Chi bằng ta nói đại thứ gì đó để rời khỏi đây sớm một chút. Ta cúi đầu,
quyết định thực tế một chút, “Nô tỳ muốn tiền”. Tiền, chính xác là ta cần tiền.
Về sau muốn chạy trốn cũng hữu ích.
“Ngươi thiếu tiền?”, hắn có chút kinh ngạc,
sau đó cười khẩy, “Ngươi xác định mình cần tiền?”
Vô nghĩa! Ta có tiền thì còn quỳ gối ở đây
làm gì? Bất quá, ta quả thật không cần tiền tiêu, quần áo thức ăn trang sức
thiếu gia cung cấp đầy đủ. Dĩ nhiên, nếu có thêm tiền thì ta cũng không chê
nhiều. Hơn nữa, trừ tiền ra, ta còn cần hắn cho ta cái gì nữa? Tự do? Khiến
ngươi chê cười rồi!
“Ngươi cần bao nhiêu?”, trong lời nói của
hắn có mất mát, có khinh bỉ làm người khác cảm thấy xấu hổ. Đáng tiếc, ta không
xấu hổ.
“Một trăm lượng”, ta muốn nói một ngàn
lượng, nhưng ta thật sự không biết cái mạng của hắn có đáng giá đến thế không.
Ý tứ, đây tuyệt đối là ý tứ!
“Đây là một ngàn lượng, ngươi cầm lấy rồi
sớm trở về đi”, sự khinh thường chán ghét càng lộ ra rõ ràng. Hắn lấy ra tờ
ngân phiếu một ngàn lượng, còn chưa đợi ta tiếp nhận đã buông tay. Tờ giấy mỏng
manh bay xuống. Cảm xúc con người biến hóa nhanh thật.
Ta nhặt tờ ngân phiếu trước mặt bỏ vào
trong áo, sau đó dập đầu nói lời cảm tạ, “Đa tạ công tử ban cho
