i nhưng có chân
a, giống như chó đi tiểu vậy, ngươi chưa thấy qua sao?”
“Như vậy không có ý nghĩa”, một thanh âm
dâm loạn khác vang lên, “Để nàng học theo chó mẹ động dục không phải rất hay
sao?”
“Chó mẹ động dục? Bổn thiếu gia chưa thấy
qua, là bộ dáng gì?”, quả là một đệ đệ chăm học hỏi.
“Là thế này”, thanh âm thứ ba qua đi, trên
miệng giếng vang lên tiếng cười ầm ầm.
“Ê! Mau học chó mẹ động dục, bằng không ta
dìm ngươi chết đuối”, lại là vài tảng đá ném xuống miệng giếng trầm đục.
Hiện tại ta không còn tâm tình cũng như
tinh lực để ý đến hắn. Ta đột nhiên nghĩ đến điều gì đó liền sờ sờ vào túi, quả
nhiên, binh phù ngày hôm qua Tam Thiếu cho ta đã không tìm thấy. Khó trách
không giết ta, trong viện nhất định cũng có người của phụ thân, hắn biết khối
kia của Vũ Nhân đã ở trong tay ta. Hắn muốn nó. Hiểu được điểm này, ta đột
nhiên thở phào nhẹ nhõm, còn có lợi thế nha! Bình tĩnh một chút, phải bình tĩnh
hơn mới được, có lẽ ta vẫn còn có thể bảo trụ tính mạng.
“Lại giả chết? Ngươi có nghe bổn thiếu gia
nói gì không?”, thấy ta nửa ngày không nhúc nhích, đệ đệ giận dỗi, “Buông ra
cho ta”
Tình hình giống với lần trước, bất quá lần
này ta có lợi thế kinh nghiệm. Trước khi lồng sắt chìm vào nước ta liền hít
sâu, dùng hai tay bịt lỗ tai, giang hai ngón giữa bịt mũi. Ngừng hô hấp đồng
nghĩa với chịu khổ sở, nhưng không khó chịu hơn việc bị sặc nước.
Lồng sắt lại nâng lên, ta ho thật to. Kỳ
thật ta có thể giả tiếng chó sủa, cũng có thể bắt chước cái gì chó mẹ động dục,
chuyện đó đối với ta mà nói thì không tính là cái gì. Chỉ là ta quá rõ ràng
tính tình của đệ đệ, hắn sẽ không thỏa mãn, càng đùa càng nghiện. Nếu ta không
đến tình trạng kiệt sức, hắn tuyệt không dừng tay. Phụ thân vẫn còn muốn vật đó
từ tay ta, như vậy ta khẳng định sẽ không chết. Vậy nên, không cần để ý đến đệ
đệ.
Việc không để ý đến mệnh lệnh của đệ đệ… từ
trước tới nay chưa từng có. Điều này khiến đệ đệ giận đến cực điểm, lồng sắt
một lần tiếp một lần chìm xuống, thời gian của lần sau so với lần trước càng
dài hơn. Ta kinh ngạc phát hiện bản thân đại khái đã có thể bơi lội.
Không biết là lần thứ mấy bị kéo lên, thời
gian lần này đặc biệt dài, dài đến độ ta nghĩ mình thật sự sẽ bị chết đuối.
“Nhạc thiếu gia, không thể đùa nữa, đừng
giết chết nàng”, vẫn là thanh âm nghèn nghẹn kia, tựa hồ có chút run rẩy.
“Không được, nàng không nghe lời ta liền
dìm chết nàng, bổn thiếu gia nói được làm được. Hừ!”
“Nhưng phụ thân ngài nói phải lưu lại tính
mạng của nàng vì có điểm hữu dụng, vạn nhất đùa chết nàng, chúng ta sẽ không
xong!”
“Chuyện này… ”, đệ đệ thật sự rất sợ phụ
thân, nghe nhắc đến phụ thân hắn liền không dám đùa tiếp. Sau một lát trầm mặc,
một tảng đá khác lại bị ném xuống, “Có sủa không? Có sủa không? Ném chết ngươi,
ném chết ngươi”
Thanh âm bì bõm nổi lên bốn phía, ngẫu
nhiên có vài tảng ném trúng ta sinh đau, đại đa số đều bị ném xuống nước phát
ra tiếng trầm đục. Phỏng chừng thời gian còn lại không quá dài, quả nhiên, một
lát sau đệ đệ liền bị người gọi rời đi. Thanh âm đóng cửa nặng nề vang lên, ta
có thể nghe thấy tiếng ổ khóa lớn xiết lại, sau đó không còn âm thanh gì nữa.
Bốn phía là tĩnh mịch. Từ đáy giếng nhìn lên, ta phát hiện hôm nay là một ngày
thời tiết rất đẹp.
Ta không hối hận chuyến đi này. Nhạc Quốc Tùng, ruột thịt chi ân từ nay về sau đã thanh toán xong, nếu ta giữ được tính mạng đi ra ngoài, từ nay về sau ta cùng ngươi sẽ kết thù sinh tử. Ta nhẹ nhàng thở một hơi thoải mái ra khỏi lồng ngực, rốt cục ta đã có thể hành sự không cần cố kỵ. Ta tựa vào song sắt, cố lựa tư thế để ban thân cảm thấy thoải mái một chút. Thừa dịp này, ta ngẫm lại xem phải đối phó với Nhạc gia như thế nào, phải cẩn thận mới được. Nên làm thế nào mới đúng? Muốn hắn thả ta ra ngoài chỉ sợ không có khả năng, nói vậy ta cũng chỉ có thể tùy cơ ứng biến để kéo dài thời gian hành sự.
A? Lồng sắt lại động. Lần này là trực tiếp kéo lên. Là ai? Phụ thân sao? Không đâu, thanh âm lay động của xiềng xích nghe có vẻ rất cẩn thận, tựa như sợ bị người phát hiện. Có thể là ai chứ? Tới cứu ta sao? Kỳ quái, một nơi bí mật như thế này, muốn tìm ta cũng không dễ dàng. Trừ phi người này ngay từ đầu đã theo ta đến đây, ha ha, mặc kệ hắn là ai, lão thiên chưa từ bỏ ta. Hưng phấn!
Đánh chết ta cũng không ngờ được người đó cư nhiên là Lôi Hổ. Khó trách hắn hiện tại mới lộ diện, hết thảy hắn đã nhìn thấy thõa thích. Ta thật hoài nghi rằng lúc nãy hắn có ân hận vì không thể đích thân xuống tay. Quên đi, rốt cuộc hắn cũng đã cứu ta, những chuyện khác không cần truy cứu. Ách… ! Sắc mặt hắn thật khó coi.
Chủy thủ của hắn thật tốt, xích sắt đều bị hắn cắt như đậu hũ, có cơ hội ta nhất định phải chôm về đây, nói không chừng sẽ có lúc hữu dụng. Không đúng không đúng, hiện tại không phải thời điểm rình mò thứ này thứ nọ của người ta, dường như phải nói là tạ ơn mới đúng. Vẫn là quên đi, nếu không phải trên người ta vẫn còn hoàng mệnh, tin tưởng hắn sẽ không bao giờ chịu cứu ta. Chỗ này không nên ở lâu, trước mắt nên rời đi đã.
Cùng