“Phong lão Thừa Tướng là ca ca của người, Ung Vương
điện hạ nói “gây họa cho cả nhà”… cả nhà này… ”, tựa như phát hiện mình nói lỡ
lời, nàng liền nhanh chóng ngậm miệng lại.
Trong nhát mắt, sắc mặt của Hoàng Hậu khôi
phục như trước, nụ cười biến mất, chân mày cau lại. Ta đương nhiên cũng không
thể cười, chân mày cũng nhanh chóng cau lại. Xuân Nhị lúc này đã làm hết phận
sự, nàng chuyển mình quỳ xuống nói, “Nô tỳ đánh chết, là nô tỳ lỡ lời”
Trầm ngâm một lúc, Hoàng Hậu nhấc tay ý bảo
Xuân Nhị đứng lên, “Được rồi, ngươi nói cũng không sai. Cả nhà này… xác thật có
bản cung bên trong. Ung Nhi cũng chỉ là nhất thời nóng nảy nên hồ ngôn loạn
ngữ, hắn không đảm đương nổi đâu, ngươi nói có đúng không?”, ánh mắt liếc về
phía ta.
“Nương nương nói rất đúng”, ta biết hiện
tại nên nói gì mới khiến Hoàng Hậu vừa lòng, “Ung Vương điện hạ vẫn còn trẻ,
ngẫu nhiên có chút ngôn từ quá khích cũng có thể cho qua, chuyện này vốn dĩ
cũng không có gì. Chẳng qua… hiện tại điện hạ đang nhận nhiệm vụ giám quốc, chỉ
sợ… ”
“Sợ có tiểu nhan đứng giữa xúi giục, đúng
không?”, lại phạm phải sai lầm, Xuân Nhị rốt cuộc cũng có cơ hội nói ra trọng
điểm.
Thật hiển nhiên, các nàng muốn mượn tay ta
diệt trừ vây cánh của Ung Vương. Tại sao lại “trùng ý tưởng” với kế hoạch của
ta như vậy, có ý tứ!
“A, những lời này phải hiểu thế nào?”
Quả nhiên, Hoàng Hậu nói đến chính đề liền
có chút hứng phấn. Nàng che giấu tốt lắm, nếu thanh âm có thể bằng phẳng một
chút là tốt rồi.
Rất thú vị, ta cũng rất muốn biết người đầu
tiên các nàng muốn trừ bỏ là ai. Ta vểnh tai lắng nghe.
“Nương nương, nô tỳ nghe nói trong phủ Ung
Vương điện hạ có hai mưu sĩ, dường như họ Nhạc… gọi là gọi là… ”, Xuân Nhị thật
sự thông minh, nàng biết rõ loại tạm dừng này có thể khiến ta khắc sâu vào trí
nhớ cái tên nàng sắp sửa nói ra, “Đúng rồi, gọi là Nhạc Quốc Tùng. Đúng, là
Nhạc Quốc Tùng. Nô tỳ nghe nói người này thường xuyên xúi giục Ung Vương điện
hạ, điện hạ nói vài lời không tốt đều là do hắn phía sau giật dây”
“Nhạc Quốc Tùng? Đó là người nào? Tại sao
đến bây giờ mà bản cung vẫn không nghe nói qua? Là học sĩ xuất thân danh môn
sao?”
“Nương nương, không phải, nô tỳ nghe nói
hắn chỉ là một thương nhân, lấy nghề buôn bán củi mà sống”
Trước mắt ta biến thành màu đen, thanh âm
ong ong vang lên hai bên tai, đầu óc hỗn loạn vô cùng, không ngờ người đầu tiên
các nàng muốn đối phó lại là phụ thân. Hơn nữa, còn muốn dùng tay của ta. Phải
làm sao bây giờ? Ta nên làm gì bây giờ? Phụ thân đại nhân thật sự quan trọng
đối với Ung Vương như vậy sao? Lại muốn tự tay giết hắn? Hoàng gia làm việc là
“diệt cỏ tận gốc”, như vậy… nhị nương cùng đệ đệ… lão thiên a, ta phải làm sao
bây giờ? Quãng thời gian trước hiện lên trong đầu ta, ta thật sự không thích
bọn họ, nhưng cuối cùng bọn họ vẫn là thân nhân của ta. Tuổi đệ đệ còn nhỏ, năm
nay hắn còn chưa đến mười bốn tuổi a. Hắn không biết gì cả. Hắn là huyết mạch
duy nhất của Nhạc gia. Phải làm sao bây giờ? Ta nên làm gì bây giờ? Phụ thân,
người có thể tưởng tượng chính mình cuối cùng mang đến họa diệt gia không?
“Thanh Nguyệt? Thanh Nguyệt? Ngươi làm sao
vậy? Thân thể không thoải mái?”
“Không, không có gì!”, phát hiện chính mình
đang thất thần, ta nhanh chóng áp chế nổi khiếp sợ mà bày ra biểu tình nghi
hoặc, “Nương nương, nô tỳ chỉ cảm thấy tò mò. Một thương nhân nho nhỏ với thân
phận thấp kém như vậy tại sao lại có quan hệ với Ung Vương điện hạ? Có khi nào
lời đồn sai lầm không?”
“Nữ quan, sẽ không sai”, lý do thoái thác
của ta coi như hợp lý, Hoàng Hậu cùng Xuân Nhị đều không hoài nghi gì. Xuân Nhị
thề thốt, “Ta nghe nói họ Nhạc dã tâm rất lớn, hằng năm đều dâng hiến rất nhiều
ngân lượng cung cấp cho Ung Vương, tuyệt đối không sai được”
“Thì ra là thế”, ta gật đầu, việc này ta đã
nghe Vũ Nhân nói qua, xem ra Tam Thiếu không nói với Hoàng Hậu về thân phận của
ta, “Nói vậy người nọ thật không thể lưu lại, đầu độc Hoàng Tử, tội danh này
không nhẹ!”, ta lắc đầu tỏ vẻ tiếc hận, trong lòng lại nhói đau một chút.
“Cái gì tội không nhẹ, căn bản là thiên đao
vạn quả mới đúng”, Xuân Nhị phẫn hận đại biểu cho tâm ý của Hoàng Hậu.
“… ”, ta thật sự không còn biện pháp, hiện
tại chỉ có thể giả vờ trầm mặc để các nàng cho rằng ta đang đang cân nhắc đối
sách.
“Được rồi được rồi, hôm nay chỉ đến đây
giải sầu, không nói chém nói giết nữa”, thấy mục đích đã đạt được, Hoàng Hậu ra
mặt cứu vãn không khí. Nàng chỉ vào thủy đình đối diện mà nói, “Tiểu sinh kia
hóa trang vô cùng tốt, ca hát cũng rất hay, chúng ta không nói chuyện quốc sự
nữa, chú ý nghe diễn a!”
“Nương nương nói đúng, vở kịch hay như vậy
cũng không thể bỏ lỡ”, ta mỉm cười đáp lời, đồng thời đem ánh ánh mắt chuyển
hướng tiểu sinh kia.
Đau, rất đau, không chỉ miệng vết thương bị
xé rách mà đau. Ta căn bản không nghe thấy phía đối diện rốt cuộc đang ca hát
những gì.
Aiz! Phụ thân đại nhân!
Ta chưa từng quan tâm đến sự sống chết của
người nhà nhưng lại chưa từng nghĩ tới bản thân sẽ trực tiếp giết chết bọn họ.
Sau khi vô số