u có, chắc hẳn đến tình nhân cũng đều phải
cấp bậc minh tinh. Cậu nghe nói chưa? Gần đây anh ta đi lại rất gần gũi với
‘công chúa”’.
Chu Hiểu Phàm bĩu môi, hung hăng cắn ống hút: “Tôi
nghe nói là Cốc Vịnh Lăng, thiên kim tiểu thư của tập đoàn Phú Hoàng,
Singapore, nghe nói gia đình giàu có, riêng máy bay tư đã vài chiếc”.
“Vậy bọn họ kết hôn chẳng phải liên thủ lớn mạnh ư?
Tập đoàn Thái Hoàng đang bị Nguyễn Thiệu Nam thu mua, há chẳng phải chết càng
nhanh hơn?” Một bạn học kêu lên.
Chu Hiểu Phàm sùng bái nhìn cô ấy, “Cậu cũng hiểu về
cuộc chiến tiền tệ à?”.
“Mình có hiểu đâu, ông bố hàng ngày ngồi ở sàn giao
dịch cổ phiếu của mình ngày nào trở về cũng nhắc mãi mấy chuyện này. Trong tay
ông ấy có rất nhiều cổ phiếu của Thái Hoàng, mình kêu ông bán quách đi, ông ấy
lại không nghe, bây giờ sắp rớt xuống đáy rồi”.
“Nhà cậu vẫn còn tốt đấy, cậu không nghe nói mấy ngày
nay, có người thua lỗ đến mức khuynh gia bại sản, nhảy lầu từ tòa nhà chứng
khoán à? Bọn họ là những con cá sấu lớn trong giới tài chính một tay che cả bầu
trời, cuối cùng người đen đủi chẳng phải là những người đầu tư cổ phiếu nhỏ
ư?”.
Mọi người đều than vãn, Vị Hi ngồi một bên cũng thở
dài. Vốn muốn uống cốc trà buổi chiều cùng mọi người, có thể nhẹ nhõm hon. Ngỡ
đâu càng không muốn nghe điều gì, mọi người lại càng đàm luận điều đó.
“Đúng rồi, Vị Hi này, cậu rốt cuộc có đi Lệ Giang
không, mọi người đều đã nộp tiền rồi”. Chu Hiểu Phàm dùng khuỷu tay đẩy đẩy cô.
“Mình không đi, mỗi người phải nộp năm nghìn tệ, đắt
quá”.
Có bạn kêu lên: “Không đắt đâu, với vật giá bây giờ
năm nghìn tệ có thể mua được gì chứ? Hơn nữa nơi đó đẹp như vậy, rất xứng
đáng”.
Vị Hi chỉ cười lắc đầu, năm nghìn tệ là tiền chi tiêu
nửa năm của cô và Như Phi. Nguyễn Thiệu Nam từng nói, khái niệm về “quý giá”
của anh và cô không giống nhau. Còn cô so với các bạn học không phải lo lắng
cái ăn cái mặc thì khái niệm về tiền bạc cũng mãi mãi sẽ không giống nhau.
Cuộc sống được bữa sớm lo bữa tối của cô, họ mãi mãi
không thể hiểu.
“Đúng rồi Vị Hi này, hôm nay khi mình đến vãn phòng
thầy Từ, nghe thấy mấy giáo sư đang bàn luận về cậu”. Một cô gái có gương mặt
tròn tròn nói với Vị Hi.
Vị Hi cảm thấy kì lạ, “Họ bàn luận về mình làm gì?”
“Hình như tác phẩm cậu nộp lên, người của Học viện Mĩ
thuật Hoàng gia vô cùng yêu thích, nói cậu rất giỏi trong việc sử dụng màu sắc,
sự đối lập màu sắc đơn thuần làm cho bức tranh dầu bừng lên sức sống ngoan
cường. Còn nói ngắm bức tranh đó, tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi, người vẽ
tranh mới ngoài hai mươi, hơn nữa còn là một cô gái. Kiểu này sợ rằng cậu sắp
nổi tiếng rồi, những người của Học viện Mĩ thuật Hoàng gia đều là chuyên gia,
con mắt của mấy người đó lợi hại biết bao, họ bây giờ vừa ý tác phẩm của cậu,
có lẽ suất du học đó thuộc về cậu rồi”.
Lời vừa nói ra, Chu Hiểu Phàm liền vỗ vai Vị Hi, hưng
phấn nói: “Được rồi! Vị Hi à, sớm biết cậu rất có năng lực, nhưng không ngờ lại
lợi hại như vậy. Nói đi, việc vui thế, có phải cậu nên đãi bọn mình không?”.
Một đám con gái nhao nhao theo, rốt cuộc là giành vinh
quang cho khoa, mọi người đều vui mừng thay cô. Vị Hi cũng rất xúc động trong
lòng, nhưng cô vẫn không dám vui quá sớm.
“Các bạn đừng vội chủ trì cho mình trước, vài ngày nữa
sẽ thi viết, được hay không vẫn còn chưa biết mà!”.
Chu Hiểu Phàm chẳng thèm quan tâm: “Chuyên ngành của
chúng ta, nói hay không bằng vẽ đẹp. Thi viết chẳng phải là làm cho có vẻ, chỉ
cần cậu có thể qua, thì suất học bổng đó là của cậu chứ còn gì nữa?”.
Sau đó chứng minh, sự thật đúng như lời Chu
Hiểu Phàm nói. Ngày hôm sau, lãnh đạo khoa gọi Vị Hi lên, cách nói đại khái
cũng giống như cô ấy. Dặn dò cô chuẩn bị cho tốt kì thi lí luận mấy ngày tới,
chỉ cần thành tích không kém quá, cô sẽ có hi vọng giành được cơ hội này.
Vị Hi thực sự không cách nào hình dung được tâm trạng
của mình, vì quả thật quá tốt đẹp, cô không dám tin điều đó là thật.
Trên đường về nhà, cô mua bánh ga tô hạt dẻ mà cô và Như
Phi thích ăn, muốn cùng cô ấy chúc mừng. Tới cửa nhà, vô cùng bất ngờ nhìn thấy
một bóng dáng quen thuộc quanh quẩn ở đó.
“CoCo?”
CoCo quay đầu lại, khẽ cười, “Vị Hi, mình đến chào tạm
biệt'’.
Như Phi bật một chai bia cho CoCo, cô ấy xua xua tay,
“Không thể uống nữa, mấy hôm trước uống đến đau dạ dày rồi, bây giờ đang phải
ăn cháo và rau xanh”.
“Cậu đi như vậy, tên họ Trần sẽ bỏ qua cho cậu ư?” Như
Phi đặt chai bia sang một bên, rót một cốc trà cho cô ấy.
“Là anh ta muốn mình đi, còn đưa cho mình một món
tiền, muốn mình đi càng xa càng tốt".
Như Phi có phần kinh ngạc, “Tên cầm thú ấy không những
tha cho cậu, còn đưa tiền cho cậu? Điều này sao có thể?”
CoCo nói: “Mình cũng cảm thấy kì lạ, có điều khi ấy
anh ta hình như rất sợ, nói gì mà kêu mình đừng hại anh ta nữa, còn nói bản
thân không thể chọc vào nhưng có thể trốn được, khiến mình không hiểu ra làm
sao. Nhưng cho dù thế nào, tiền anh ta đưa, tiêu ít đi chút cũng đủ”.
Như Phi nhìn Vị Hi một cái, Vị Hi cũng đang nhìn cô,
hai người đều không
