ái tim em
biết nói, nó sẽ nói, niệm tình trước kia, xin anh buông tha cho nó…”
Anh bỗng chốc chụp lấy gáy cô, lôi cô xuống. Tay anh
giống như thuồng sắt lạnh buốt, siết chặt lấy cô.
Anh dùng lực rất mạnh, siết cột sống của cô kêu rắc
rắc.
Anh cúi đầu, lần nữa từ trên cao nhìn xuống cô, “Nếu
như điều em muốn chỉ là điều này, vậy anh không ngại nhắc lại lần nữa, cả đời
này, em đừng nghĩ đến!”.
Vị Hi thực sự tuyệt vọng, lần cuối cùng, cô thử nói
chuyện với anh, kết quả lại bế tắc hoàn toàn.
Khi môi anh kề sát xuống, Vị Hi gần như không khống
chế được bản thân. Ngón tay lạnh buốt của anh giữ cằm cô, từng giọt từng giọt
nước mắt của cô rơi trên gan bàn tay anh.
Anh biết cô khóc, nước mắt lạnh lẽo còn thiêu đốt
người ta hơn cả ngọn lửa. Nhưng anh không buông tay, chỉ cúi đầu, kề sát tai cô
nói: “Anh biết người nhà họ Lục từng tìm em…”.
Vẻ mặt Vị Hi sợ hãi, run rẩy kịch liệt. Nguyễn Thiệu
Nam lại dùng cánh tay siết chặt, vỗ lưng cô như an ủi, khẽ giọng dỗ dành, “Đừng
sợ, xem ra anh coi thường bọn họ rồi, anh tung bao nhiêu hỏa mù như vậy, bọn họ
vẫn tìm được em”.
Nói tới đây, anh khẽ cười một tiếng, trong tiếng cười
mang theo cả sự êm ái, trầm bổng như vui đùa, “Có điều, không sao. Anh bảo đảm,
sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện này nữa. Vị Hi, em đợi đi, cho anh
thêm chút thời gian. Đợi anh xử lí tất cả mọi chuyện xong xuôi, đợi anh khiến
tất cả những kẻ đáng chết phải chết, đợi anh trừ bỏ tất cả chướng ngại... Anh
nhất định sẽ khiến em yêu anh, anh sẽ dùng tất cả mọi biện pháp để em yêu anh.
Vì vậy em đừng cứ luôn muốn chạy trốn nữa, anh cũng sẽ không để em chạy thoát,
chỉ cần em cho anh thêm chút thời gian, cho anh thêm chút thời gian thôi là
được. Vị Hi bé nhỏ của anh…”.
Anh cúi đầu, dịu dàng thì thầm, cọ vào tóc mai con gái
của kẻ thù, đôi môi đẹp đẽ mang theo sự ngọt ngào tanh mùi máu, thong dong
không vội vã nói ra tình yêu đối với cô, cho cô biết làm thế nào để dồn người
thân máu mủ của cô... tới chỗ chết.
Anh xé chiếc áo dệt kim hở cổ của cô, đè cô xuống bãi
cát mềm mại, vén váy cô lên, ngón tay thon dài thăm dò vào trong, vào nơi tĩnh
mịch, mềm mại, nữ tính nhất, tập hợp tất cả cảm xúc mãnh hệt và dục vọng của
anh.
Toàn thân Vị Hi căng lên, gần như cầu xin nhìn anh.
Anh không thể đối với cô như vậy, lúc này anh sẽ làm cô bị thương mất.
Đôi môi đầy ắp dục vọng của anh hôn lên đôi mắt run
rẩy của cô, khàn giọng nói khẽ: “Đừng sợ, đừng sợ, anh không làm gì, để anh sờ
em, ôm em thôi".
Sau đó ngón tay anh kéo áo con của cô lên cao hơn một
chút, đầu cúi xuống, hàm răng trắng bóc cắn lên bầu ngực cô. Anh thở nóng rực,
làn da nóng bỏng, động tác càng lúc càng nôn nóng, càng lúc càng cuồng loạn.
Vị Hi bất lực co rúm lại, quay mặt đi, hoảng hốt nhìn
biển lớn mênh mông vô bờ. Biển đen, làn sóng giận dữ đẩy lên tận trời. Nhưng
người đàn ông trên người cô lại càng khó đoán hơn đêm khuya nặng nề đó, tựa như
khiến tất cả ánh sao, áng mây trong nháy mắt chìm đắm vào bóng tối đang ùn ùn
kéo tới. Không có điểm cuối...
Đây chắc là phần vô
tình nhất của người đàn ông, có thể tách rời giữa tình yêu và tình dục,
còn có thể phân biệt một cách vô cùng rõ ràng.
Trì Mạch bất giác lạnh buốt tim.
Anh ngước mặt lên, nhìn bầu trời chật hẹp đó, có một
khoảng mây đen vừa vặn che lấp đi ánh trăng. Anh ngửa ra sau, dựa lên tường,
thờ ơ châm
điếu thuốc, từ từ hút.
Người quỳ dưới đất đã máu thịt lẫn lộn, máu đen đặc
sánh ứa ra từng dòng từ khóe miệng. Toàn thân anh ta đều là máu, mắt cũng chảy
máu. Đầu cụng dưới đất, miệng ê a ê a, nghe không rõ anh ta đang nói gì, có thể
đang xin tha.
Người đàn ông cầm gậy bóng chày quay đầu nhìn Trì Mạch
một cái, anh gật gật đầu.
Bụp! Một tiếng vang lên, tiếp theo, tất cả đều yên
tĩnh.
Trì Mạch dập tắt điếu thuốc, nói với mấy người kia:
“Được rồi, đi thôi”.
Có người nhổ nước bọt lên người đàn ông dưới đất,
chửi: “Mẹ mày chứ! Ăn cây táo rào cây sung”.
Trì Mạch nhìn anh ta một cái, hung hăng đạp vào cẳng
anh ta, người kia không kịp đề phòng, nhe răng trợn mắt quỳ xuống đất.
“Nó đã trả giá vì hành động của mình, mày không có tư
cách sỉ nhục nó”.
Gương mặt đau đớn của người đàn ông gần như biến dạng,
cắn răng nói: “Em sai rồi, anh Mạch".
Đột nhiên sinh ra cảm giác buồn nôn không thể dằn
xuống, Trì Mạch cảm thấy chán ghét nơi bẩn thỉu này.
Gọi điện cho Ngụy Thành Báo, đơn giản báo lại những
chuyện vừa qua, rồi cho mấy người kia tự giải tán. Có người đề nghị uống rượu
hát karaoke, anh không có hứng, một mình rời đi.
Anh men theo con đường nhỏ đi thẳng, trở về ngõ nhỏ
đằng sau “Tuyệt sắc”, nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc, cả người trở nên nhẹ
nhõm hơn. Dựa lên tường, châm điếu thuốc một lần nữa, từ từ hút.
Cửa sau của “Tuyệt sắc" mở ra, một hình dáng mảnh
mai xách túi đồ đi ra ngoài. Trì Mạch vô thức đứng thẳng người, nhưng đợi anh
nhìn rõ người tới lại có chút thất vọng.
“Anh ở đây làm gì?”. Như Phi ném túi rác đen vào trong
lò thiêu, sau đó châm xăng đốt.
“Vừa làm xong việc, ra hít thở” Trì Mạch uể oải d
