bặt vô âm tín. Sau đó không
lâu, mẹ Vị Hi lại xảy ra chuyện. Người phụ nữ trước mặt người nhà họ Lục đến
nói to cũng không dám ấy đã cắt cổ tay trên giường của chồng mình. Khi Lục Tử
Tục phát hiện ra, giường đã đầy máu, xác đã cứng đờ. Sau tang lễ của mẹ, Vị Hi
liền rời nhà họ Lục. Cô ấy hoàn toàn không là gì đối với nhà họ Lục, không ai
quan tâm đến sự sống chết của cô ấy. Một mình Vị Hi lang thang trên đường, đứa
trẻ mười mấy tuổi cả một tuần mới được người của tổ chức phúc lợi phát hiện ra,
đưa vào cô nhi viện”.
Như Phi quay mặt nhìn người đàn ông bên cạnh vẫn luôn
im lặng, “Vì vậy, bây giờ chắc anh đã rõ, Vị Hi từ khi mười bốn tuổi đã yêu
Nguyễn Thiệu Nam, yêu tròn bảy năm.
Khi bọn em ở cô nhi viện, em không hề biết tên của Nguyễn Thiệu Nam, sau khi họ
trùng phùng, Vị Hi mới kể cho em. Lúc ấy em chỉ biết, trong lòng Vị Hi trước
nay vẫn luôn có một người. Cô ấy nói chuyện với anh ta, mỉm cười với anh ta,
một khoảng thời gian rất dài cô ấy đã sống trong kí ức của quá khứ, không muốn
đi ra. Một năm ở bên anh ta, cô ấy xem như cả một thời thơ ấu. Thậm chí em từng
nghi ngờ, cả thời thơ ấu của cô ấy thực ra đều ở bên Nguyễn Thiệu Nam,
lưu lại trong pháo đài được đúc bằng kí ức và máu thịt của cô ấy. Cho dù anh ta
đã không còn, cho dù khi gặp mặt, chờ đợi bọn họ chẳng qua cũng là hận thù khắc
cốt ghi tâm, cô ấy cũng khó cắt bỏ, không thể rời đi…”
Người đàn ông kìm chế sự chấn động trong lòng, không
nhịn được hỏi cô: “Anh ta ư? Anh ta có yêu cô ấy như vậy không?”.
Như Phi cười cười, “Điều này đến Vị Hi cũng không
biết. Cô ấy thông minh như vậy còn không nhìn thấu anh ta, em càng không biết”.
Như Phi ngước mặt lên nhìn sao sáng lấp lánh trên bầu
trời, “Anh có khi nào nghĩ, nếu người anh yêu nhất trên thế gian lại là người
hận anh nhất trên thế gian thì anh nên làm thế nào?”.
Trì Mạch do dự một lát, rồi trả lời: “Tất cả mọi
chuyện xảy ra năm đó không liên quan gì đến Vị Hi, thậm chí cô ấy chẳng được
lợi gì trong đó, anh ta không có lí do để hận cô ấy”.
“Khi ấy em cũng nói với Vị Hi như vậy, nhưng Vị Hi nói
với em, em quên rằng có một loại suy nghĩ vô cùng đáng sợ đó là giận cá chém
thớt. Đối với việc nhà họ Lục hại Nguyễn
Thiệu Nam nhà tan cửa nát mà nói, chỉ cần lí do cô ấy họ Lục đã đủ rồi".
Trì Mạch trầm mặc, suy nghĩ của con người đặc biệt là
suy nghĩ báo thù, có lúc thực sự lí trí không khống chế nổi, đây là sự thật.
“Vậy thì, vừa nãy em nói gì với anh ta? Kể cho anh ta
Vị Hi yêu anh ta nhiều biết bao ư?”.
Như Phi phì cười, “Em điên sao? Em nói với anh ta nếu
anh ta dám làm hại Vị Hi, em làm ma cũng không tha cho anh ta”.
“Anh ta trả lời thế nào?".
Ánh mắt Như Phi nhìn nơi nào đó, đột nhiên trở nên sâu
thẳm, “Anh ta nói cho dù phải khiến tất cả mọi người trên toàn thế giới này
thành ma, anh ta cũng sẽ không để người khác làm hại cô ấy dù chỉ một
chút".
Trì Mạch sững lại trong giây lát, một lúc lâu sau cười
lạnh lùng, “Đây gọi là gì?”.
“Em nghĩ… ”,Như Phi uống ngụm bia, “Đây là cách anh ta
biểu đạt tình yêu của mình”.
Trì Mạch đột nhiêu hiểu ra, cười lạnh lẽo, “Hôm nay em
cố ý đưa anh tới ư?”
Câu trả lời của cô vô cùng lạnh nhạt, “Là tự anh muốn
đến, em chỉ thuận nước đấy thuyền’.
“Em sớm đã biết, đúng không?”.
“Đúng, em biết! Ngày đầu tiên ở cùng anh, em đã biết”.
Như Phi quay mặt sang nhìn gương mặt nghiêng nghiêng tuấn tú của người đàn ông
này, đó là sức quyến rũ khiến người ta vừa nhìn một cái liền không cách nào cự
tuyệt mà sa vào.
“Vậy em còn lên giường với anh? Mạc Như Phi, em nghĩ
gì đấy hả?”. Trì Mạch túm cánh tay Như Phi, ngón tay gần như bấm vào thịt cô.
Như Phi nhìn anh, ánh mắt lay động nóng rực như thiêu
như đốt, “Vì em giống anh, vì biết mãi mãi không có được người mình yêu nên lưu
luyến hơi thở của anh ấy, lưu luyến mùi vị của anh ấy, chỉ cần có thể vòng tay
siết chặt, cho dù trong chớp mắt, cho dù chỉ là con thiêu thân lao vào lửa cũng
tình nguyện thịt nát xương tan vì anh ấy”.
Ngón tay cô khẽ vuốt ve gương mặt anh, đường cong
quyến rũ dán lên cơ thể đầy sinh lực của anh, hơi thở trêu ngươi vấn vít bên
mũi anh, mang theo chút chua xót và quyến rũ chết người, “Em biết thứ gì trên
người em khiến anh mê hoặc. Không sao, anh có thể cứ lợi dụng em, em biết sự
đau khổ của anh, nỗi cô đơn của anh, khoảng trống trong trái tim anh, tất cả
đau khổ và khó khăn ấy bản thân em cũng cảm nhận được từ anh”.
Trì Mạch túm tóc Như Phi, đôi mắt sắc bén lạnh lẽo đâm
lên gương mặt cô, “Anh chẳng phải chính nhân quân tử gì, anh không bận tâm
chuyện khiến em thương tích đầy mình, em thực sự xác định em không lưu tâm?”.
Hai cánh tay của Như Phi quấn lên cổ anh như hai con
rắn, thì thầm, “Vâng, đối phương là anh, em sẽ không kiêng kị điều gì”.
Trì Mạch cười cười, ôm chặt cơ thể làm rung động lòng
người trong vòng tay, xót xa nói: “Nhưng anh bận tâm!”
Khi ở trong nước họ nghèo khó nhất, yếu
đuối nhất, nơi đất khách quê người, với thân phận phụ nữ, họ chịu sự áp bức và
lăng nhục tàn khốc nhất, chịu sự chà đạp của đàn ông nước ngoài, dù