c Xuyên chạy
đến ức hiếp Vị Hi, là anh ấy giải vây cho Vị Hi. Anh ấy là bạn của chúng tôi,
luôn rất quan tâm đến Vị Hi, Vị Hi cũng rất tín nhiệm anh ấy. Bây giờ tôi nhờ
anh ấy chăm sóc Vị Hi, nếu Vị Hi mất một cọng tóc nào trong thời gian này, tôi
để mặc anh xử lí. Đương nhiên, anh muốn nói chuyện ở đây cũng được, chỉ cần anh
không sợ đánh thức cô ấy dậy”.
Nguyễn Thiệu Nam nói: “Không nghiêm trọng đến thế.” Lại
nhìn Trì Mạch, rất lịch sự gật đầu với anh, “Cảm ơn sự quan tâm chăm sóc của
anh dành cho Vị Hi từ trước đến nay, phiền anh rồi”.
Nguyễn Thiệu Nam cùng
Như Phi ra ngoài. Trì Mạch ngồi xuống, thay họ trông coi người đang nằm trên
giường.
Cô ngủ hình như không được sâu, lông mày nhíu lại như
đang trong cơn ác mộng. Anh nhìn mũi cô nhăn lại. Anh tưởng cô sẽ khóc, ai ngờ,
cô chỉ run rẩy, run rẩy từng cơn từng cơn, giống như bị thứ gì đáng sợ đuổi
theo, cả người cuộn tròn, gương mặt co rúm, không có nước mắt, chỉ run rẩy.
Trì Mạch bị chấn động sâu sắc bởi tình cảnh trước mắt,
anh thực không thể tưởng tượng nổi, rốt cuộc là nỗi sợ hãi như thế nào có thể
khiến một người sợ tới mức này? Rốt cuộc trải qua chuyện gì có thể khiến một
người đến trong giấc mơ cũng không dám khóc to?
Cô là một người con gái yếu đuối, nhưng cô mà anh từng
thấy cho dù trong thời điểm khó khăn nhất cũng đều cứng cỏi kiêu hãnh, chưa
từng thấy cô yếu ớt thế này.
Trời nổi gió, cửa sổ chưa đóng, gió cuốn rèm cửa bay
phấp phới trong đêm khuya, giống như cánh chim nhỏ.
Trì Mạch nhìn người đang nằm trên giường, gương mặt
nhợt nhạt, giống như đóa hoa ủ rũ. Anh khẽ nói: “Nguyễn Thiệu Nam, Lăng Lạc
Xuyên... Trời ạ, rốt cuộc em có biết, mình đã chọc vào những người như thế nào
hay không?”.
Khi Như Phi trở lại phòng bệnh, Trì Mạch đang đóng cửa
sổ. Như Phi đặt đồ ăn đêm lên bàn, nhưng người trên giường tựa như mệt mỏi cực
độ, hoàn toàn không có ý định tỉnh lại.
“Anh ta đi rồi?”. Trì Mạch hỏi.
Như Phi gật đầu, cả người tê liệt
trên ghế, như trút được gánh nặng.
Trì Mạch nhìn cô, “Em không muốn nói gì với anh à?”.
Như Phi ngước mặt lên, “Em đói rồi, chúng ta vừa ăn
vừa nói chuyện nhé”
Hai người ngồi trên ban công ngoài phòng bệnh, uống
bia, ăn cánh gà. Cả thành phố tĩnh mịch, thi thoảng có thể nghe thấy tiếng chim
kêu trong đêm tối. Đêm lắng sâu, đèn Neon mập mò nơi xa, lúc này tiếng ầm ĩ của
cõi trần xa xăm như vậy.
“Anh muốn biết gì?”. Như Phi gặm mấy cái cánh gà xong
tinh thần tốt hơn nhiều.
“Nên nói là anh muốn xác định một vài điều. Anh biết
trong số khách lần trước bọn em đắc tội ở ‘Tuyệt sắc' có Nguyễn Thiệu Nam.
Khi ấy anh ta đã lựa chọn Vị Hi, sau đó cô ấy liền làm... của anh ta…” Đáp án
như nét vẽ sống động, Trì Mạch đột nhiên cảm thấy như không thể nói tiếp.
Nhưng, vừa nãy ở trong phòng bệnh, người đàn ông đó thân mật như thế với cô,
không khỏi khiến người khác nghĩ đến toàn bộ bức tranh.
Như Phi bật cười khanh khách, “Nếu sự việc chỉ như vậy
thì đơn giản rồi. Giữa họ không phải như anh nghĩ”.
Nhìn vào ánh mắt nghi hoặc của người đàn ông này, Như
Phi thở dài, “Những điều này đều là Vị Hi kể cho em khi còn ở trong cô nhi
viện, câu chuyện ấy hơi dài, có lẽ nên bắt đầu từ thân thế của Vị Hi…”.
Tối hôm đó, Trì Mạch luôn trầm mặc uống rượu, cho dù
trong lòng chấn động, kích động như dời sông lấp biển, anh cũng giấu chúng quá
tốt. Anh không muốn bản thân biểu hiện quá kinh ngạc mà ảnh hưởng tới tâm trạng
người kể.
“Lục Tử Tục không chỉ có một người con gái, mẹ Vị Hi
là một trong số các tình nhân, được cưng chiều nhất của ông ta. Bà rất đẹp, anh
nhìn Vị Hi thì biết. Vì vậy, sau khi vợ chính mất, ông ta liền chính thức cưới
mẹ cô ấy, đưa hai mẹ con họ về nhà họ Lục. Nhưng đối với Vị Hi mà nói, đó mới
là sự khởi đầu của cơn ác mộng. Lục Tử Tục không phải loại thiện nam tín nữ gì,
ông ta nuôi dưỡng con trai con gái của mình trở thành những đứa súc vật bất
nhân. Trên Vị Hi có hai anh trai, một chị gái. Mẹ Vị Hi tính tình nhu nhược,
nên Vị Hi trở thành đồ chơi trút giận của bọn họ. Trẻ con thỉnh thoảng rất tàn
nhẫn, anh có thể tưởng tượng, những năm đó, Vị Hi trải qua những ngày tháng như
thế nào. Cho tới năm mười bốn tuổi, cô ấy đã gặp Nguyễn Thiệu Nam".
Như Phi uống ngụm bia, nhìn ánh trăng trên bầu trời,
“Không biết vì sao, từ lần đầu Nguyễn Thiệu Nam nhìn
thấy Vị Hi liền rất thích cô ấy. Hai nhà họ Nguyễn - Lục vốn thân nhau mấy đời.
Cách vài ngày anh ta lại đến thăm Vị Hi, chăm sóc, quan tâm, thỏa mãn mọi
nguyện vọng của cô ấy, quả thật là cầu được ước thấy. Có sự che chở của anh ta,
những ngày tháng sống trong nhà họ Lục của Vị Hi cũng tốt hơn rất nhiều, đó
chắc là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất thời niên thiếu của cô ấy. Nhưng đáng
tiếc, nó không dài”.
Trì Mạch nhíu mày, dự cảm được việc tiếp theo chắc sẽ
không vui vẻ.
Quả nhiên, Như Phi thở dài, “Do mâu
thuẫn lợi ích trên thương trường, cha của Nguyễn Thiệu Nam bị Lục Tử Tục dồn ép
đến mức nhảy lầu từ tầng ba mươi xuống, máu thịt lẫn lộn. Còn anh ta và mẹ phải
trốn sang Mỹ sống tạm bợ. Từ đó về sau, anh ta liền