nên nói thế nào nhỉ? Tổ phụ hổ không thể sinh
ra khuyển tôn[1'>?
[1'> Ông
nội là hổ thì không thể có cháu là chó.
“Anh ta lợi hại như vậy, sao còn mang theo vệ sĩ? Sợ
người ta bắt cóc à?”.
Nguyễn Thiệu Nam cười, “Người bình thường còn không
dám trói cậu ta”.
Vị Hi càng thấy kì lạ: “Vậy người nào mới dám trói anh
ta?”.
Nguyễn Thiệu Nam nghĩ một chút, “Ví dụ như các phần tử
khủng bố, đặc nhiệm…”
“Hả?”.
“Cha cậu ta…” Nguyễn Thiệu Nam ngập ngừng một chút,
“Là nhân vật lãnh đạo, cấp rất cao, em hiểu không?”.
Vị Hi lúc này cuối cùng cũng hiểu, “à" lên một
tiếng, “Hóa ra là “Thái tử Đảng”, thảo nào… ”
Nguyễn Thiệu Nam nhìn cô, “Anh nghĩ em có chút hiểu
lầm. Thực ra, quan hệ giữa cha con cậu ta luôn rất tệ, dường như tới mức không
thể nói chuyện, vì vậy cha cậu ta không quan tâm đến cậu ta, mặc kệ cậu ta tự
sinh tự diệt. Có điều với thân phận như vậy của cậu ta, ai cũng đều sợ vài ba
phần. Trên cậu ta còn có anh trai, làm việc ở bộ an ninh, một chị gái làm phiên
dịch ở bộ ngoại giao, trong nhà chỉ có cậu ta đi theo con đường kinh doanh. Vệ
sĩ của cậu ta là do anh trai cậu ta mời về, chỉ bảo vệ an toàn của cậu ta,
không tùy tiện đánh người. Hôm đó... người đánh các em không phải do cậu ta dẫn
đến”.
Vị Hi gật đầu, chẳng trách mấy lần vô tình gặp vệ sĩ
của anh ta, cảm thấy họ rất lịch sự, quả thật rất khác.
“Tên tiểu tử đó hơi lộn xộn nhưng bình thường cũng sẽ
không quá đáng. Hôm đó do uống nhiều, cộng thêm cả sự nóng nảy của bạn em nữa,
cũng thật là... Khi ấy anh chưa nhận ra em, nếu không sẽ không để cậu ta làm
càn”.
Vị Hi thầm suy tính trong lòng, phỏng đoán việc Lăng
Lạc Xuyên chạy tới châm chọc cô, chắc Nguyễn Thiệu Nam không biết. Anh không
biết, cô cũng không muốn kể vói anh. Nói cho cùng, giữa cô và anh có quan hệ gì
chứ?
Cô cười cười, “Thực ra, anh không cần giải thích với
em. Anh ta cố tình hay vô ý, đối với bọn em mà nói chẳng có gì khác biệt, vì
kết quả đều như nhau. Ở nơi như vậy, công việc của bọn em là khiến các anh vui
vẻ. Các anh không vui, bọn em đưong nhiên phải gánh vác hậu quả. Bọn em không
có tư cách cũng không có khả năng bàn luận đúng sai với các anh”.
Khóe miệng Nguyễn Thiệu Nam chùng xuống, trái tim Vị
Hi cũng chùng theo.
Ôi, lại giận rồi, hình như cô thực sự rất dễ chọc giận
anh. Nhưng cô nhớ rằng tính khí anh trước đây rất tốt, chưa từng nói nặng lời
với cô một câu. Bây giờ không biết vì sao, dường như cô đặc biệt khiến anh
ghét. Dáng vẻ anh luôn luôn lạnh như băng, cô càng sợ anh hơn, đến cả khi anh
cười cô cũng hơi sợ, có cảm giác như giẫm chân trên lớp băng mỏng.
“Vậy để anh giải thích một việc cuối cùng, mười hai
vạn đó không phải anh đưa cho em mà là Ngụy Thành Báo tự cho là mình thông
minh. ”
Vị Hi cẩn thận dè dặt gật đầu, “Em hiểu rồi”.
“Em hiểu cái gì!”. Nguyễn Thiệu Nam đột nhiên lạnh
lùng rít lên, sau đó phanh két xe một cái.
Vị Hi bị anh làm sững sờ, không khí vừa nãy còn hòa
thuận, lập tức “nước sông ngày càng rút xuống[2'>”.
[2'> Tình hình xấu hơn.
“Xuống xe!”. Anh ra lệnh, tự mình xuống xe trước.
Vị Hi đờ đẫn mất ba giây, bước xuống theo.
Nhưng bên ngoài không phải cổng “Tuyệt sắc”, thậm chí
chưa vào nội thành mà là ven biển.
Nhìn biển lớn sóng cuộn dâng trào, Vị Hi ngây người,
vừa nãy chỉ chăm chú nói chuyện với anh, không chú ý đến đường đi. Anh đưa cô
tới đây làm gì chứ? Không phải muốn dìm xác cô xuống biền để trút hận trong
lòng chứ?
Lập tức liền có đáp án.
Nguyễn Thiệu Nam giam cầm cô giữa xe và cơ thể anh,
hôn môi cô, dùng lực khá mạnh. Người đàn ông này dường như kiêng khem quá lâu,
chỉ hôn môi thôi cũng cắn tới mức người ta phát đau.
Di động kêu, có thể là Như Phi gọi tới. Vị Hi dùng tay
còn trống vô thức sờ túi, không ngờ động tác nhỏ như vậy liền bị anh phát hiện,
nhưng đến điều này anh cũng không thể khoan nhượng.
Anh gần như thô bạo rút thứ không ngừng réo trong túi
cô ra, tiện tay ném vào đá vỡ tan!
Anh thực sự điên rồi! Vị Hi nhớ ra đêm điên cuồng ấy,
cảm giác sợ hãi lập tức lan ra toàn thân. Cô hơi sợ, không dám chống lại anh
lúc này, chỉ mềm mỏng thuận theo anh. Hơi thở anh nóng bừng và hỗn loạn, dường
như thế nào cũng đều không thỏa mãn, chỉ một mực đòi hỏi nhiều hơn.
“Vị Hi, Vị Hi…” Anh hôn cô thật lâu, nhẫn nại, dường
như đang dỗ dành cô. Ngón tay thon dài linh
hoạt cởi cúc áo cô, đôi môi đẹp đẽ in dấu trên làn da ở cổ cô.
Vị Hi đột nhiên thất kinh, hai tay chặn anh lại,
“Hôm nay không được…”
“Suỵt, anh biết, anh biết, đừng sợ…” Anh cúi xnống
trán cô thở hổn hển, thấp giọng nói, âm thanh khàn khàn, đôi mắt đen láy bị bao
phủ bởi một tầng hơi nước mỏng, đôi mắt đỏ ngầu dưới ánh trăng, giống như người
say rượu, nhưng anh vẫn có thể khống chế được bản thân.
Anh ôm cô ngồi lên nóc xe, vùi mặt vào cổ cô, Vị Hi
lúc này mới cảm nhận được, mặt anh nóng đến phát sợ. Cô càng không dám cử động
lung tung, để mặc anh ôm, cô giống như con gấu Teddy to lớn.
Nhưng anh vẫn cảm thấy chưa đủ, kéo cánh tay cô vòng
lên cổ anh, nghĩ một chút lại kề sát mặt lên ngực cô, giống như
