dù việc này không phải do
em xui khiến, nhưng em cũng không thể thấy
chết không cứu chứ!”. Người đẹp đột nhiên nắm tay Vị Hi, dường
như muốn ủ ê sa lệ, “Coi như giúp chị đi, Vị Hi, rốt
cuộc chúng ta là người một nhà mà”.
“Người một nhà?”. Vị Hi cảm
thấy buồn cười, “Năm đó,hai tên súc sinh
lôi tôi vào căn phòng tầng hầm…” .Cô dừng
lại một chút, nhìn thẳng vào cái người
được gọi là chị gái này,“lột sạch quần áo tôi, chà đạp
tôi, khi đó, chị
gái, là ai đứng bên cười trên nỗi đau của
người khác, thấy chết không cứu?”.
Như bị người khác tát thẳng vào mặt, người
đẹp lập tức đỏmặt, cố cười, “Vị Hi, khi ấy
chị nhất thời hồ đồ. Nhưng lúc đó mọi người đều còn
nhỏ, không hiểu chuyện. Hơn nữa anh cả,
anh hai chẳng qua chỉ đùa với em, cuối
cùng em cũng chẳng sao mà, đúng không?”.
“Đùa?”. Vị Hi cười
một cái, “Cũng đúng, đối với
mấy người từ nhỏ đã ăn sung mặc sướng, vênh
mặt hất hàm sai khiến người khác như các người mà nói, làm hại
người khác chỉ như uống nước lạnh, giản
đơn đến thế. Huống hồ, chúng ta còn chẳng cùng
một mẹ sinh ra”.
Vị Hi rụt tay lại, vừa lấy
ví tiền trong ba lô, vừa
nói, “Tôi tuyệt đối tin rằng các người
thực sự đã không có lối thoát nếu không sẽ không chạy tới tìm tôi. Nhưng các
người tìm lầm người rồi. Tôi thể hiện sự
cảm thông sâu sắc đối với cảnh ngộ của các người nhưng lực bất tòng tâm. Có
điều, có điểm này tôi
có thể bảo đảm.”
Vị Hi nhìn vào mắt chị ta
mỉm cười, “Chính là Nguyễn Thiệu Nam, anh ta
rất thích đùa. Anh ta còn rất thích chơi trò chơi, nhà họ
Lục hiện nay đối với anh ta mà nói chính là chỗ giải trí thú vị bất
ngờ, đầy hấp dẫn nhất. Trước khi anh ta
hoàn toàn hủy hoại nhà họ Lục, các người chính là trò tiêu khiển của anh ta.
Anh ta sẽ khiến các người thân
bại danh liệt không xu dính túi! Bởi vì, đây
chính là món nợ của nhà họ Lục với anh ta”.
Vị Hi nói xong, đặt
tiền cà phê trên bàn, cầm ba lô đứng lên rời đi. Bản thân cô còn có một đống
phiền toái chưa giải quyết căn bản không rảnh quan tâm người đẹp đã tái xanh
mặt mày.
“Lục Vị Hi, đừng có
cười trên sự đau khổ của người khác như vậy, mày
tưởng mày có thể tự lo cho thân mình ư?
Đừng quên, mày cũng họ Lục. Đợi anh
ta trị chúng tao tới chết, cuối cùng sẽ tới lượt
mày. Tao sẽ đợi xem, mày có kết cục tốt như
thế nào!”.
Vị Hi dừng
bước, quay đầu nhìn gương mặt phẫn nộ vì
tuyệt vọng ấy, không hề tức giận, chỉ bình
tĩnh. Vì cô biết người phụ nữ này
đang trải qua một nỗi sợ hãi thâm căn cố đế,như hình với bóng, giống
như cô từng trải qua trước đây, đồng thời bây giờ đang trải qua y như vậy.
“Tôi chưa bao giờ nghĩ tôi có thể tự lo cho thân mình.
Nhưng, bây giờ các người sợ hãi
tới mức như vậy vẫn khiến tôi kinh ngạc. Còn nhớ hồi nhỏ, khi
nhốt tôi trong căn phòng tầng hầm không thấy ánh sáng, mấy
người từng nói gì không? Các người nói đây gọi là đóng cửa đánh chó. Vậy các
người bây giờ giống cái gì? Cá chậu chim lồng ư? Khi các người làm bao điều ác,
từng nghĩ có cái gọi là ác giả ác báo không?”.
Vị Hi không nhìn chị ta nữa,
có điều, nghe tiếng cũng biết,bà
chị gái xinh đẹp của cô đang khóc nức nở tuyệt
vọng saulưng, sợ hãi đã khiến chị ta
không còn quan tâm tới thể diện và tôn nghiêm nữa.
Hóa ra chỉ sợ hãi
đã có thể khiến người ta rơi xuống
tận bước này.
Vị Hi biết, bản
thân không hề cười trên nỗi đau của người khác, vì
chính cô cũng đang trong tai họa này.
Đi sai một bước, muôn
kiếp không trở lại!
“Vị Hi, cho dù mày
không giúp chúng tao, cho dù tao
với anh cả, anh hai, cha, tất cả mọi người bọn
tao đều tội đáng muôn chết, vậy em gái Ấu Hi
của chúng ta? Mày cũng không quan tâm à?”.
Lưng Vị Hi cứng
đờ nhưng cô đi thẳng không quay đầu lại.
Bụng dưới quặn đau dữ dội, bệnh
viện...
Vị Hi không kịp đợi xe bus, vẫy tay
gọi taxi. Khi ngồi trên xe, qua kính chiếu hậu, cô thấy
sắc mặt trắng bệch như tuyết của mình.
Khi Vị Hi ra khỏi khoa phụ sản
đã gọi điện cho Như Phi,muốn hỏi cô ấy lát nữa có thể đến đón
cô không. Nhưng điện thoại bận nên cô đành ngồi đợi trong phòng nghỉ.
Đúng lúc ti vi
trong phòng nghỉ đang phát lễ trao giải
thưởng ngân hàng xuất sắc nhất năm, đây là vinh dự cao
nhất trong ngành, những người giành được giải luôn là
những nhân vật quan trọng đứng đầu giới tài chính.
Vị Hi còn đang nghĩ, năm nay
ai giành được vòng nguyệt quế. Kết quả, một bóng dáng quen thuộc trên ti vi kèm
theo tiếng vỗ tay như sấm và ánh đèn chớp lia lịa
xuất hiện trong tầm mắt cô.
Vị Hi có phần hốt hoảng,
nhìn chằm chằm vào ti vi. Tất cả âm thanh đột nhiên trở nên xa
vời như đến từ thế giới khác.
Cô ngồi trong bệnh viện đông người qua lại, nhưng
giống như đang ở hòn đảo
đơn độc hoang vu. Tất cả mọi thứ xung quanh phút chốc trở nên ảm
đạm, chỉ còn duy
nhất mình anh,nụ cười nhạt, gương mặt sáng sủa, vẫn
lãnh đạm như trước,đến nụ cười cũng chỉ hơi
nhếch khóe môi, cao quý giống
như một vị đế vương, có cảm giác nắm bắt được
hết thảy.
Cô đã không còn nhớ dáng vẻ lần cuối cô thấy anh. Buổi
sớm mệt mỏi và đau đớn ấy, khi cô tỉnh dậy, anh vẫn còn ngủ say, hí
