ản thân
mình đã tới mức “điều đó còn chịu được thì còn cái gì không thể chịu
được” đối với cậu ấm vô vị lại ngang ngược này.
“Lăng thiếu gia, anh đã biết tình trạng hiện nay của
tôi, vậy xin anh giơ cao đánh khẽ, không
cần lấy người phụ nữ bị vứt bỏ như tôi để tìm
niềm vui. Hơn nữa…”. Vị Hi cười, “Tuy
tôi ít học, nhưng đạo lí ‘con
thỏ không ăn cỏ gần
hang’, tôi vẫn hiểu”.
Lăng Lạc Xuyên vô cùng kinh ngạc nhìn cô trong giây
lát rồi bật cười, cả khuôn mặt giãn ra,
dáng vẻ thoải mái.
Cằm Vị Hi bị ngón cái của anh ta đẩy lên, cổ vẫn nằm
trong tay anh ta, cô chỉ có thể bị ép ngửa lên
nhìn, trong lòng hoảng loạn bất an. Con người này giống Nguyễn Thiệu Nam,vui
cũng cười, không vui cũng cười, toàn bộ
nét mặt đều trưng ra dáng vẻ sâu xa như lòng biển, khiến người ta không nắm bắt
được.
Kết quả sau vài giây, anh ta liền
kéo tóc cô cười lạnh lùng,“Nhanh mồm nhanh miệng, coi chừng, sớm
muộn tôi sẽ nhổsạch răng cô”.
Vị Hi đau đến mức tê cả da
đầu, cô rất muốn biết, trước
khi bị tên ma vương này trừng trị cho tới chết, có ai
đến cứu cô không?
“Tôi không phải Nguyễn Thiệu Nam, không
có phong độ tốt đến vậy. Nhớ đấy, lần sau đừng có bày ra vẻ chán ghét rõràng
như thế trên mặt. Phụ nữ như vậy khiến người ta mất hết hứng thú” Sau đó anh ta
bất ngờ nhe hàm răng trắng cắn lên môi cô, giống
như trừng phạt, cắn xong bên này lại đổi
sang bên kia.
Anh ta nhất định là một tên điên! Tên điên một trăm
phần trăm! Vị Hi vừa vùng vẫy vừa thầm
chửi, nhưng cố gắng thế nào cũng chẳng
thắng nổi sức của anh ta. Người đàn ông nàydường như càng đùa càng nghiện, tay
đã thò vào trong áo cô, kéo mạnh một cái liền lộ
ra quai áo con. Anh ta cúi đầu cười,hứng thú dùng
răng kéo sang một bê, hôn lên làn da trắng nõn
như ngọc của cô, mạnh mẽ, ác ý để lại một
chuỗi dấu vết tím đỏ.
“Lăng Lạc Xuyên, anh buông tay ra!”. Vị Hi hoàn
toàn bị anh ta ép đến mức nổi nóng, to
tiếng hét tên anh ta, đến sợ hãi cũng chẳng
buồn quan tâm nữa.
Chính lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng
chuông chói tai, là chuông báo cháy! Vô số
bước chân chạy tới chạylui bên ngoài, ‘Tuyệt
sắc” lập tức hỗn loạn như nồi lẩu thập cẩm.
“Lăng thiếu gia…”. Vệ sĩ
gõ cửa.
Lăng Lạc Xuyên lúc này
mới buông tay, mãn nguyện nhìn đôi mắt
mờ mịt, dáng vẻ vừa sợ hãi vừa
kinh hoảng của Vị Hi,thơm lên trán cô như
thể an ủi, chỉnh
lại quần áo của mình,vẫn không quên giúp Vị Hi kéo
lại cổ áo vừa bị anh ta làm loạn, rồi mới hài lòng đi ra.
Vị Hi ngơ ngẩn mất một giây
trên ghế sofa, nặng nề thởmột hơi, đột
nhiên nhớ tới còn chuông báo cháy. Hộp đêm toàn những thứ dễ cháy dễ nổ, thực sự
nếu xảy ra hỏa hoạn thì không phải là trò đùa
đâu.
Cô vội vàng chạy ra khỏi phòng, nhưng
trên hành lang chỉ có đám người chạy loạn như kiến, không ngửi thấy mùi khói
lửa.
Sau đó liền nghe thấy Ngụy Thành
Báo nổi trận lôi đình ởmột nơi gần đấy, “Mẹ nó
chứ! Đứa nào nhàn rỗi bấm bừa chuông báo cháy vậy”.
Mỗi giây, mỗi phút chiếm hữu cô, anh đều
muốn cô mở mắt nhìn mình. Anh muốn cô ghi nhớ tất cả sự giảo hoạt và lạnh
lùng của anh, vìthế cả đời cô đều không thể quên được.
“Bản tin đặc biệt, con
trưởng của chủ tịch tập đoàn Thái Hoàng - Lục Trạch Hi, bị nghi
có dính líu đến
việc cưỡng hiếp một thiếu nữ vị thành niên, đêm qua
đã bị cơ quan cảnh sát bắt giữ. Thiếu nữ bị hại do bị ép dùng
thuốc cấm với khối lượng lớn, đến nay vẫn trong tình
trạng hôn mê, theo như bệnh viện tiết
lộ, bệnh tình tương đối nguy hiểm. Vụ án
này tuy còn đang trong giai đoạn thẩm tra, nhưng Lục Trạch Hi thân là cán bộ
cấp cao của tập đoàn, trải qua vụ án lần này sẽ khiến tập đoàn Thái Hoàng gặp
không ít ảnh hưởng bất lợi. Có chuyên gia
cổ phiếu cho rằng, cổ
phiếu Thái Hoàng hôm nay sẽ giảm mạnh. Điều này chắc chắn khiến Thái Hoàng đang
bị Dịch Thiên tấn công lại càng thêm khó khăn...”.
Khi bản tin buổi sáng đưa đoạn tin này, Vị Hi đang
ăn sáng cùng Như Phi trong quán ăn nhỏ tầng
đưới.
Như Phi đầu tiên sửng sốt, sau đó
lắc đầu, nói với Vị Hi: “Bây giờ cuối cùng
mình cũng hiểu thế nào gọi là báo ứng kiếp này. Anh trai cậu cũng coi như đáng
tội, nhưng người con gái đó thật đáng
thương, không biết có thể cứu
sống được không?”.
“Không cứu sống nổi…”. Vị Hi uống
ngụm canh đậu, thấp giọng nói.
Sự chắc chắn của Vị Hi
khiến Như Phi có phần kinh ngạc: “Vì sao?”.
“Thế giới này không có báo ứng kiếp này, chỉ có cạm
bẫy được sắp đặt trước. Tội cưỡng dâm nhiều nhất từ ba đến bảy năm. Nhưng nếu
vì thế mà dẫn tới cái chết của đối
phương thìđó là trọng tội. Người sắp đặt màn kịch không phải muốn dạy dỗ anh ta
mà muốn dồn anh ta vào chỗ chết.
Người con gái này nếu được cứu sống: cái bẫy ấy còn có ý nghĩa
gì?”.
Như Phi đột nhiên hiểu ra, hỏi cô, “Nguyễn
Thiệu Nam, cậu nghi ngờ anh ta?”.
Vị Hi lắc đầu, “Không
phải nghi ngờ, mình có thể khẳngđịnh.
Lục Trạch Hi đích thực là tên súc sinh, nhưng
anh ta không ngu. Anh ta có thủ đoạn, có đầu
óc, khi nhỏ có thể trị
người khác đến chết đi sống lại, bản
thân trót lọt thoát tội. Lớn lên chắc càng cao tay hơ
