n, sao bị người ta túm cho
hiện nguyên hình? Cho dù anh ta nhất thời sơ ý,
nhưng nhà họ Lục bao năm hô mưa gọi gió như vậy, giao thiệp rộng như vậy sao có
thể để tin tức
lộ ra nhanh như thế chứ?”.
Như Phi khẽ cười một tiếng, “Nguyễn
Thiệu Nam, loại
như anh trai cậu cũng có thể ngã ngựa dưới
tay anh ta, quả thật anh ta rất có bản lĩnh”.
“Có lẽ, người
ra tay không chỉ có mình anh ta”.
Như Phi nghĩ ngợi ba giây, rồi buột miệng, “Lăng
Lạc Xuyên?”.
Vị Hi gật đầu, “Bọn họ
hợp tác cùng có lợi. Bây giờ, giá cổ phiếu giảm
mạnh, danh dự nhà
họ Lục mất sạch, sợ rằng bọn họ đang mở champagne
chúc mừng tại nhà ấy chứ”.
Như Phi lắc đầu: “Hai người này, thực sự... nhưng họ
cũng quá tàn nhẫn, cô gái đó mới bao nhiêu
tuổi? Chăng phải uổng phí làm bia đỡ đạn rồi
ư?”.
“Thương trường là chiến trường không khói súng, nhưng
đầy rẫy xác chết, cạm bẫy khắp nơi. Điều đó
họ gọi là sự hi sinh của hàng ngàn hàng vạn sinh mệnh binh lính đổi lấy thành
công của một tướng soái…”. Vị Hi quay mặt nhìn tòa
nhà Dịch Thiên cao vút tầng mây nơi xa, “Cậu xem, mấy tòa nhà cao tầng nguy nga
lộng lẫy kia, bề ngoài rực rỡ đẹp đẽ, thực ra
đều xây dựng trên hàng đống xương
trắng”.
Như Phi quả thật không thể tin
nổi, thở dài, “Ôi
trời ạ, mình thực không thể tưởng tượng đây rốt cuộc là những người như thế
nào?”.
Vị Hi cười một cái, nghiêm
mặt nói, “Là người mà mình, cậu
tuyệt đối không thể trêu vào”.
Nói tới đây, cô đột nhiên cảm thấy phần bụng quặn
thắt.
“Cậu sao vậy? Sắc mặt
kém quá”. Như Phi phát hiện ra cô khác lạ, lo lắng hỏi, “Buổi
sáng thấy cậu ở trong
nhà vệ sinh hơn nửa ngày, không sao chứ?”.
“Không sao…”. Sắc mặt
Vị Hi trắng bệch, toát mồ hôi,“Sáng nay
hơi buồn nôn, có thể do ăn phải cái gì đó”.
“Có cần mình đưa cậu đến bệnh viện khám không?”.
Vị Hi xua tay, “Không
cần, sáng nay mình có tiết, chiều tan học nếu vẫn khó
chịu, tự mình sẽ đi. Yên tâm, mình có
thểchịu được”.
Tiết học hôm nay dường
như dài vô cùng, Vị Hi vẫn
cảm thấy rất khó chịu, cố chịu đựng đến khi tan
học. Cô thu dọn đồ đạc, khoác giá vẽ lên vai định
rời đi thì Chu Hiểu Phàm tới vỗ vai
cô, “Vị Hi, chủ
nhiệm khoa muốn cậu qua một chút”.
“Có chuyện gì vậy?”.
“Mình đoán có thể liên
quan đến học bổng của cậu, cậu đi xem thì biết”.
Khi Vị Hi ra khỏi văn phòng của
chủ nhiệm khoa, vẫn choáng váng, có lẽ cô thực sự cần phải đi bệnh viện, sắp
tới cổng, cô còn đang tính ngồi xe
bus nào tới bệnh viện vừa nhanh vừa tiết kiệm tiền.
“Vị Hi!”. Có người đang gọi
cô.
Vị Hi quay đầu nhìn, dưới
ánh mặt trời, một mĩ nhân
trang điểm xinh đẹp đang đứng bên chiếc xe Maserati, vẫy tay
với cô.
Vị Hi tự cười chế giễu mình,
nghĩ tới cuộc đời hai mươi mốt năm của cô vô cùng vắng lặng đột nhiên lại trở nên bận
rộn chen chúc như vậy. Người ngựa khắp các đường lần lượt đều xuất hiện, bạn vừa
uống hết, tôi liền
bưng canh lên[1'>, thật quá náo nhiệt.
[1'> Câu
này xuất phát từ Hồng Lâu Mộng, sau này ám chỉ “thế sự biến
đổi, nhân vật đổi thay”.
“Lâu rồi không gặp, chúng
ta có thể nói chuyện không?”.
Cô có thể nói không không?
Địa điểm nói chuyện là một quán cà phê lộ thiên, Vị Hi nhìn
người phụ nữ mặc đồ hiệu rực rỡ trước mặt, không
cần nghi ngờ gì, cô ta vẫn đẹp như xưa.
“Vị Hi, chị đã
bao lâu không gặp em rồi nhỉ? Em sống tốt không?”. Mĩ nhân cười không lộ hàm
răng, dáng vẻ uyển chuyển yêu kiều.
Vị Hi gật đầu, “Em rất
tốt”.
“Gần đây có đi thăm mộ mẹ em không?”.
“Hôm qua vừa đi rồi”. Vị Hi uống ngụm cà phê, rất
đắng.
Mĩ nhân có phần kinh ngạc, “Nói
như vậy, em đã biết rồi?”.
“Vâng, em đã biết. Nhân viên quản lí khu mộ đã nói
không thấy tro của bà đâu. Em đã nhờ họ báo cảnh sát, đang
đợi kết quả”. Vị Hi đặt cốc xuống, nhìn
chị ta, “Hôm nay chị tới không
phải tìm em hỏi han ân cần. Em còn có việc, chị vào
chủ đề chính đi”.
“Ha, em vẫn như hồi nhỏ, vậy chị
cũng không phí lời nữa. Chắc em đã nghe nói chuyện anh cả, chúng
ta biết Nguyễn Thiệu Nam từng
tìm em, cũng biết quan hệ giữa
hai đứa. Nhà họ Lục bây giờ cần sự giúp đỡ của em, đương nhiên, cha đã nói, sẽ
không để em làm công không. Chị
nghĩ chị nói đã rõ ràng rồi nhỉ?”.
Vị Hi gật đầu, “Rất rõ
ràng. Nhưng em vẫn không hiểu, chị tìm em làm gì?”.
Khóe miệng người đẹp chùng xuống, có phần
không vui,“Em đang trêu chị đúng
không? Nguyễn Thiệu Nam trị anh
cả như vậy, anh ta căn bản chính là thay em báo thù. Nhà họ Lục bây giờ chỉ có em
mới có thể giúp anh cả nói vài câu với anh ta, bảo anh ta đừng quá đáng, hơn nữa
sau khi việc thành công cũng sẽ không xử tệ với em, điều
này em cũng không muốn ư?”.
Vị Hi không nhịn được bật
cười, “Hóa ra các người cho rằng tai họa
ngồi tù của Lục Trạch Hi là do tôi thủ thỉ bên gối
với anh ta ư? Thế thì quá coi trọng tôi rồi. Tôi lấy đâu ra tài đức có thể chi
phối suy nghĩ của Nguyễn Thiệu Nam chứ? Lẽ
nào các người đã quên, tôi cũng họ Lục. Theo lí mà nói, tôi
cũng là kẻ thù của anh ta”.
“Vị Hi, em khác
chúng ta. Nguyễn Thiệu Nam trước
kia yêu thương em nhất, em nói một câu bằng người
khác nói mười câu. Cho