ột
lído rõ ràng làm tổn thương cô, còn có thể hùng
hồn đầy lí lẽ.
Di động đột nhiên vang lên, Vị Hi đang
uống canh gừng, bị dọa phát run, suýt
làm sánh canh ra ngoài.
Như Phi nhìn di động của mình, “Là của
mình”.
Vị Hi lúc này mới nhớ ra,
sau khi rời biệt thự của Nguyễn Thiệu Nam cô vẫn
chưa bật máy.
Như Phi nhận điện, đầu
tiên sửng sốt, sau đó
nhìn Vị Hi đang uống canh, đưa điện thoại cho cô,
“Tìm cậu đấy”.
Má Vị Hi vừa hơi ửng hồng, thoắt
cái liền trắng bệch.
Như Phi thấy dáng vẻ kinh hoàng bất an của Vị Hi, lấy lại
điện thoại rồi trả lời, “Anh
Nguyễn, cô ấy ngủ rồi”.
Vị Hi không biết Nguyễn
Thiệu Nam nói gì, chỉ thấy
Như Phi vừa nghe điện vừa đi đi lại lại trong phòng, sau đó
tay bịt di động lại nói với cô, “Anh ta nói, nếu cậu
không nhận máy,anh ta lập tức qua”.
Vị Hi phát hiện ra người đàn ông này luôn có
thể ép cô tới bước đường cùng. Không có
lựa chọn, cô đành
cầm điện thoại, cố gắng hết sức để giữ cho
giọng nói của mình bình tĩnh: “Anh Nguyễn, anh tìm
tôi?”.
“Vị Hi, chúng
ta cần nói chuyện”. Giọng anh giống như gió mùa đông, vừa
trong vừa lạnh.
“Anh Nguyễn, tôi nghĩ…”. Vị Hi do
dự một chút, “Chúng ta hẳn là đã nói
xong rồi”.
“Vì vậy, đây là quyết định
của em?” Ngữ khí của anh
nghe có vẻ vô cùng không vui.
“Vâng”.
Anh lại cười, dường
như không để ý, nhưng Vị Hi
biết, đây là điềm báo anh đang giận dữ.
“Vị Hi bé nhỏ của
anh, em không nên như vậy”.
Trái tim Vị Hi vọt
lên cổ họng, cô vừa
định nói gì thì chỉnghe thấy tiếng răng rắc, rồi một
hồi tiếng báo máy bận, anhdứt khoát ngắt điện
thoại.
“Anh ta nói gì?” Như Phi hỏi.
“Anh ta nói…”. Vị Hi
dường như chưa kịp định thần:“Mình không nên như vậy”.
Như Phi nhíu mày, “Có ý
gì? Uy hiếp? Hay là thỉnh cầu?”.
Vị Hi đưa di động trả lại
cô, cười gượng một cái, “Giọng nói giống như
thỉnh cầu. ngữ khí... giống uy hiếp hơn”.
“Mẹ kiếp!”. Như Phi đứng lên, hằm hè, “Cứ coi là uy
hiếp đi, vậy có cái gì anh ta
không làm được? Hay có cái gì anh ta sợ? Nếu
người ta muốn đến tận nhà chém giết, chúng
ta cũng không thể khoanh tay chịu chết”.
Vị Hi tuyệt vọng lắc đầu, “Theo
mình biết đều không có”.
Như Phi tựa như thương xót nhìn cô, tựa như an ủi vỗ vỗvai
cô, “Vậy bây giờ mình có thể làm gì cho cậu?”.
Vị Hi chỉ cảm
thấy đầu đau như kim châm, cô bỗng chốc ngã xuống giường, yếu ớt nói: “Nhặt xác
cho mình nhé…”.
Như Phi kẻo cô dậy, “Vị Hi, mình
từng nói, đừng có đùa với mình như
vậy, điều này không buồn cười chút nào”.
Vị Hi nhìn đôi mắt lo lắng
của Như Phi, thở dài, tì lên
trán cô, nghiêm túc nói, “Mình
không đùa. Như Phi, cậu phải chuẩn bị tâm lí. Mình lớn lên ở nhà họ
Lục, vì vậy có dự cảm sắp có chuyện lớn xảy ra, mức độ khủng khiếp của nó có
lẽkhông thua gì một trận cuồng phong bão táp. Cho dù là
Nguyễn Thiệu Nam, hay mấy người nhà họ
Lục, họ không quan tâm mình có vô tội hay
không, có vô tình tham chiến hay
không. Chỉ cần cần thiết, bất cứ
bên nào cũng sẽ lấy mình ra làm đệm lưng không chút do dự”.
Tôi không phải Nguyễn Thiệu Nam, không
có phong độ tốt đến vậy. Nhớ đấy, lần sau đừng có bày ra vẻ chán ghét rõ
ràng như thế trên mặt. Phụ nữ như vậy khiến người ta mất hết hứng thú.
Cho dù có phải là đùa không, từ tối
hôm đó, Như Phi liền căng thẳng
tới mức giống như sợi dây đàn kéo căng, lúc nào
cũng ở bên bờ
đứt đoạn. Vị Hi vẫn đi học, đi làm,
có thời gian thì đi ăn đêm cùng mọi người như bình thường, không nhìn ra bất cứ
sóng gió nào trên gương mặt.
Nhưng Như Phi biết, Vị Hi
đã khác. Cô đang sợ hãi, một nỗi sợ hãi cổ quái.
Loại sợ hãi này không thể hiện trên mặt không thể dùng
ngôn ngữ, thậm chí không cách nào
thổ lộ,mà đã khắc vào trong xương máu cô, dính
chặt lấy cô, như hình với bóng.
Điều đáng sợ là cô căn bản không có sức vùng vẫy. Vì
một phần nào đó trong cuộc đời cô đã in dấu của
người đànông đó. Hay có thể nói rằng người đàn ông đó
đã dùng thủ đoạn gần như giảo hoạt, vẽ lên dấu
tích của mình trên tờ giấy trắng.
Điều này khiến Như Phi cảm thấy tàn nhẫn, đây là loại
bạo lực vô hình, thứ bị tấn công chính là thần kinh của bạn, sẽkhiến bạn nhỏ máu
tươi vô hình, nhưng lại không có sức kêu cứu.
Trái lại, Nguyễn
Thiệu Nam dường như sống rất vui
vẻ, hoàn toàn mãn nguyện, con người trước nay luôn
thận trọng lại có thái độ khác thường, nhiều lần lên báo, bên
cạnh luôn kèm theo các mĩ nhân
khác nhau, mỗi người một vẻ, xinh tươi như hoa. Anh cũng không tìm Vị Hi, dường
như họ lại trở về trạng thái ban đầu, trở thành
những người xa lạ không cùng thế giới. Dường như tất cả mọi thứ đều chưa từng
xảy ra, giống như cơn ác mộng đến bất ngờ, biến
mất cuối đêm đen.
Tất cả bão táp dường
như ngừng lặng trong phút chốc, tựa như chỉ trong
nháy mắt, Vị Hi liền bị
anh lãng quên trong biển người mênh mông.
Như Phi từng nghĩ, nếu đây
chính là cách người đàn ông này báo thù, cô thực
không biết, rốt cuộc anh ta đã thành
công hay thất bại nữa.
Vị Hi không hề tỏ rõ ý kiến
đối với các scandal của anh,không thấy cô thất vọng, cũng không thấy cô vui
mừng. Chỉ thi th