gì?”. Vị Hi
không hiểu ý anh.
“Năm đó những người nợ tôi không chỉ nhà họ
Lục mà còn có em!”.
Vị Hi chợt mở to đôi
mắt, Nguyễn Thiệu Nam túm
cánh tay cô, mang theo sức mạnh như ăn
thịt người, gần như kéo cô, lôi cô
xuống xe.
“Nguyễn Thiệu Nam,
anh làm gì vậy?”. Vị Hi ngã xuống
đất, cô sợ hãi, ra sức
vùng vẫy loạn xạ nhưng căn bản không chống lại nỗi sức mạnh của anh.
Bên ngoài là một mảnh sân rộng, hóa ra
xe dừng ở trước
cửa một biệt thự. Đây là ngoại ô, xung
quanh không có người, thậm chí đến giúp việc cũng không
thấy. Có lẽ có người giúp việc nhưng
thấy cảnh như vậy, không ai dám quan tâm, cũng không ai muốn quan tâm.
Cả quãng đường Nguyễn Thiệu Nam đều kéo
cô, kéo cô lên gác, kéo vào trong phòng ngủ.
Mặt anh lạnh lùng, không hề nói lời nào, giống
như Tu La đến từ địa ngục, tàn khốc và máu
lạnh, thậm chí không quan tâm có làm cô bị
thương không. Với sức kéo mạnh mẽ của
người đàn ông, Vị Hi
giống như con cừu non bị người ta đưa lên thớt, mặc kệ
cô kêu gào thảm thiết thế nào, hét to
ra sao, chẳng ai quan tâm, chẳng
ai hỏi han.
Anh ném cô xuống thảm, tiện tay khóa cửa. Sau đó nhanh
nhẹn cởi áo khoác ngoài, tháo cà vạt, rồi dứt
khoát một tay giật áo sơ mi, cúc áo pha lê rơi lạch
cạch trên thảm.
Ám thị này quá tàn nhẫn!
Vị Hi vùng vẫy bò lên, lảo đảo
chạy ra cửa, nhưng bị anh túm tóc, kéo trở lại.
Chiếc giường lớn hình tròn màu xanh nước biển trang
nhã,giống như biển lớn sâu thẳm, đầy hơi thở lãng
mạn, giờ này phút này lại trở thành
cái thớt của tên đồ tể.
Nguyễn Thiệu Nam quả thật
giống như tên đao phủ gian xảo! Anh biết làm thế nào đè cô xuống, có thể khiến
cô không cách nào vùng vẫy, lại không
đến nỗi khiến cô bị thương quá nặng. Anh
biết làm thế nào để ngăn
chặn tiếng kêu cứu của cô, khiến cô gọi trời không thấu, gọi đất
không linh. Anh càng biếtdùng thủ đoạn gì uy hiếp cô mới có
thể khiến cô không còn manh giáp, hoàn
toàn chịu khuất phục.
Anh là tên đao phủ máu lạnh, mặc kệ
nước mắt nóng hổi của cô đang chảy như suối bên má anh, mặc kệ
cô gào khóc cầu xin, anh cũng như núi băng, không
chút động lòng.
Hoa hồng trong bình mặc ý nở rộ, đỏ tươi
như máu, khoe khoang sức sống đẹp
đẽ, nhưng có thể tàn tạ
trong chớp mắt. Đây là kiểu giải thoát gần như tuyệt vọng, không
có quá khứ,không có tương lai, không có hi vọng, chỉ có một
sự mê hoặc thê lương
khiến người ta kinh ngạc.
Cơ thể trong trắng của cô lộ ra
dưới ánh trăng nhợt nhạt,ánh mắt đau khổ im lặng
trong ánh nhìn lạnh lùng của anh.
Cuối cùng, giây
phút nghìn cân treo sợi tóc, cô gần như vỡvụn cầu xin anh: “Nam, Nam,
xin anh…”.
Thực ra... cô biết anh muốn nghe gì, luôn
biết.
Nhưng cô không thể nói, cô
cắn nát môi cũng không thểnói. Sống kề sát ranh giới vỡ vụn, sự
cứng rắn của anh ép cô gần như sụp đổ. Cô không ngờ, anh lại
có thể làm tới bước này, cô là
kẻ chiến bại dưới tay anh, cô bị ép khuất phục dưới
sự lạnh lùng tàn khốc của anh.
Cái tên thân mật đơn âm tiết này là mật hiệu thân
thiết chỉkhi hai người bên nhau mới có thể nói,
khẽ lướt qua đầu lưỡi,giống như gió thu
thổi qua điền viên, ấm áp mà cô đơn.
Hai gia đình nhà họ Lục, Nguyễn đã kết giao nhiều
đời,Nguyễn Thiệu Nam lớn hơn một chút nhưng khi Vị Hi còn
nhỏ, không bao giờ gọi anh là “anh” như
các anh chị em gái khác của cô, cô không muốn có khoảng
cách quá xa với anh, cô chỉ gọi anh là “Nam”.
“Hóa ra, em còn nhớ em cái
gì cũng đều nhớ”. Nguyễn Thiệu Nam nâng
gương mặt đầy nước mắt của cô: “Vị Hi bé
nhỏ, em chưa bao giờ vô tội, em nợ
anh một lời hẹn ước. Em từng đồng ý, sẽ làm vợ
của anh”.
Nước mắt cô giống như nước tràn đê, không
khống chếđược mà chảy xiết. Đúng vậy, cô luôn
nhớ, cho dù cuộc
đời cô trải qua vô số gập ghềnh, nhiều
lần chán nản không được như ý, cô cũng chưa bao giờ
quên.
Anh ôm cơ thể nỉ non, run rẩy
không ngừng của cô, liên tục gọi tên cô, “Vị Hi, Vị Hi...
anh biết, em sẽ hận anh. Tất cả hành động của anh hôm nay nhất định sẽ khiến em
hận anh.Nhưng...”.
Anh dừng lại một chút, hai tay
nâng mặt cô lên, ép buộc cô nhìn vào mắt anh, “Anh sẽ không
buông tha cho em. Họ Lục nhà em nợ anh quá nhiều, anh muốn đòi từng người
một... bao gồm cả em”.
Thân dưới nhói đau kịch liệt, cô đột
nhiên nghẹn lại, dường như khóc tới nỗi nghẹt thở, nằm trên chiếc gối trắng,
đột nhiên mở to mắt nhìn thẳng lên trần nhà, giống như con cá bị
quăng lên bờ.
Khi trời sáng, Vị Hi rời
phòng ngủ. Cô nhìn thấy trong vườn, người làm vườn đang cắt sửa bãi cỏ, trong
bếp, đầu bếp chuẩn bị bữa sáng. Hóa ra, ở đây
không phải không có người,mà những người này đều biết trở thành
không khí vào lúc thích hợp.
Những người giúp việc nhìn thấy cô đều sững lại. Cũng
khó trách, tối qua gần như om sòm
tới mức long trời lở đất,bây giờ cô vẫn có thể toàn
vẹn đứng ở đây, cũng có
thể coi như kì tích.
Một mình Vị Hi bước
ra khỏi biệt thự, không ai ngăn cô, cô cũng
không cần nhắn nhủ bất cứ người nào.
Khi sắp ra khỏi cánh cửa, lái xe chạy tới hỏi cô có
muốndùng xe không?
Vị Hi không nói, chỉ xua xua
tay, bướ