m một, cũng không có
người thân. Chúng ta quen nhau lâu như vậy, tôi luôn coi cậu như em ruột. Trong
lòng cậu nếu có chỗ nào bất mãn với tôi, cứ nói ra. Tôi không đúng, tôi nhận
lỗi với cậu là được. Cũng tránh cho người ngoài nhân cơ hội này li gián tình
cảm bao năm giữa chúng ta”.
Nguyễn Thiệu Nam nói như vậy, Lăng Lạc Xuyên không còn
gì để nói. Rốt cuộc, anh có thể trách gì anh ta chứ? Chuyện nhà họ Lục, toàn bộ
kế hoạch từ đầu đến cuối, anh đều trơ mắt đứng xem, bao gồm cả lần cuối cùng hạ
thủ với cô.
Đúng như Vị Hi nói, bao nhiêu việc đẫm máu như vậy cố
tình xảy ra trước mắt anh, anh biết rõ, hiểu hết. Những mánh khóe giết người vô
hình, những thủ đoạn máu lạnh vô tình, những hậu quả máu chảy thành sông ấy,
anh đều “đành lòng” đứng nhìn được, lại đến lúc này mới “không đành lòng”? Có
phần giả tạo đáng buồn cười.
Nghĩ đến tình anh em bao năm giữa mình và Nguyễn Thiệu
Nam, lúc này lại hợp tác làm ăn, trong đó có vướng mắc lợi ích phức tạp. Anh là
một người thông minh đương nhiên hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Nguyễn Thiệu
Nam. Anh là một thương nhân xuất sắc, thương nhân đều biết cân nhắc mức độ nặng
nhẹ, lợi hại.
Nói cho cùng anh là một người theo chủ nghĩa thực dụng
coi lợi ích là trên hết, tuyệt đối sẽ không vì một người phụ nữ còn chưa chạm
được đến liền đắc tội một nhân vật đáng sợ như vậy, không cần thiết cũng không
đáng.
Thêm nữa, Nguyễn Thiệu Nam thông minh như vậy, chắc
cũng đoán ra bảy, tám phần, không bằng nói thẳng, mọi người hiểu rõ, giải tỏa
những khúc mắc còn vướng bận trong lòng.
Thế là anh khẽ cười, “Anh nhạy cảm quá rồi, chỉ là có
vài việc tôi vẫn chưa rõ lắm. Muốn hỏi anh nhưng không biết nên bắt đầu từ
đâu".
Nguyễn Thiệu Nam hơi tò mò, “Cậu muốn hỏi gì?”.
Lăng Lạc Xuyên hơi do dự, hỏi có phần u ám: “Ban đầu
anh... sao làm được?”.
“Cái gì?”. Nguyễn Thiệu Nam không hiểu.
Lăng Lạc Xuyên nhìn đồng hồ của mình, đột nhiên không
đầu không cuối nói một câu: “Sáu ngày mười tám tiếng ba mươi ba phút'’.
Nguyễn Thiệu Nam mơ hồ, càng không hiểu.
“Tôi đã sáu ngày mười tám tiếng ba mươi ba phút chưa
gặp cô ấy. Cảm giác tựa như cai nghiện vậy, hàng ngày nhìn đồng hồ sống qua
ngày. Tôi thật không hiểu, sao anh có thể chịu nổi?”.
Nguyễn Thiệu Nam nhếch môi cười, “Hóa ra là việc này.
Người như cậu lại có lúc hồ đồ như vậy, kể cũng kì
lạ. Nhớ cô ta thì trực tiếp đi tìm. Ôm một người con gái giống cô ta mây mưa
một trận, cậu liền không nhớ nữa à?”.
Lăng Lạc Xuyên dứt khoát cởi đồng hồ ném ra ngoài cửa
xe, “Tính khí cô ấy, người khác không
biết, anh còn không hiểu sao? Bình thường trông có vẻ ngoan ngoãn, dễ bảo, một
khi bị ép liền trở nên liều mạng. Việc đó thường phải là anh tôi tình nguyện
mới thú vị. Lẽ nào để một cô gái máu me be bét trên giường anh? Cho dù đạt được
cũng có ý nghĩa gì chứ? Không bằng mua một con búp bê bơm phồng về nhà ôm, còn
tiết kiệm chút sức lực”.
Nguyễn Thiệu Nam không nén được lắc đầu, chế nhạo nói:
“Sao sự việc vào tay cậu lại biến thành máu me như vậy?”.
Lăng Lạc Xuyên cười nhạt, “Anh không máu me, chỉ là
giết người không dao mà thôi".
Nguyễn Thiệu Nam nhìn tình hình giao thông phía trước,
cười mà như không, hỏi anh: “Tửng xem đấu đấm bốc chợ đen chưa?”.
Lăng Lạc Xuyên bỗng nhớ đến Trì Mạch, nhưng trên mặt
không hề để lộ, chỉ nói: “Sao lại nói đến chuyện đó?”.
“Chỉ đột nhiên nhớ ra, tôi từng xem một trận đấu đấm
bốc chợ đen của người bản địa ở Campuchia. Một vùng đất bùn, xung quanh dựng
lưới sắt cao vài mét, cửa khóa, có điện cao áp. Chỉ cần chạm vào, vài giây liền
có thể nướng chín người. Người tham gia đều là những đứa trẻ bị cha mẹ bán đi,
nhỏ thì chưa tới mười hai, mười ba, lớn cũng chỉ mười lăm, mười sáu. Chúng gầy
như que củi, nhưng một khi đánh nhau, dùng hai từ “dã thú" cũng không đủ
để miêu tả, thủ đoạn tàn nhẫn đến mức cậu không thể nghĩ tới. Chúng căn bản
không coi mình là người, cũng không coi người khác là người, sinh mệnh trong
mắt chúng chẳng qua chỉ là một bát cháo hoặc cái bánh bao".
Lăng Lạc Xuyên lặng lẽ lắng nghe, trực giác cho thấy
đằng sau mới là trọng điểm.
Quả nhiên Nguyễn Thiệu Nam nói tiếp: “Để tiếp tục
sống, chúng không có lựa chọn. Tương tự, trên cuộc chiến danh lợi giết người vô
hình này, chúng ta cũng không được lựa chọn. Vì thế trước nay tôi chỉ dùng cách
thức hữu hiệu nhất để đạt được hiệu quả tốt nhất. Cho dù cô ta là ai, chỉ cần
cô ta có thứ tôi cần, tôi chỉ đòi cô ta. Chỉ nhìn kết quả, không ngại quá
trình, đây chính là nguyên tắc của tôi".
Lăng Lạc Xuyên khẽ cười, giọng điệu đùa giỡn: “Hay cho
câu chỉ đòi cô ta. Tôi lại muốn biết, nếu người ta sắt đá không bằng lòng, anh
làm thế nào?”.
Nguyễn Thiệu Nam cười cười, nói với ý sâu xa: “Đấm bốc
chợ đen không phải chỉ nơi không ai quản lí mới có. Anh hiểu ý của tôi mà'’.
Lăng Lạc Xuyên nhìn Nguyễn Thiệu Nam, hóa ra, anh ta
đều biết hết. Nhưng luôn mồm nói không quan tâm, cho tới hôm nay vẫn quan tâm
nhất cử nhất động của cô, việc này nói lên điều gì?
Nguyễn Thiệu Nam nói tiếp: “Thế giới này có tiền có
thể sai được