h đẹp của trường điện ảnh nghệ thuật có danh tiếng, coi mình là
tài tử chốn phong nguyệt, tự cho mình đa tình thanh cao, vô cùng phong lưu.
Nhưng cô chưa từng gặp bạn trai của Chu Hiểu Phàm,
không tiện kết luận bừa, cũng không thể khuyên bảo. Cô bèn viết: “Cậu phải có
tính toán trong lòng, anh ta là người giàu có, sau này luôn có chỗ dựa. Bây giờ
cậu suốt đêm đi chơi cùng anh ta như vậy, anh ta cũng chẳng làm sao, nếu cậu bỏ
lỡ việc học, thì không đáng”.
Ai ngờ Chu Hiểu Phàm lại là một cô gái ngốc nghếch
không có tính toán trước, chỉ biết vui chơi, “Bỏ lỡ rồi thì sao chứ? Cậu chưa
từng nghe nói à? Phụ nữ giỏi không bằng lấy chồng giàu. Mình khó khăn lắm mới
gặp được một “nhân vật” có đủ bốn thứ: có nhà, có xe, có hình thức, có tài
khoản, còn không nhân cơ hội mà nắm chắc anh ấy ư? Chỉ cần có thể gả cho anh
ấy, vậy sau này mình còn lo gì, vui vẻ làm thiếu phu nhân, vừa nhàn hạ vừa vô
lo”.
Vị Hi nghe xong thở dài, lòng thầm nghĩ nào đâu dễ
dàng vậy? Đàn ông bây giờ càng ngày càng giảo hoạt, không muốn đi thêm một
bước, không muốn nói thêm một câu, tính toán được mất, sợ gánh vác. Bạn tính
toán với anh ta, anh ta cũng tính toán với bạn. Không có người đàn ông thông
minh nào muốn lấy một người phụ nữ chỉ muốn làm kí sinh trùng về làm vợ. Càng
là người nắm rõ tâm tư bạn, càng coi thường bạn tự đáy lòng.
Cho dù anh ta bằng lòng để bạn phụ thuộc vào anh ta,
nhưng hàng ngày nhìn sắc mặt người khác mà sống qua ngày há dễ dàng như thế?
Phụ nữ càng ở thế yếu càng cần phải dựa vào bản thân.
Chỉ có tự tôn, tự trọng, người khác mới cảm thấy bạn đáng yêu, đáng kính. Đây
là đạo lí giản đơn nhất, nhưng xã hội càng tiến bộ, giá trị nhân sinh quan càng
loạn.
Đàn ông có tiền liền tự cho mình tài giỏi, phụ nữ cũng
có giá của mình, đạo đức liêm sỉ càng ngày càng lụi bại, mọi người nhìn thành
quen, dần dần hình thành thói quen, lại cho rằng việc thế gian vốn nên như vậy.
Vì thế đến cô gái thật thà hiền hậu như Chu Hiểu Phàm còn nghĩ đến việc gả vào
nhà giàu, tưởng rằng cả đời vô lo, không phải suy nghĩ chuyện cơm áo.
Hai người bước ra khỏi phòng học, cả quãng đường Chu
Hiểu Phàm ríu ra ríu rít, nói không ngừng. Cô ấy là một người nhiệt tình, trước
đây rất tốt với Vị Hi, bây giờ lại thương cô bị người ta “cướp bóc” nửa năm
trước, tuy thoát chết nhưng để lại thương tật không thể nói được, vì vậy càng
quan tâm cô hơn. Hai người ở trường học thường như hình với bóng.
Khi rời khỏi cổng trường thì nhìn thấy bạn trai của
Chu Hiểu Phàm ngồi trong xe con đợi cô ấy.
Đây là lần đầu tiên Vị Hi gặp người này, anh ta mặc
một bộ complet đắt tiền, trông danh giá, nhưng ánh mắt khiến người ta thấy ghét,
đặc biệt khi anh ta nhìn bạn.
“Hiểu Phàm, không giới thiệu người đẹp này với anh
à?”. Gã đàn ông đặt tay lên vai bạn gái, tươi cười hỏi.
“Vị Hi, đây là bạn trai mình, Tiết Khải…”.
Còn chưa để Chu Hiểu Phàm giới thiệu xong, gã liền
trách móc nói: “Hóa ra em chính là Lục Vị Hi, Hiểu Phàm thường nhắc tới em. Nói
em vừa thông minh vừa xinh đẹp, là tài nữ nổi tiếng của khoa. Hôm nay vừa nhìn
đã thấy thật đúng là nghe danh không bằng gặp mặt”.
Vị Hi ngoài mặt cười khéo léo nhưng trong lòng thầm
nói: “Còn anh thì gặp mặt không bằng nghe danh. Người này vừa nhìn đã thấy là
loại phóng đãng tùy tiện, sao Hiểu Phàm không nhìn ra nhỉ?
“Hẹn gặp không bằng vô tình gặp, hôm nay để anh làm
chủ nhà, chúng ta tìm nơi yên tĩnh, ăn cơm uống trà thì thế nào?”.
Chu Hiểu Phàm đương nhiên vui mừng khôn xiết, Vị Hi
vốn không muốn đi nhưng Tiết Khải khăng khăng mời. Vị Hi không nỡ làm Hiểu Phàm
mất hứng, cũng đành miễn cưỡng đi theo.
Tiết Khải đưa bọn họ đến “Bàn Long Thiên Phủ" xa
hoa nhất trong thành phố, Vị Hi cũng từng lăn lộn chốn “giang hồ” nhưng đây là
lần đầu tiên cô đến nơi này.
Nghe nói, những nhân vật nổi tiếng có danh vọng trong
thành phố thích tổ chức ăn uống ở đây nhất. Ở đây tất nhiên là xa xỉ sang
trọng, khí thế phô trương.
Cô không nén được có chút kinh ngạc trong lòng, ba
người chỉ ăn cơm mà thôi cần gì phải long trọng như vậy chứ?
Họ vào phòng riêng, lại thấy cả phòng náo nhiệt, có
nam có nữ, đều tầm hai, ba mươi tuổi. Đàn ông mặc Âu phục giày da, nữ phóng
đãng lả lướt, đều là các nhân vật phong thái phi phàm.
Chu Hiểu Phàm nghi hoặc nhìn bạn trai, Tiết Khải cười
ôm cô dỗ dành: “Không phải sợ, đều là bạn anh. Mọi người hẹn mang bạn gái đến,
tập trung cả ở đây ăn bữa cơm mà thôi”.
Đã là bạn của Tiết Khải đương nhiên đều là con cháu
nhà quan, Chu Hiểu Phàm chưa từng gặp tình huống này, sợ đến mức mềm nhũn từ
lâu, lại nghe bạn trai nói bên tai, “Coi trọng em mới mang em đến. Em phải
phóng khoáng hơn chút, đừng làm anh mất mặt”.
Cô lập tức ngoan ngoãn gật đầu, kéo Vị Hi vui vẻ ngồi
xuống. Một cô gái trông đáng yêu ngồi cạnh nồng nhiệt bắt chuyện với bọn họ.
Vừa nói vừa rót đầy li rượu vang cho họ.
Tiết Khải giới thiệu các cô cho mọi người trong bữa
cơm, họ chào hỏi nhau, từng người đàn ông mời rượu họ.
Chu Hiểu Phàm lập tức nói: “Cô ấy bị hen, không uống
được, tôi thay cô ấy”.
L
