ếu là người không biết vì sao vẫn nhìn anh như vậy? Có phải
trước đây đã gặp mặt anh đã quên người ta hay không? Cha nói, nhìn thấy người
quen phải chủ động chào hỏi mới không có thất lễ, vậy anh rốt cuộc có quen hắn
a hay không? Phải chủ động chào hỏi hay không?
Rơi vào cảnh đấu tranh suy nghĩ, Tề Nghiên thật
phiền não.
Nhìn vẻ mặt kia có vẻ vô cùng phiền não, Mộ Dung
Tinh nhìn thấu tâm tư đơn thuần của anh lập tức buồn cười cười khẽ ra tiếng,
thực cảm thấy anh quả thực “ngây thơ trong sáng” làm cho người ta nhịn không
được muốn bắt nạt.
Nha! Hắn đang
cười với anh a! Mặt càng đỏ, hiếm khi được người ta bày tỏ như vậy, Tề Nghiên
vui vẻ vô cùng, rốt cục “chủ động ra trận.”
“Ngươi, xin chào!”
- Hi! Người này cười cảm giác tốt lắm! Giống như bộ dáng cha, mẹ, Tiểu Cửu cười
với anh, không giống người bên ngoài tuy rằng cười nói với anh nhưng trên mặt
thường mang theo một vẻ mặt kì quái... Ai, anh cũng nói không nên lời là cái
gì, chỉ là có khi sẽ có cảm giác không quá thoải mái.
“Xin chào!” - Vuốt
cằm mỉm cười, cảm thấy anh hồn nhiên làm cho người ta vừa nhìn hiểu ngay, tâm
tình hoàn toàn viết ở trên mặt.
“Ta, chúng ta
quen biết sao?” - Nhất định là trước kia đã gặp mặt, cho nên hắn mới có thể
cười với anh đi?
“Không có.” - Lắc
đầu, Mộ Dung Tinh ý cười càng sâu. “Chúng ta không quen.”
“Nhưng, nhưng
ngươi nở nụ cười với ta...” - Chần chờ có chút khó hiểu.
“Không biết
không thể cười với ngươi sao?” - Nhíu mày hỏi lại, đôi mắt trong suốt lóe ra
tia sáng.
“Cũng, cũng
không phải không được...” - Lắp bắp.
“Thì phải rồi.”
- Gật đầu, hướng về phía anh lại cười sáng lạn. “Hơn nữa ta cười với ngươi,
đương nhiên là thấy ngươi thuận mắt, muốn làm bằng hữu với ngươi a!”
“Làm, làm bằng
hữu?” - Ngoại trừ Hoài Sinh, cho tới bây giờ không có người nguyện ý cùng anh
làm bằng hữu! Tề Nghiên nghe vậy khuôn mặt tuấn tú thoáng chốc sáng ngời, căn
bản trong lòng không có nghi ngờ người ta không biết tại sao bày tỏ sự thân
thiện vốn có ý định gì, lập tức cao hứng cười toét miệng, vội vã gật đầu. “Hảo!
Làm bằng hữu! Chúng ta làm bằng hữu!”
Tiểu Cửu trung
thành bảo vệ chủ nhịn không được nhíu mày, trong lòng hoài nghi thiếu niên tuấn
tú lạ mặt trước mắt này chủ động thân thiết lấy lòng rốt cuộc có gì ý đồ? Muốn
mở miệng nhắc nhở thiếu gia nhà mình vô tâm đã thấy anh vẻ mặt vui mừng cười xán
lạn. Nghĩ đến anh vẫn bị người bên ngoài chế nhạo cười mỉa mai, không người
thật lòng lui tới với anh, khó trách có người hơi tỏ thiện ý liền cao hứng như
vậy, lập tức lời nói dội nước lạnh đến bên miệng lại cứng rắn nuốt xuống, không
đành lòng thấy anh thất vọng.
Nguyện ý cùng
anh làm bằng hữu đáng giá cao hứng thành như vậy sao? Mộ Dung Tinh mỉm cười,
khi anh vui sướng khó nén tiếng “làm bằng hữu, làm bằng hữu...” không khỏi bật
cười không thôi.
Ngay khi tên
ngốc ngay cả tên người ta cũng không biết liền vội vàng vui mừng khôn xiết muốn
kết giao làm hữu, tiếng bà Vương cười chợt xuất hiện:
“Tề thiếu gia,
tàu hũ của ngài đến a!” - Tay người từng trải vững vàng mang sang một bát nóng
hổi.
“Cám, cám ơn!” -
Cũng không biết là mới kết giao bằng hữu quá mức hưng phấn hay tại sao, Tề
Nghiên ngoài miệng ngốc ngốc đáp lại nhưng đôi mắt không nỡ rời đi khuôn mặt
tươi cười làm anh cảm thấy thoải mái kia, có chút bừng tỉnh đưa tay nhận bát
tàu hũ, ai ngờ không chuyên tâm kết quả chính là:
“Oa. Nóng quá!
Nóng quá!” - Mới nhận bát, lập tức đã bị phỏng tay, đau đến anh nhảy dựng lên
oa oa kêu to, tay run lên, bát tàu hũ nóng hổi liền bị hất đi, toàn bộ hất vào
người xui xẻo ở bên cạnh.
“Oa.” - Đổi sang
người khác kêu lên thảm thiết.
“A. Rất xin lỗi!
Rất xin lỗi!” - Mắt thấy mình gây ra đại họa, bạn mới vừa mới kết giao bị bỏng
thê thảm, Tề Nghiên thất kinh, gấp đến độ xoay vòng vòng, rất sợ bị người ta
ghét bỏ lập tức kéo người vác lên lưng, nhanh chóng xông ra ngoài, trong miệng
còn không ngừng khóc to: “Rất xin lỗi! Là ta không tốt, ngươi đừng tức giận mà không
làm bằng hữu với ta...”
Tiếng khóc chạy
ở giữa đường, càng đi càng xa, làm cho dân chúng Lạc Dương hai bên không rõ nội
tình lại chỉ trỏ, cười trộm thảo luận không biết con ngốc Tề gia lại làm ra
việc ngốc gì?
Mà trong quán
nhỏ bà Vương, Hồng Đậu vốn thích ăn tàu hũ mắt thấy tiểu thư nhà mình bị bắt đi
rồi, muốn đuổi theo cũng đuổi không kịp, lập tức gấp đến độ nhảy dựng lên, liền
nắm chặt Tiểu Cửu nhìn đến choáng váng mà đã quên đuổi theo.
“Nói! Thiếu gia
nhà ngươi muốn đem thiếu gia nhà của ta đưa đến chỗ nào? Hắn nếu dám đối thiếu
gia nhà của ta bất lợi...”
“Ngươi suy nghĩ
nhiều quá!” - Chợt hoàn hồn, không chút khách khí phủi tay đang nắm chặt trước
vạt áo, Tiểu Cửu liếc xéo cười: “Thiếu gia nhà của ta nếu biết làm chuyện xấu,
ta nhất định mua pháo đốt từ đầu thành Lạc Dương đến tới cuối thành Lạc Dương.”
- Bất lợi? Hắn tại sao phải sợ thiếu gia nhà hắn khờ dại thật thà đối với hắn
bất lợi đây!
Đúng nha! Thiếu
gia Tề gia là tên ngốc không phải đối thủ của tiểu thư, không bị tâm sâu xa của
tiểu thư trêu đùa