Tướng Công Thiếp Tóm Được Chàng Rồi

Tướng Công Thiếp Tóm Được Chàng Rồi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323942

Bình chọn: 7.5.00/10/394 lượt.

i tối ngủ những khỉ con chết thảm này hướng ngươi lấy

mạng!”

Nghe hắn càng nói càng khủng bố, Tề Nghiên tâm tư đơn thuần không

khỏi “Oa” một tiếng, thế nhưng không sợ mất mặt, dung mạo hai mươi tuổi

gào khóc lên.

“Oa. Khỉ con thật đáng yêu, ta không phải cố ý muốn ăn tàu hũ hại

chết chúng nó...” - Nghĩ đến mình bởi vì vô tình tham ăn giết hại nhiều

khỉ con đáng yêu như vậy, anh khóc càng đau lòng khổ sở.

Một người đàn ông tuấn mĩ lại ở nơi công cộng khóc như trẻ con ba

tuổi, nửa điểm cũng không biết e lệ nhất thời đưa tới cái nhìn chăm chú

của mọi người trong tửu lâu, nhưng sau khi nhìn rõ tướng mạo của anh,

nhận ra anh là con ngốc của Tề gia nổi danh thành Lạc Dương liền thấy

không thể trách, thậm chí còn có thú vị cười trộm không thôi, đối với

anh chỉ trỏ, nghị luận đàm tiếu sôi nổi.

Một bên, Tiểu Cửu lòng trung thành bảo vệ chủ những tên này chỉ biết

đọc sách thánh hiền lại không biết làm chuyện thánh hiền, thư sinh không có chút thông cảm lại ác ý lừa gạt thiếu gia, khiến anh tin là thật mà

oa oa khóc lớn, lập tức tức giận đến mức kéo anh.

“Thiếu gia, người đừng nghe bọn họ nói bậy! Tàu hũ không phải làm từ

não khỉ con, người... Người đừng khóc a! Mọi người đều đang cười người

đó!” - Thật là muốn chết mà! Dân chúng thành Lạc Dương này lại thêm một

chuyện có thể lấy ra làm trò cười chế giễu thoải mái rồi.

“Nhưng mà... Nhưng mà...” - Khóc đến mặt nhem nhuốc, Tề Nghiên khóc

thút thít, không biết đến rốt cuộc ai nói mới là thật, nước mắt lăn lăn

trong đôi mắt hồn nhiên không khỏi nhìn về phía Trương Hoài Sinh sẽ

không cười anh, lừa anh.

“Tề Nghiên, bọn họ là nói đùa với cậu thôi.” - Trương Hoài Sinh cười an ủi, muốn anh đừng coi là thật.

“Thật, thật vậy sao?” - Trên mặt vẫn còn nước mắt, Tề Nghiên lại lập

tức nở nụ cười. Hoài Sinh sẽ không gạt người, cho nên hắn nói khẳng định là thật.

“Đương nhiên!” - Cười an ủi, Trương Hoài Sinh quay đầu lại hướng vài

tên bạn cùng trường khuyên bảo. “Các cậu đừng đùa Tề Nghiên, hắn rất dễ

tin là thật.”

Khư! Đã biết thiếu gia dễ bị lừa, làm gì không sớm ngăn những người

đó trêu đùa ác ý, mãi đến khi thiếu gia bị đùa giỡn đến khóc mới giả

lòng tốt, nói chút lời dễ nghe sao? Tiểu Cửu cảm thấy vô cùng bất mãn,

nhịn không được lại bĩu môi.

Mà những người khác thấy Tề Nghiên giống như đứa trẻ, nói khóc liền

khóc, nói cười liền cười, không chút nào biết xấu hổ, lập tức lại một

trận cười mỉa.

“Tề Nghiên, ngươi mấy tuổi? Tùy tiện vài câu liền lừa ngươi vừa khóc

vừa cười, ngay cả trẻ con ba tuổi còn không bằng, xấu hổ không xấu hổ a? Quả thật là tên đại ngốc!” - Thư sinh mắt tam giác cười châm biếm, vì

anh cảm thấy mất mặt.

Hừ! Tề Nghiên này nếu không có trời sinh tốt số, ra đời trong Tề gia

có nghiệp lớn, trở thành con duy nhất của Tề gia thì với bộ dáng ngu si

đần này của anh, nếu sinh trong một gia đình nghèo khổ khác, chỉ sợ từ

nhỏ đã bị vứt bỏ ở đồng hoang để cho chó hoang tha đi rồi.

Mà Tề Nghiên chỉ lo vui mừng tàu hũ không phải não khỉ con làm thành, đối với cười nhạo ác ý của người bên ngoài không có nghe vào, chỉ nhếch mép tươi cười vui vẻ.

Nhưng thật ra Tiểu Cửu nghe xong vừa tức vừa giận, đang muốn nói lại

để bảo vệ thiếu gia nhà mình thì Trương Hoài Sinh đã mở miệng nói trước:

“Trần huynh, trăm ngàn lần đừng nói như vậy! Tề Nghiên hắn là có lòng ngây thơ, tình cảm biểu hiện tương đối hồn nhiên, này cũng là chỗ đáng

yêu của hắn a!” - Giống như từ nhỏ đến lớn, nhẹ lời nói tốt vì anh.

“Ai nha! Trương huynh, ngươi vẫn là như trước kia giúp hắn nói

chuyện.” - Trên mặt thư sinh hơi béo hơi có chút bội phục. “Tên ngốc

giống như hắn cũng chỉ có ngươi nguyện ý là bằng hữu với hắn, còn nói

loại ngu đần này là lòng ngây thơ! Ai... Tại hạ chính là kính nể ngươi

điểm ấy.”

“Cũng không phải! Ta nói Trương huynh, ngươi ngoài trừ xuất thân so

ra kém hơn Tề Nghiên thì bất luận thông minh tài trí, mạch văn tài nghệ

sao cũng hơn hắn ngàn lần, vạn lần không phải sao? Nếu ngươi có một nửa

gia thế của hắn đã sớm có chí lớn, có thành tựu xuất sắc rồi.” - Thư

sinh cao gầy lắc đầu thở dài thở ngắn, mặt ngoài là đang nói Trương Hoài Sinh nhưng kì thật lúc đó cũng là đang cảm thán chính mình.

“Chỗ nào đâu? Là mọi người khen nhầm rồi.” - Mơ hồ hiện lên một ý

cười thỏa mãn không dễ làm cho người ta phát hiện, Trương Hoài Sinh

ngoài miệng vẫn như cũ khiêm tốn, tiếp tục giúp người nói chuyện. “Tề

Nghiên không ngốc như mọi người nghĩ đâu.”

“Tên ngốc chính là tên ngốc, Trương huynh làm người quá mức chính

trực, ngay cả hai chữ “tên ngốc” cũng không nhẫn tâm nói ra khỏi miệng

làm người ta bị tổn thương...” - Những người khác lại luân phiên “Ca

tụng công đức”.

“Không phải! Tề Nghiên hắn thực sự không ngốc...”

Nghe bọn hắn “tên ngốc” đến “tên ngốc tử” trực tiếp làm người nào đó

tựa như không tồn tại cao giọng bình luận. Nhưng cái người bị làm nhục

kia hẳn là phải tức giận khi bị người thảo luận lại như vẻ mặt ngốc cười như cũ……

Hi! Hoài Sinh vẫn giống như trước đây, khi người khác cười anh ngốc

vẫn vì anh nói chuyện, không cho rằng a


XtGem Forum catalog