Ring ring
Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu Phi Tử Bất Thiện

Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu Phi Tử Bất Thiện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328355

Bình chọn: 7.5.00/10/835 lượt.

hìn nàng ta, những lời vừa rồi là do Thiên Phi nói ra sao?

Hạ Hầu Tử Khâm chủ động mở miệng đến với nàng ta, nàng ta lại không muốn?

Nàng ta vừa hát vừa diễn vở kịch này, chẳng lẽ không phải là muốn như

vậy sao?

Trên mặt Diêu thục tghi và Thư quý tần, cũng dần dần lộ ra sự kinh ngạc.

Thái hậu vội an ủi nàng ta: "Vinh phi nói gì vậy, bây giờ ai gia chỉ ngóng

trông hoàng tôn trong bụng ngươi có thể được sinh ra bình an mà thôi."

Hạ Hầu Tử Khâm cũng thương tiếc mở miệng: "Phi nhi sao lại nói vậy, tại sao lại là không biết tốt xấu chứ."

"Hoàng thượng..." Nàng ta ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt, nghiêng người nhích lại gần về phía ngực hắn, nhỏ giọng nói, "Thần thiếp biết Hoàng thượng

thương yêu thần thiếp, nhất định thần thiếp sẽ nghe lời thái y dặn dò,

dưỡng thai thật tốt. Hoàng thượng bận bịu việc chính sự, không cần thiết phải đến cung của thần thiếp mỗi ngày đâu."

Ta không khỏi nhíu

mày, lời của nàng ta, không giống như lạt mềm buộc chặt. Ta thật sự

không rõ trong lòng nàng ta rốt cuộc muốn gì nữa.

Chỉ chốc lát

sau, đã thấy Nhuận Vũ bưng chén thuốc bước vào. Thái hậu liền hạ lệnh

cho chúng ta lui hết ra ngoài, bảo là muốn để cho Thiên Phi yên tĩnh

tịnh dưỡng .

Mọi người bước ra bên ngoài lập tức bàn tán sôi nổi.

Vở kịch này dường như có kết quả không như họ mong muốn.

"Nương nương." Diêu thục nghi gọi ta lại.

Ta ngoái đầu nhìn lại, nàng ta cười cười đi tới gần ta: "Người nhìn thử

đi, Vinh phi gây ra một trận ầm ĩ như thế, Hoàng thượng không thể đi qua Cảnh Thái cung nữa Edit : libraIme

Beta : Kurt

Lòng ta khẽ động, tin tức của nàng ta tới mau thật, mới đó đã biết rõ Hạ Hầu Tử Khẩm vừa từ cung của

ta đi ra. Ta ung dung nhìn nàng khẽ cười nói: “Hoàng thượng đi hay ở, há là việc chúng ta có thể quản được sao?”

Ta tin, người thông minh như hắn chắc chắn nhìn thấu tất cả.

Hắn bằng lòng ở lại, chẳng qua là lo lắng cho đứa bé trong bụng Thiên Phi.

Nghĩ tới, trong lòng lại nảy sinh một chút đố kỵ.

Diêu thục nghi cười nhạt, rồi lảng tránh nói sang chuyện khác: “Mấy ngày

trước, Tình muội muội đưa đến cho thần thiếp một ít trà Bích Loa Xuân

[1'>, hương rất thơm.” Nàng ta dừng lại, giải thích: “Là Thư quý tần.

Nương nương nếu không chê, lần tới ghé cung thần thiếp ngồi chơi.”

* Bích Loa Xuân là một trong mười loại trà nổi tiếng nhất của Trung Quốc, xuất xứ từ vùng Thái Hồ, tỉnh Giang Tô. Có danh là “Hương Sát Hương

Nhân”.

Giờ ta mới biết, hóa ra trước khi nhập cung, Thư quý tần tên gọi là Thư Tình.

Bất giác ta giật mình, nhớ lại đêm đó Hạ Hầu Tử Khâm gọi tên một người con

gái, ta bất chợt rất muốn biết, người đó rốt cuộc là người thế nào lại

có thể khiến hắn đến cả trong mơ cũng gọi tên.

“Nương nương?” Thấy ta im lặng, nàng ta nhíu mày khẽ gọi.

Ta mới hồi phục lại tinh thần.

Nàng là đang chỉ cho ta thấy, Thư quý tần tìm nàng, các nàng hiện đang đứng

cùng một phía. Mà nàng, giờ cũng đang muốn dùng chuyện quá khứ mà lôi

kéo ta.

Trước vẻ mặt vô cùng kinh ngạc của nàng, ta lắc đầu cười: “Không cần, bản cung không thích Bích Loa Xuân lắm.”

Ta bước ngang qua nàng ta, nàng ta cuối cùng nhịn không được, mở lời hỏi:

“Nương nương chẳng lẽ không sợ nàng ta có địa vị cao hơn mình sao?”

Ta cười lạnh, lẽ nào ta cũng không cần đề phòng ngươi và Thư quý tần sao?

So sánh với ngươi, đối phó với Thiên Phi còn dễ hơn một chút.

Nàng cuối cùng im lặng, không nói cũng không động gì nữa.

Ta mới đi được một đoạn lại thấy Thiên Lục đứng cách đó không xa, ta vốn

không muốn thấy mặt nàng ta, nhưng nàng ta lại đi về phía ta. Khẽ cúi

đầu hành lễ: “Thần thiếp tham kiến nương nương.”

Liếc nhìn nàng một cái, ta ngay cả gặp cũng không muốn, nói gì tới việc cùng nàng nói chuyện.

Ta không dừng bước, cứ thế lướt qua nàng.

Nàng ta đột nhiên cất tiếng: “Nương nương từ chối lời mời của Diêu thục

nghi, có thể thấy nương nương vẫn còn quan tâm tình chị em ruột thịt

không phải sao? Đã như vậy, sao chúng ta không thể đứng chung một

thuyền?”

Đứng chung thuyền với các nàng. Cuối cùng nàng ta cũng nói ra mục đích.

Ta lặng im không lên tiếng, nàng ta tiếp tục đuổi theo: “Nương nương, ba

tỷ muội chúng ta đồng tâm hiệp lực, trong chốn thâm cung này, nhất định

không phải e sợ các nàng nữa. Nương nương người sao lại…”

“Ngươi muốn ta bảo vệ đứa bé trong bụng nàng ta?” Ta lạnh lùng cất tiếng ngắt lời nàng.

Nàng tính toán kỹ thật, công khai lôi kéo ta. Cuối cùng còn không phải vì Thiên Phi sao?

Thực là tỷ muội tình thâm.

Biết rõ bây giờ trong cung cấm, người có thể bảo vệ được Thiên Phi, rốt cuộc chỉ có mình ta.

Nhưng ta sao có thể đồng ý đây?

Ta ư, phải tự tay bảo vệ con của Thiên Phi ư!

“Nương nương.” Nàng kinh ngạc nhìn ta, một lúc lâu sau mới khẽ động cánh môi mỏng: “Tỷ ấy là tỷ tỷ của chúng ta.”

“Là tỷ tỷ của ngươi”. Ta lạnh lẽo đưa mắt nhìn nàng.

Vẻ rạng rỡ trong ánh mắt của nàng ta dần nhuốm màu ảm đạm, một câu cũng không thốt nên lời.

Ta thu hồi ánh mắt, đi thẳng về phía trước, khẽ cười: “Ngươi cảm thấy bản thân mình vô dụng sao? Vậy đến tranh đoạt đi.”

Nếu một ngày kia nàng có quyền có t