Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu Phi Tử Bất Thiện

Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu Phi Tử Bất Thiện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327404

Bình chọn: 10.00/10/740 lượt.

rung thành như vậy.

Vì thế, ta đây là tam tiểu thư của Tang phủ, ở trong mắt người khác mới càng không đáng giá.

Sắc mặt nàng biến đổi, nhưng lại không nổi giận, khẽ hừ một tiếng: “Cười

đi, cũng không cười được bao lâu nữa đâu. Ngươi cho rằng đại tiểu thư sẽ bỏ qua cho ngươi sao?” Nhắc đến Thiên Phi, nàng ta vênh mặt lên, thể

hiện rõ sự vênh váo đắc ý của mình.

Không buông tha cho ta?

Lời nói của Hạ Hầu Tử Khâm vẫn vang vọng trong đầu ta: “Không phải cứ được

trẫm ban ân huệ một đêm thì bất kỳ nữ nhân nào cũng có thể biến thành

phượng hoàng đâu.”

Khóe miệng ta không nhịn được mà cười nhạo, hai tay không tự chủ được mà siết chặt. Không phải ai cũng có thể bay lên

thành phượng hoàng. Ta không muốn sống thấp hèn như thế này nữa, ta muốn cho người nào đó ở Tang phủ biết, đứa con gái mà ông ta xem thường,

không phải trời sinh số mệnh thấp hèn!

Không buông tha cho ta cũng được thôi, nàng cho rằng ta vẫn là Tang Tử cái gì cũng không biết như ngày trước sao?

Ngày hôm sau, đại hội tuyển tú cuối cùng cũng đã bắt đầu.

Phương Hàm vẫn chưa tới, chỉ thấy có một vị công công, trên tay cầm cái phất

trần vẫy vẫy, trên gương mặt già nua có nhiều nếp nhăn thể hiện sự khó

chịu, vẻ mặt ngạo mạn. Ánh mắt nửa khép nửa mở dường như ngay cả việc

liếc mắt nhìn chúng ta một cái cũng không muốn, hắn chỉ miễn cưỡng nói

một câu: “Một lát nữa, khi được gặp các tiểu chủ tử của các ngươi, chỉ

nên yên lặng hầu hạ, không nên nói nhiều, ngay cả một câu cũng không

được nói!”

“Nô tỳ đã biết.” Ta trả lời theo bọn nha hoàn, sau đó nhìn thấy ánh mắt châm biếm của Cúc Vận.

Ta đứng thẳng người, ung dung thản nhiên theo sát phía sau một cung nữ

khác. Cúc Vận lại bước nhanh tới, đẩy ta ra, giành đứng trước mặt ta. Ta nghiến răng một cái, thật là quá đáng mà, nàng ta lại dám coi thường ta đến vậy!

Ánh mắt lười nhác của vị công công lướt tới, ta hít một

hơi thật sâu, không gây sự, nhưng cũng không có nghĩa là ta không nhớ

mối thù này.

Các cung nữ đều hiểu chuyện, ai cũng câm như hến.

Ta ngoan ngoãn cúi đầu, nền đá dưới chân ta được trận mưa lớn hôm qua rửa

sạch càng sáng bóng hơn. Dường như ta có thể nhìn thấy được gương mặt

của mình đang hiện trên đó, ta sờ sờ mặt mình, trên mặt ta vẫn đang xức

thuốc nước, có lẽ không ai nhìn ra được.

Thuốc nước này, lau không sạch, ngửi không thấy mùi, nhưng gặp nước sẽ tan ra. Ta thở phào một

hơi, may là hôm nay, trời rất đẹp.

Đứng trước Ung Hòa Điện, hai

hàng cấm vệ quân đứng chỉnh tề hai bên. Vẻ mặt trang nghiêm, chúng ta

lướt qua trước mặt bọn họ, nhưng vẫn không thấy ánh mắt họ di chuyển.

Trong lòng ta không khỏi cảm thán, trong cung đâu chỉ có mình thái giám

và cung nữ là vất vả, nhìn sự gian nan của những thị vệ này, nay ta cũng hiểu được một ít.

Chúng ta bị đưa đến một thiên điện bên cạnh Ung Hòa Điện, bước vào, ta mới biết đây là nơi các tú nữ chờ đợi để được

tuyển chọn lần cuối cùng. Bọn nha hoàn bắt đầu tìm kiếm vị tiểu chủ tử

của mình, ta thì vẫn đứng bất động. Cúc Vận lại vô cùng tích cực, nhất

định là đem chuyện của ta khai báo cho Thiên Phi biết rồi. Ta có chút

chờ mong, không biết sau khi nàng ta biết, rốt cuộc sẽ không buông tha

cho ta như thế nào?

Là châm chọc khiêu khích ta, hay vẫn là trước làm khó ta trước mặt mọi người?

Ta đang nghĩ ngợi, đột nhiên phát hiện mùi nguy hiểm, trong nháy mắt ta đã thấy một bóng dáng đang di chuyển về phía ta. Ta nhìn nàng cười, nàng

nhanh nhẹn giơ cánh tay lên, hung hăng tát ta một cái.

“Bốp -----”

Dùng sức rất mạnh, chỉ đánh một cái thôi cũng khiến ta chao đảo.

Một tay ta che mặt mình, nhẹ nhàng chạm vào khóe miệng vừa bị đánh đến xước da, đồng thời ta cũng ngoái đầu lại nhìn nàng.

Hóa ra, ta vẫn quá xem nhẹ nàng rồi. Cho dù trong trường hợp nào, hành động của nàng vẫn luôn làm cho người khác kinh ngạc như thế. Ánh mắt nàng

chuyển thành màu đỏ, xem ra cơn tức giận trong người nàng không nhỏ.

Thiên Lục tỏ vẻ bất ngờ khi thấy nàng như vậy, bước lên phía trước kéo nàng,

nhỏ giọng nói: “Tỷ, tỷ bình tĩnh chút đi.” Nàng ta là người biết xem xét thời thế, biết được hành động như vậy trong lúc này rất không thích

hợp.

Trong điện, tất cả đều xoay người hít một hơi thật sâu, ánh mắt đổ dồn nhìn qua đây.

Ngạc nhiên, hưng phấn, nghi hoặc… đều có cả.

haizzz, không tìm hình chèn nữa đâu. Thực sự là tìm rất mất thời gian, vì phải cân nhắc nhiều.

Nàng ta đẩy Thiên Lục ra, bước thật nhanh tiến lên túm lấy tóc ta, hung hăng mà giật.

Ta đau đến nỗi rên lên, nhưng nàng ta nhất định không chịu buông, vừa nắm

vừa mắng nhiếc: “Con tiện nhân này, mày nghĩ mày tiến cung thì có thể

làm gì ? Cái loại như mày sinh ra đã thấp hèn, có sống thêm nữa thì cũng chỉ thế thôi. Đừng có mơ tưởng là mày sẽ gặp may, chẳng lẽ mày nghĩ mày là Phụng…”

“Tỷ!” - Thiên Lục to giọng át lời nàng ta, nhíu mày

nhìn đầy ẩn ý, lúc này Thiên Phi mới nhận ra mình lỡ lời. Tay nàng ta

lại nắm chặt tóc ta thêm vài phần, nghiến răng nghiến lợi: “Muốn làm nô

tì sao? Tốt, vậy cả đời này mày hãy làm nô tì đi!” Nói rồi hung hăng đẩy ta vào tường, cuối cùng c


Pair of Vintage Old School Fru