Polly po-cket
Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu Phi Tử Bất Thiện

Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu Phi Tử Bất Thiện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329041

Bình chọn: 10.00/10/904 lượt.

iên Lục, bắt đầu từ khi nào nàng ta

đã tính kế? Cho dù hôm nay Vãn Lương không may mắn mà mang đến, hộp

thuốc mỡ này, cuối cùng vẫn ở trong cung của ta. Nàng ta khẳng định, ta

sẽ không tùy tiện vứt bỏ.

Cuối cùng kiệu cũng dừng lại, Vãn Lương vén màn lên, đưa tay đỡ ta, nhỏ giọng nói: “Nương nương từ từ thôi ạ.”

Ta bước xuống kiệu, thấy Phương Hàm và Triêu Thần đứng ở cửa cung chờ ta,

thấy ta bước vào, vội ra nghênh đón, Phương Hàm tiến lên đỡ ta: “Nương

nương sao lại bị thương? Nô tì vừa từ Hi Ninh cung về, thì nghe cung nữ

nói người bị thương.”

Vẻ mặt Triêu Thần đầy lo lắng nhìn ta.

Lúc này, ta đâu còn tâm trạng nào mà quan tâm đến vết thương ở chân nữa.

Để mặc các nàng đỡ ta, ta nói với Phương Hàm: “Cô cô, ngươi mang hộp thuốc mỡ lần trước đến ta cho xem.”

Nghe ta nói thế, Phương Hàm rõ ràng ngẩn ra, nhưng thấy vẻ mặt u ám của ta,

nàng không dám chậm trễ, bảo Triêu Thần đến đỡ ta, mở miệng nói: “Nô tì

đi ngay đây ạ.”

“Nương nương cẩn thận.” Triêu Thần nhỏ giọng nói.

Hai cung nữ đỡ ta vào trong, liền nghe thấy Vãn Lương gọi Tường Hòa đi truyền thái y.

Mặc dù Hạ Hầu Tử Khâm nói vết thương chưa chạm đến gân cốt, nhưng từ đầu

đến cuối các nàng vẫn không yên lòng, ta cũng không cự tuyệt, để mặc

Tường Hòa đi truyền.

Phương Hàm trở về rất nhanh, hai hộp thuốc mỡ được bọc trong vải bông màu xanh đậm, nàng tiến đến, đặt lên bàn, sau

đó mới cẩn thận mở tấm vải bông ra.

Rất nhanh, hai hộp thuốc hiện ra.

Ta đưa tay lấy hộp thuốc mỡ của Thiên Lục đưa đến, vẻ mặt Phương Hàm biến

sắc, vội thốt lên: “Nương nương, người thần bí đó…Lại đến nữa sao?”

Nàng không biết tình hình cụ thể, chắc lại nghĩ Cố Khanh Hằng lại đưa thuốc

mỡ đến. Cũng khó trách nàng, lúc này, ngay cả Vãn Lương và Triêu Thần

cũng mở to hai mắt.

Trái tim của ta hơi quặn lại, khó trách người

bên cạnh ta cứ nghĩ là thuốc mỡ do Cố Khanh Hằng mang đến, hóa ra ba hộp thuốc mỡ, hoàn toàn giống nhau như đúc.

Chỉ khác duy nhất một điều, đó chính là nét chạm khắc phía trên.

Hộp thuốc mỡ Thiên Lục mang đến là hoa mai. Mà hộp thuốc Cố Khanh Hằng mang đến lại là hoa mộc lan, hộp còn lại là cây trúc xanh.

Mai, Lan, Trúc, Cúc.

Nếu như ta đoán không sai, hẳn là còn một hộp cuối cùng nữa, hình được chạm khắc trên nắp hộp đó chính là hoa cúc trắng!

“Nương nương.” Vãn Lương kinh hãi kêu lên một tiếng: “Cái này… Đã xảy ra chuyện gì ạ?”

Nàng biết, hộp thuốc mỡ chạm khắc hoa mai không phải là người thần bí kia

mang đến, bởi vì chính nàng đã lấy ra từ rương đồ dùng của ta.

Khanh Hằng sẽ không làm tổn thương ta, vì y quan tâm lo lắng cho ta mới tặng ta hai hộp thuốc mỡ đó.

A, trong lòng ta cười khẩy, nếu không phải y quan tâm ta, ta sẽ không biết dụng ý của Thiên Lục!

Vẫn chỉ là suy đoán của ta mà thôi, cũng không thể khẳng định được, có điều, đoán đúng cũng dễ đến mười phần.

Ta suy nghĩ, nguyên nhân khiến Hạ Hầu Tử Khâm tức giận rời đi, ta cơ bản cũng đã biết được.

Thiên Lục…

“Vương đại nhân, ngài nhanh một chút đi.” Bên ngoài truyền đến tiếng của Tường Hòa.

Ta nhìn thoáng qua Phương Hàm, nàng lập tức hiểu được ý ta, tay nàng vội

vàng kéo vải bông lại, bọc lại tất cả ba hộp thuốc mỡ trên bàn.

Vương thái y vào cửa, trước tiên là hành lễ với ta: “Thần tham kiến Đàn phi nương nương.”

Ta bảo y đứng lên, y vừa tiến lên, đã mở miệng hỏi: “Thần nghe Hòa công công nói, nương nương bị trật khớp chân?”

Ta gật đầu, Vương thái y đặt hòm thuốc đang cầm trong tay xuống ghế, sau

đó quỳ gối nói: “Thần xem giúp nương nương.” Vừa nói, y đã đưa tay đến,

nhẹ nhàng nằm lấy chân ta, lại xoay nhẹ, rồi hỏi: “Nếu nương nương đau

thì nói để thần biết.”

Hơi đau một chút , nhưng so với lúc vừa mới bị trật cũng không đáng gì.

Y tỉ mỉ kiểm tra một lát, mới mở miệng nói: “Không nghiêm trọng, nương

nương chỉ cần nằm nghỉ ngơi hai ngày, kết hợp với thoa thuốc mỡ thì sẽ

không sao. Thần sẽ lấy thuốc mỡ cho nương nương.” Y nói, rồi lấy một hộp thuốc mỡ ra, đặt lên bàn.

Ta đưa mắt nhìn thoáng qua, hộp thuốc bằng sứ có màu men xanh rất đẹp, nhưng kiểu dáng lại rất tầm thường.

Thái y lui xuống, Vãn Lương lấy hộp thuốc mỡ đến thoa cho ta, ta không nhịn

được cầm lấy hộp thuốc trong tay nàng thử ngửi, quả thật, không ngửi

thấy một chút mùi vị bạc hà mát lạnh nào. Đúng như lời Ngọc Dung Hoa

nói, thái y ở viện thái y đối với vấn đề này, đều rất cẩn thận.

Ta đưa hộp thuốc mỡ cho Vãn Lương, nàng nhận lấy, sau đó ngồi xổm xuống, cẩn thận cởi giày của ta ra.

Ánh mắt dừng lại trên chỗ bọc vải bông màu xanh trên bàn, phía dưới đặt thuốc mỡ, trong lòng ta tất nhiên ghi nhớ.

Ra hiệu bảo Triêu Thần thu lại, khi nàng tiến lên, ta lại nói: “Mang hộp

thuốc mỡ phía trên có hoa mai đến đây, các hộp khác cất đi.”

Triêu Thần đáp lời, chỉ để lại hộp thuốc của Thiên Lục.

Ta nhìn Phương Hàm nói: “Phiền cô cô đến phủ nội vụ hỏi thăm một chút, thuốc mỡ này sao lại có trong cung?”

Phương Hàm cũng nhận thấy việc này rất nghiêm trọng, vội vàng gật đầu nói: “Nô tì đi ngay đây ạ.” Vừa dứt lời, lại nhìn thoáng qua ta, xoay người rời

đi.

“Nương nương.” Triêu Thần đã bọc hai hộp