Teya Salat
Tứ Đại Tài Phiệt: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ

Tứ Đại Tài Phiệt: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216032

Bình chọn: 7.5.00/10/1603 lượt.

vốn tâm tư cẩn mật như Ngạn Tước cũng không phát hiện được.

Hoàng Phủ Anh gật đầu, “Em cũng không còn cách nào, cha mẹ thương em như vậy, nếu như họ chỉ là diễn kịch, em cũng không tin họ có thể diễn nhiều năm như vậy. Sở dĩ em không hề tiết lộ chút gì là vì không muốn nhìn thấy cha mẹ khó xử, dù sao họ cũng đã rất áy náy rồi…..”

‘Anh Anh, em quả là một cô gái rất thiện lương.’ Liên Kiều nói một câu thật lòng.

‘Phải không? Chẳng lẽ chị không cho rằng em xấu xa sao? Rõ ràng em biết là ai hại cha mẹ mình cũng tình nguyện để cho họ gạt, em rõ ràng biết anh Ngạn Tước đã có người trong lòng cũng không muốn từ bỏ, lại còn muốn giành với chị.’ Hoàng Phủ Anh buồn bã nói.

Liên Kiều lắc đầu, ‘Không đâu, sao em lại là người xấu được chứ? Ngược lại chị cho rằng em là một cô gái rất tốt rất tốt.’ Cô suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: ‘Sở dĩ em không thể hận cha mẹ là vì em biết cha mẹ thật lòng đối xử tốt với em, cũng biết năm đó họ hoàn toàn không phải cố ý hại chết cha mẹ em, đó chỉ là một quyết định thương nghiệp mà thôi. Chuyện cha mẹ em không chịu nổi cú sốc mà đi tìm cái chết cũng hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của họ. Dù sao cũng là cha mẹ nuôi dưỡng em từ nhỏ đến lớn, làm sao em có thể không có chút tình cảm nào với họ được hứ. Còn về Ngạn Tước, chị càng không thể trách em, dù sao cũng là vì em yêu Ngạn Tước nên mới làm như vậy thôi.’

‘Liên Kiều, chị thật là … thật không trách em sao?’ Hoàng Phủ Anh không ngờ rằng Liên Kiều không hề giận trách cô chuyện của anh Ngạn Tước, cô dùng ánh mắt không thể tin nhìn Liên Kiều.

Liên Kiều hơi mỉm cười, ‘Nếu như chị thật sự trách em thì sao lại vội vàng rời nhà đi tìm em chứ?’

Hoàng Phủ Anh nghe cô nói, vẻ khó xử trên mặt càng sâu: ‘Xin lỗi chị, Liên Kiều, em thật có lỗi với chị.’

‘Ai yo, em đừng nói chuyện này nữa. Cùng lắm thì bữa cơm ngày mai em mời chị là được, nhưng mà … nếu em thật sự muốn chị bỏ qua cho em thì hứa với chị một chuyện đi.’ Liên Kiều nghịch ngợm nói.

‘Điều kiện gì?’ Hoàng Phủ Anh hỏi lại.

‘Đơn giản thôi, chính là theo chị về nhà!’ Liên Kiều nói dứt khoát.

Hoàng Phủ Anh không trả lời cô chỉ cúi thấp đầu, mười ngón tay bối rối đan vào nhau.

‘Anh Anh, sao vậy? Sao không trả lời chị?’ Liên Kiều hỏi lại.

‘Em … vẫn chưa chuẩn bị tâm lý gặp lại người nhà Hoàng Phủ.’ Giọng Hoàng Phủ Anh càng lúc càng nhỏ.

Liên Kiều thở dài một tiếng: ‘Anh Anh, thực ra em đã rất rõ ràng rồi đúng không? Trong lòng em đã sớm không hận cha mẹ nữa rồi. Chị nghĩ nếu cha mẹ biết em một mình đi ra ngoài thế này nhất định là sẽ lo lắng lắm, chẳng lẽ em nhẫn tâm nhìn hai người già đau lòng khổ sở vậy sao? Tuy chỉ ở gần mọi người một thời gian ngắn nhưng chị có thể nhận ra tình cảm giữa mọi người rất sâu sắc.”

“Em…..”

Hoàng Phủ Anh nắm chặt bàn tay, “Em biết mình đi ra ngoài như thế này cũng không phải là cách nhưng mà….. nhưng mà…..”

“Anh Anh, em cũng đừng để chuyện hôm đó trở thành gánh nặng trong lòng. Ngạn Tước nhất định sẽ không trách em đâu, nếu như bởi vì như vậy mà anh ấy mất đi một người em gái thì cả đời này chắc cũng không thể yên lòng được. Anh Anh, thực ra trong lòng Ngạn Tước, em rất quan trọng, điểm này không phải ai cũng thay thế được đâu. Chẳng lẽ…. em cứ nhất định phải bức mình vào góc chết mới được sao? Chẳng lẽ…. ngoại trừ tình yêu nam nữ thì chẳng thể còn gì khác sao?”

Nghiêm túc khuyên giải người khác thế này cũng là chuyện lần đầu tiê Liên Kiều làm, không ngờ làm cũng rất ra trò ra vẻ.

Hoàng Phủ Anh sững sờ một lúc rồi mới ủ rũ nói: “Em….. em trước giờ đều chưa từng nghĩ khác đi, trong lòng em trước giờ Ngạn Tước chính là người đàn ông mà em yêu nhất. Em…..”

“Anh Anh, em đừng mãi giữ suy nghĩ này trong đầu nữa, như vậy càng làm em đau khổ thêm thôi, hơn nữa Ngạn Tước vì vậy cũng sẽ rất khổ tâm. Điều quan trọng hơn là…. lỡ như cha mẹ biết được chuyện này, em nghĩ họ sẽ thế nào đây?”

Hoàng Phủ Anh nghe cô nói vậy mới giật mình, vội nắm lấy tay Liên Kiều gấp gáp hỏi: “Cha mẹ sẽ không biết chuyện này chứ?”

“Chắc là không đâu. Cha mẹ làm sao mà biết được chứ, lúc đó chỉ có ba người chúng ta ở đó mà thôi. Chị sẽ không nói với cha mẹ chuyện này, chị nghĩ Ngạn Tước sẽ càng không nói.” Liên Kiều trầm ngâm nói.

Lúc này Hoàng Phủ Anh mới yên lòng một chút nhưng toàn thân như chẳng có chút sức lực nào ngồi lặng lẽ gác đầu lên đầu gối mình.

“Anh Anh, nghe lời chị, trở về nhà đi, đừng để người nhà lo lắng nữa. Em biết không, thực ra em đã rất hạnh phúc rồi.” Liên Kiều chủ động vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô trong tay mình, nhẹ giọng an ủi.

“Em hạnh phúc không?”

Hoàng Phủ Anh nghe cô nói vậy, trên môi câu lên một nụ cười khổ, “Em thấy mình thậy vô dụng, là một cô nhi sống trong hoàn cảnh như vậy còn được coi là hạnh phúc.”

Liên Kiều không đồng tình với câu nói của Hoàng Phủ Anh, cô lắc đầu, “Tuy cha mẹ không phải là cha mẹ ruột của em nhưng ít ra bao nhiêu năm qua em luôn sống trong tình thương yêu của cha mẹ, của gia đình, em không hề bị bỏ mặc, không như chị, chị chính là bị cha mẹ ruột của mình bỏ rơi.”

Cô không nói tiếp nữa, chỉ thở dài một mộ