Old school Swatch Watches
Tứ Đại Tài Phiệt: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ

Tứ Đại Tài Phiệt: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216712

Bình chọn: 9.00/10/1671 lượt.

n trường ngựa đến dắt con ngựa đi.

“Bây giờ tâm trạng của em rất tốt mà, em đâu có sợ hãi gì đâu!” Liên Kiều thấy nhân viên trường ngựa đang đi đến vội vàng lên tiếng.

“Nghe lời đi!” Hoàng Phủ Ngạn Tước cúi xuống ra lệnh bên tai cô nhưng trong giọng nói tràn đầy lo lắng.

Khi Liên Kiều nhìn thấy nhân viên trường ngựa nắm lấy dây cương, cô tức tối giẫm chân, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ lo lắng lẫn tiếc nuối như sắp bị người ta lấy đi 1 món đồ quý giá vậy.

Nhưng ngay lúc này…

Chú ngựa đang lúc sắp bị nhân viên trường ngựa dắt đi chợt nổi hung tính, nó rất không nghe lời, bản tính không thuần lần nữa lại trỗi lên, miệng lại hí to 1 tràng, nó liều mạng vùng lên, chạy nhanh về hướng ngược lại

Nhân viên trường ngựa bị con ngựa xô đứng không vững, đành buông tay, sợi dây cương cũng bị con ngựa lôi đi.

“Ngựa, con ngựa của em…” Liên Kiều thấy con ngựa đã chạy thoát, sốt ruột kêu toáng lên.

Ai nấy đều sợ hết hồn.

“Chuẩn bị ngựa cho tôi!”

Lăng Thiếu Đường không chần chừ, trực tiếp ra lệnh cho nhân viên trường ngựa chuẩn bị cho mình 1 con ngựa khác, hắn muốn tự mình kéo con ngựa về.

Nghe vậy nhân viên vội vàng chuẩn bị ngựa.

Nhưng…

Sự tình rất nhanh lại thay đổi, chú ngựa lại chạy trở về, xông vào giữa nhóm người.

“Mọi người tránh ra, cẩn thận đó!” Lăng Thiếu Đường kinh hãi vội thét lên.

Hoàng Phủ Ngạn Tước vội vàng kéo Liên Kiều sang 1 bên còn Kỳ Hinh cũng bị Lăng Thiếu Đường chặn ở trước mặt.

Đang lúc Lăng Thiếu Đường định nhân cơ hội này nắm lấy dây cương khống chế chú ngựa thì Liên Kiều đẩy mạnh Hoàng Phủ Ngạn Tước ra, cả người như 1 mũi tên xông ra.

“Nha đầu..” Hoàng Phủ Ngạn Tước vội vàng đuổi theo sau, trái tim vì lo lắng cho cô mà sắp vọt ra ngoài.

“Đừng tiến đến, Liên Kiều, nguy hiểm lắm!” Kỳ Hinh cũng lo lắng đến không thở nổi.

Ai cũng không dám nghĩ đến tiếp theo sẽ là chuyện gì…

Nhưng…

“Ngựa con, đừng chạy nữa!”

Liên Kiều rất nhanh chặn trước mặt chú ngựa, không chút sợ hãi hai tay vươn ra, lớn tiếng kêu lên.

“Chiii..” Con ngựa đang lúc chạy đến gần cô đột nhiên nhấc hai chân trước lên, miệng phát ra 1 tràng tiếng hí.

“Nha đầu, em làm gì vậy?”

Hoàng Phủ Ngạn Tước không kiêng kỵ gì nữa, kéo cô vào trong lòng, che chở cho cô trước vó ngựa. Mắt thấy chú ngựa sắp hạ chân xuống, hắn vội vàng kéo cô tránh ra thì sự tình lại có biến hóa…

Chú ngựa đột nhiên ghị chân sau lại, loạng choạng đạp chân trước và chân sau vào nhau, mũi phát ra một tràng tiếng thở gấp.

Nhìn thấy cảnh này ai nấy đều sững sờ.

Liên Kiều thấy vậy, đẩy Hoàng Phủ Ngạn Tước ra, chạy về phía trước, đang lúc mọi người đều bị động tác của cô dọa đến toát mồ hôi lạnh thì Liên Kiều đã đặt bàn tay nhỏ nhắn lên đầu chú ngựa, đôi mắt màu tím nhìn thẳng vào mắt nó.

‘Ngựa con, vừa nãy chắc là em cũng sợ lắm phải không? Sau này em là của chị rồi, bọn họ sẽ không dẫn em đi khỏi chị đâu!’

‘Chiiiii…’

Rất kỳ lạ, lời của cô vừa thốt thì chú ngựa dường như có cảm ứng, nó nhẹ hí một tiếng như trả lời.

Không còn tính hung hăng như vừa nãy khiến mọi người sợ hãi nữa, bây giờ chú ngựa đứng yên lặng một chỗ.

‘Ngạn Tước, nhìn xem, ngựa của em, nó giống như là nghe hiểu lời em nói vậy!’ Liên Kiều thấy chú ngựa từ từ trở nên bình tĩnh lại, cô vui mừng kêu lên một tiếng.

‘Sao lại thế nhỉ?’

Lòng Hoàng Phủ Ngạn Tước tuy vẫn còn nửa tin nửa ngờ nhưng một màn trước mắt này khiến hắn không khỏi chấn động.

Không chỉ là hắn, cả Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh cũng bị giật mình trước sự việc vừa xảy ra.

Liên Kiều càng vui vẻ hơn, cô nhón chân, cọ mặt mình vào mặt chú ngựa sau đó nhìn vào mắt nó noi: ‘Chị biết em nhất định cũng thích chị có phải không? Chính vì vậy mà em không muốn làm chị bị thương mà còn muốn làm bạn với chị, nhất định là như thế!’

Giọng nói của cô thật nhẹ nhàng, đôi mắt màu tím đong đầy những tình cảm chân thật.

‘Nha đầu, mau lại đây, con ngựa này vẫn chưa thuần đâu!’

Hoàng Phủ Ngạn Tước không dám có bất kỳ hành động lỗ mãng nào vì chỉ sợ mình làm gì đó kích động đến con ngựa thì không chừng sẽ làm Liên Kiều bị thương.

Ngay lúc này, Liên Kiều đang cách chú ngựa quá gần, gần như là mặt đối mặt. ‘Liên Kiều, nghe lời Ngạn Tước đi, nhanh chóng cách xa con ngựa ra, sẽ nguy hiểm lắm đấy!”

Lăng Thiếu Đường cùng Kỳ Hinh đều hết sức lo lắng, tuy nói là phản ứng của chú ngựa làm cho bọn họ cảm thấy rất kỳ lạ nhưng dù sao ngựa cũng là súc vật, nó lại không phải người cho nên đối với con người mà nói, dù sao vẫn tiềm ẩn 1 loại nguy hiểm nhất định.

Liên Kiều chau mày, quay đầu nhìn Hoàng Phủ Ngạn Tước cùng 2 người kia, phản đối:”Bôn Bôn sẽ không làm gì nguy hiểm với em đâu, nó sẽ không làm em bị thương!”

“Cái gì “Bôn Bôn”? Nhanh quay lại đây, nghe lời anh” Tim Hoàng Phủ Ngạn Tước vẫn không thôi lo lắng.

“Bôn Bôn chính là con ngựa này, là cái tên mà em vừa mới nghĩ ra!” Liên Kiều giải thích,”Nó muốn kết bạn với em!”

Câu nói vừa dứt thì đã nghe chú ngựa phát ra 1 tràng tiếng hí nho nhỏ, giống như là đồng tình với câu nói của cô, tiếp đó là những tiếng hừ nhỏ.

“Bôn Bôn, em thích cái tên này không? Bởi vì vừa nãy chị thấy em chạy rất n