XtGem Forum catalog
Tứ Đại Tài Phiệt: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ

Tứ Đại Tài Phiệt: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216774

Bình chọn: 8.00/10/1677 lượt.

là anh không dám chọc em, muốn trốn cũng trốn không khỏi cho nên chỉ đành đem trường ngựa này ra mà dâng lên vậy!”

Liên Kiều nghe vậy đắc ý gật đầu, sau khi nhìn lại một lần hoàn cảnh xung quanh, cô nói:” Thiếu Đường, trường ngựa của anh thật lợi hại nha!”

“Đương nhiên rồi!” Nghe cô nói vậy tâm tình của Lăng Thiếu Đường khá hơn nhiều, “Vì để đón tiếp Liên Kiều tiểu thư thân mến của chúng ta nên anh mới nhường em trường ngựa tốt nhất ở Mỹ của anh đó, trong thời gian em học cưỡi ngựa, ở đây sẽ không tiếp bất cứ người khách nào cả!”

Liên Kiều cao hứng hò reo, “Tốt quá, tốt quá, em không muốn chờ đợi nữa. À đúng rồi, em lúc nào thì học xong đây?”

“Em đó…”

Lăng Thiếu Đường đi một vòng quanh cô, nhìn trái phải trên dưới đánh giá một lần, sau đó kết luận, “Muốn cưỡi thành thạo phải mất một tuần!”

“Hả? Lâu vậy sao?” Liên Kiều ngơ ngẩn hỏi lại.

“Nha đầu…”

Hoàng Phủ ngạn Tước đi về phía cô, kéo cô vào lòng nhẹ giọng nói:” Cưỡi ngựa cũng có thể coi như một loại kỹ năng, cũng là một chuyện cần có nhẫn nại mới luyện thành chứ không phải loại cưỡi ngựa xem hoa, ngày một ngày hai mà biết đâu!”

“Ngạn Tước…”

Liên Kiều ngẩng mặt nhìn hắn, “Cưỡi ngựa khó đến vậy sao? Người Trung Quốc xưa không phải ai cũng biết cưỡi ngựa sao? Bọn họ cũng phải học lạu vậy sao?”

Hoàng Phủ Ngạn Tước mỉm cười, trìu mến véo nhẹ mũi cô một gái, “Cái này làm sao giống chứ, vào thời Trung Quốc xưa ngựa chính là phương tiện giao thông chủ đạo nhưng thời nay cưỡi ngựa đã trở thành một loại hình tiêu khiển và là một cách để thể hiện kỹ năng, không chỉ đơn giản dựa vào sức mạnh mà quan trọng là người kị sỹ và con ngựa có sự thấu hiểu lẫn nhau cho nên, kỹ thuật cưỡi ngựa phát triển đến hiện nay so với trước kia có điểm giống cũng có điểm khác, đương nhiên, sự khác nhau nằm ở kỹ thuật khống chế ngựa rồi!”

“Nhưng mà Ngạn Tước…”

Liên Kiều khổ sở nhìn hắn, “Nếu học cưỡi ngựa phải thời gian dài như vậy, vậy nếu em học bắn súng và đua xe thì có phải thời gian còn lâu hơn nữa không?”

“Này này…”

Lăng thiếu Đường nghe cô nói vậy bất mãn bước đến, phản đối:” Nghe em nói như vậy, chẳng lẽ ý em là đua xe và bắn súng có độ khó cao hơn cưỡi ngựa hay sao chứ?”

“Vốn là vậy mà, cưỡi ngựa chỉ là cưỡi ngựa mà thôi!” Liên Kiều điềm nhiên nói.

Một câu nói hời hợt của cô khiến Lăng thiếu Đường suýt nữa thì tức đến ngất xỉu.

Liên Kiều giảo hoạt cười, nhìn về phía Kỳ Hinh hỏi:” Kỳ Hinh à, Thiếu Đường có phải là ngốc lắm không? Chẳng lẽ hắn học cưỡi ngựa cũng phải một tuuần?”

Kỳ Hinh cười đến không thở nổi, có người chọc Lăng Thiếu Đường giận đến mức nói không nên lời thế này cũng là lần đầu tiên cô chứng kiến.

“Về chuyện này chị chưa có hỏi qua, mà cũng có thể là vậy đó, hắn vốn rất ngốc mà!”

Liên Kiều nghe cô nói vậy, cố ý thở dài một tiếng:”Haiz, thật là làm khó cho chị rồi, Kỳ Hinh, ở bên cạnh hắn nhất định là rất khổ sở rồi, mà đầu óc của chị phải hoạt động ở công suất thấp thì mới theo kịp hắn rồi, thật là…một đóa hoa lài lại cắm ở….”

“Aaaaa….”

Lăng Thiếu Đường rốt cuộc nhìn không nổi nữa hắn thét lên một tiếng sau đó nhìn về phía Hoàng Phủ Ngạn Tước, hung hăng gằn từng iếng:” Làm ơn, quản lý người phụ nữ của cậu cho đàng hoàng vào, cô ấy sẽ dạy hư Kỳ Hinh mất thôi!”

Hoàng Phủ Ngạn Tước vô lực nhún vay, ném cho hắn một ánh mắt ý nói: Mình cũng không có cách nào.



Lăng Thiếu Đường nhìn vẻ bực dọc của hắn, nhịn không được cười rộ lên.

Hoàng Phủ Ngạn Tước thì rất nhẫn nại, kiên nhẫn chờ hắn cười xong.

‘Aiiii!’ Lăng Thiếu Đường không dễ dàng bỏ qua như vậy, hắn cười xong, huých vai Hoàng Phủ Ngạn Tước một cái, ‘Yêu thật chứ?’

‘Cậu nói thử xem?’ Hoàng Phủ Ngạn Tước hỏi ngược lại một câu.

Lăng Thiếu Đường vỗ vai bạn tốt một cái, ‘Cách ngày kết hôn chỉ còn một tháng, mình chúc cậu hạnh phúc!’

‘Cám ơn!’ Hoàng Phủ Ngạn Tước cũng vỗ vai hắn, tình bạn thân thiết nhiều năm vốn là tự hiểu nhau, không cần nói thành lời.

Đúng vậy, thời gian nửa năm chỉ còn lại một tháng, hắn sớm đã yêu cô nhóc kia rồi không phải sao? Bằng không sao lại tìm mọi cách vội vội vàng vàng cưới cô vào cửa chứ.

Là bạn tốt nhiều năm, Lăng Thiếu Đường cũng biết, nếu theo cá tính của Hoàng Phủ Ngạn Tước, nếu hắn không yêu, tuyệt đối sẽ không vì chuyện liên hôn mà đồng ý kết hôn.

‘Vì cảm động với tình yêu sâu sắc của cậu, mình nói cho cậu biết một chuyện!’ Lăng Thiếu Đường lười biếng lên tiếng.

Hoàng Phủ Ngạn Tước nhìn hắn, là bạn với nhau từ nhỏ đến lớn, hắn đương nhiên hiểu Lăng Thiếu Đường lưu hắn lại, nhất định là vì đã có chuyện quan trọng xảy ra.

‘Có chuyện gì?’

Lăng Thiếu Đường dõi mắt về phía Liên Kiều vừa đi khỏi, nói: ‘Chị của cô ấy, cái vị Giáng Đầu Sư ấy … bị thương rồi!’

Hoàng Phủ Ngạn Tước chau mày:’ Mặc Di Nhiễm Dung?’

Lăng Thiếu Đường gật đầu: ‘Xem ra, Ngạn Thương vẫn chưa đem chuyện này nói cho cậu biết, chắc là sợ Liên Kiều lo lắng đây mà!’

Hoàng Phủ Ngạn Tước suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý với cách nghĩ của Lăng Thiếu Đường, ‘Chuyện xảy ra thế nào?’

Lăng Thiếu Đường ngồi xuống một băng ghế gỗ, nhàn nhã tựa lưng vào ghế, ‘Cậu cũng biết mình trước