XtGem Forum catalog
Tứ Đại Tài Phiệt: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ

Tứ Đại Tài Phiệt: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216693

Bình chọn: 7.00/10/1669 lượt.

ỳ Hinh nhẹ giọng nói.

“Xem rồi, nhưng Liên Kiều không thích nó mà cứ lựa chọn con này. Em quả thực là không cản nổi cô ấy!” Kỳ Hinh vừa cười vừa nói.

Liên Kiều nghe vậy, vội lên tiếng:”Anh nói Tuyết Tung có phải là con ngựa màu trắng mang dòng máu hoàng tộc không? Con ngựa đó nhìn quá hiền lành, không thích hợp với em lắm, anh xem con này tốt biết mấy, cao to khí phách, đúng sở thích của em!”

‘Cao lớn mạnh mẽ thì không sai, nhưng loại ngựa ngày không dễ bị người ta thuần phục đâu, hơn nữa nó vừa được anh đấu giá mua về đây, thời gian huấn luyện rất ngắn, còn chưa kịp làm quen kỷ luật. Nếu như em nhất định chọn nó sẽ nguy hiểm lắm đó!’ Lăng Thiếu Đường giải thích rõ.

‘Nha đầu …’

Vẻ mặt của Hoàng Phủ Ngạn Tước cũng đầy lo lắng, hắn dịu dàng nói: ‘Bây giờ em còn chưa rõ lắm tình hình của con ngựa này, như thế này đi, trước tiên chọn một con khác có được không? Anh cảm thấy con “Tuyết Tung” mà Thiếu Đường nói tốt lắm mà, đó là con vừa giành được giải thưởng của lần đua ngựa trước đấy!’

Liên Kiều chu môi, vẻ mặt rất mất hứng, nói: ‘Không thèm, em chỉ thích con này!’

Nói xong liền đưa mắt nhìn chú ngựa mà Kỳ Hinh đang dắt trong tay, ánh mắt quyến luyến không rời.

‘Ngạn Tước, qua đây một chút …’

Lăng Thiếu Đường thấy cô cố chấp như vậy, chỉ đành kéo Hoàng Phủ Ngạn Tước sang một bên, thấp giọng nói: ‘Tìm cách khuyên cô ấy đổi một con ngựa khác thôi, cậu cũng khá rành về ngựa, chắc cũng thấy được con ngựa này còn chưa thuần, cưỡi nó không an toàn lắm đâu, mình sợ cô ấy sẽ bị thương!’

Hoàng Phủ Ngạn Tước nghe hắn nói vậy liền gật đầu đi đến bên cạnh Liên Kiều, nhẹ nhàng khuyên: ‘Nha đầu, như vậy đi, anh đi với em chọn một con ngựa khác, được không?’

‘Các anh thật phiền chết đi, con ngựa này tốt lắm mà, em cực kỳ ưa thích nó, không đổi đâu, không muốn đổi!’ Tính bướng bỉnh của Liên Kiều nhất thời trỗi dậy, cô chạy đến trước mặt chú ngựa, hai tay ôm chặt lấy người nó.

‘Liên Kiều, cẩn thận đó …’ Kỳ Hinh kinh hãi kêu lên.

‘Nha đầu …’

‘Chiiii…’

Ngay lúc này một chuyện thình lình phát sinh khiến mọi người ai nấy đều kinh hãi, chú ngựa rõ ràng là bị sợ hãi, mạnh mẽ dựng thẳng hai chân trước lên, đứng trên hai chân sau, miệng hí lên một tràng dài, chuyện xảy ra quá đột ngột khiến cho Liên Kiều không phản ứng kịp, té nhào trên mặt đất.

Thấy vậy Hoàng Phủ Ngạn Tước như một mũi tên chạy đến bên cạnh cô, mạnh mẽ kéo cô vào lòng mình che chở lấy cô còn Lăng Thiếu Đường thì vội chạy đến kéo con ngựa ra xa, cũng may là hắn phản ứng nhanh, bằng không khi con ngựa hạ chân xuống nhất định sẽ đạp trúng Liên Kiều.

Liên Kiều hai mắt mở to nhìn chú ngựa đang bị hoảng sợ trong đôi mắt màu nhìn không rõ là sợ hãi hay là một tâm tình nào khác.

“Nha đầu để anh xem có bị thương ở đâu không?” Hoàng Phủ Ngạn Tước thấy cô không nói gì tưởng rằng cô bị chuyện vừa rồi dọa đến sợ hãi nói không nên lời, vội vàng đẩy cô ra, khẩn trương nhìn 1 lượt xem có vết thương nào hay không.

“Ngạn Tước, cô ấy chắc là chỉ bị sợ hãi thôi!” Kỳ Hinh thấy vậy, vội vàng lên tiếng.

“Nha đầu, hôm nay đến đây thôi, đừng học nữa, anh đưa em về nghỉ ngơi thôi!” Hoàng Phủ Ngạn Tước ôm vai cô dìu cô đứng dậy, vẻ mặt lo lắng nói.

Đang lúc mọi người chuẩn bị rời đi chợt nghe tiếng kêu có phần vui mừng của Liên Kiều.

“Thật oách nha!”

Hả?

Lần này thì đến lượt ba người không biết nói gì.

Cái gì oách? Chắc không phải cô ấy bị dọa sợ đến ngốc rồi chứ?

“Nha đầu, em…không sao chứ?”

Lúc này Hoàng Phủ Ngạn Tước thật sự bị cô hù sợ, hắn xoay người cô lại đối diện với mình, nhìn thẳng vào mắt cô sau đó khẩn trương xem xét 1 lượt.

Liên Kiều đẩy vội Hoàng Phủ Ngạn Tước ra, chạy như bay đến trước mặt chú ngựa.

“Nha đầu…” Hoàng Phủ Ngạn Tước thấy động tác của cô, sợ đến tim sắp ngừng đập, vội vàng chạy theo sau.

Còn Lăng Thiếu Đường cũng sợ hãi kéo vội chú ngựa sang 1 bên.

“Thiếu Đường, đừng kéo nó ra mà, nó là của em rồi mà!” Liên Kiều bất mãn nhìn hắn rống lên.

Một câu nói của cô khiến cho mọi người đều toát mồ hôi lạnh…

Hoàng Phủ Ngạn Tước không nói gì, kéo tay Liên Kiều dắt cô sang một bên,”Nha đầu, em đừng lấy con ngựa này!”

“Sao vậy?” Liên Kiều nhìn hắn, lòng càng bất mãn, sao ai cũng ngăn cản cô hết vậy chứ?

“Ngoan ngoãn nghe lời anh, được không?”

Hoàng Phủ Ngạn Tước âu yếm nói:”Vừa nãy em cũng thấy rồi đó, con ngựa này tính rất nóng, bây giờ vẫn còn chưa thuần, em đến gần nó sẽ rất nguy hiểm!”

“Có nguy hiểm gì đâu, vừa nãy là chào hỏi em thôi mà!” Liên Kiều không đồng tình với cách nói của hắn, vừa lắc đầu vừa nói.

“Cái gì mà chào hỏi chứ? Nếu như vừa nãy Thiếu Đường không kéo nó ra kịp thì em đã bị giẫm dưới chân nó rồi!” Hoàng Phủ Ngạn Tước sắp bị cô chọc tức chết hắn lớn tiếng rống lên.

Liên Kiều bị tiếng rống bất thình lình này làm giật nảy mình, chu môi không dám lên tiếng nữa.

“Ngạn Tước, chắc là vừa nãy cô ấy bị sợ hãi quá độ thôi, mình dắt con ngựa này về chuồng trước, đợi đến lúc tâm trạng của cô ấy hồi phục trở lại, sau này lại đến chọn 1 con ngựa khác vậy!” Lăng Thiếu Đường thấy vậy vội lên tiếng, vừa nói vừa ra hiệu cho 1 nhân viê